Nếu không chấn chỉnh, hư danh sẽ làm hại chính danh,
cái điêu ngoa sẽ ngự trị và làm thui chột lương tri xã hội! Câu chuyện ca sĩ Ngọc Sơn được nhận giấy khen của Hội Nghệ
nhân và Thương hiệu Việt Nam với tư cách “Giáo sư âm nhạc”, một lần nữa khiến
dư luận bẽ bàng về các kiểu mua bán danh thời nay. Ngày xưa, tiền bối Nguyễn Công Trứ có phút giây “Đi thi tự vịnh”
nhiều thao thức “Đã mang tiếng ở trong trời đất. Phải có danh gì với núi sông”
mà không thể nào ngờ thế hệ hậu sinh lại mưu cầu hư danh một cách lố bịch! Danh dễ tìm thì dễ mất Sống ở trên đời, có được cái danh thì đáng quý lắm chứ! Kiếp
người dằng dặc âu lo và thương khó, cái danh vừa giống như sự an ủi vừa giống
như sự bù đắp. Thế nhưng, cái danh ấy có được theo phương pháp nào lại quyết định
phẩm giá của người sở hữu. Cái danh nào dễ tìm thì cái danh ấy cũng dễ mất. Cái
danh nào bất chấp thủ đoạn để đạt được thì cái danh ấy trở thành nỗi ô nhục mà
kẻ ham hố phải gánh chịu trước miệng lưỡi dân gian. Đáng tiếc thay, lý lẽ đơn
giản đó không phải ai cũng thấu hiểu và cũng đắn đo khi quá sốt ruột vì cái
danh. “Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần”. Trong bối cảnh mùi nước hoa có
xu hướng đại diện cho đẳng cấp con người thì cái danh càng đáng sợ hơn. Người
ta chen lấn, giành giật và mặc cả với nhau để có cái danh. Thị trường bỗng dưng
hình thành, người có nhu cầu cái danh gặp gỡ người có khả năng cung cấp cái
danh. Các loại giải thưởng và các loại bằng khen nảy nở như nấm sau mưa. Từ cái
danh “nhà khoa học thế giới” đến cái danh “nhà quản lý toàn cầu” đều được ban
phát dễ dãi, bởi những kẻ không mấy tường tận về “khoa học” lẫn về “quản lý”. Kẻ
nhận thì hả hê mãn nguyện, kẻ trao thì thong dong đếm tiền, chỉ có những người
tha thiết với sự tiến bộ xã hội thì ê chề và xót xa. Cầu danh và háo danh có phải một cái tội không? Chắc chắn
không, nếu cái danh gắn với cái phận. Làm những nghề bình thường mà vô danh thì
cũng tẻ nhạt, huống hồ làm những nghề liên quan đến nghệ thuật và sáng tạo. Ca
sĩ vô danh thì cay đắng gấp vạn lần kỹ sư vô danh. Vì vậy, cuộc chạy đua cái
danh hào hứng nhất và khốc liệt nhất thường diễn ra ở giới nghệ sĩ. Để nổi tiếng
thì có trăm ngàn cách, “người đẹp nhòm ngực” cũng là một cách mà “nữ hoàng nội
y” cũng là một cách, thậm chí khỏa thân bảo vệ ngựa hoặc khỏa thân bảo vệ rừng
cũng là một cách! Tuy nhiên, cách cầu danh kiểu showbiz, dù ngây ngô tốn bạc tỉ
để rước cái hoa hậu ao làng thì cũng đáng tha thứ hơn cách háo danh của những
người trong lĩnh vực sáng tác và nghiên cứu! Vẽ bùa tự đeo Chưa bao giờ làng văn nghệ nước nhà nhiều tên tuổi mà ít tác
phẩm như bây giờ. Đó là hậu quả của cơn thèm khát cái danh. Những người viết văn, làm thơ không quan tâm đến chất lượng bản
thảo mà chỉ nhắm đến việc có cái thẻ nhà văn. Vì xem vấn đề được công nhận hội
viên hội nhà văn cấp thành phố hoặc cấp trung ương như mục đích tối thượng,
nên phong trào “đạp cửa liều chết xông vào hội” rất tưng bừng. Nhờ người sửa
văn, nhờ người chỉnh thơ, nhờ người ca ngợi chỉ để được kết nạp vào hội nhà
văn, sau đó không thấy viết gì nữa. Kết quả nhãn tiền, các cuốn sách được gọi
là tập thơ, tập truyện ngắn hoặc tập tản văn được in tràn lan mà độc giả muốn
kiếm một tác phẩm ra hồn ra vía thì cực kỳ khó khăn. Háo danh ắt ưa chuộng hư danh. Có 1.001 dở hơi “vẽ bùa tự
đeo”, mà khủng khiếp nhất là… kéo luôn thần thánh xuống hàng bạn bè ngang vai
phải lứa. “Tiền nhân mượn bút” nghĩa là gì? Thơ của cõi trên đấy, phàm nhân
không thể chia sẻ được đâu! Nắm được giờ giấc xuất hiện của “tiền nhân” mà để sẵn
giấy mực cho “tiền nhân” làm thơ giùm thì siêu cấp nhất quả đất. Đã vậy còn
vung tài chính tổ chức hội thảo hoành tráng mới kinh! Đành rằng ngành giáo dục nước ta đang gặp nhiều thử thách
nhưng cái danh trong môi trường này không thể vung vãi vô tội vạ. Ca sĩ Ngọc Sơn
tự khai mình là “giáo sư âm nhạc” thì lập tức Hội Nghệ nhân và Thương hiệu Việt
Nam cấp giấy khen ghi nhận luôn. Còn bao nhiêu trường hợp giáo sư tự phong
khác, vẫn không có bất cứ động thái nào của Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước
tích cực giám sát hoặc truy vấn. Hội chứng “Tăng Sâm giết người” đang tung
hoành ở các loại giáo sư tự phong, một điều không thật cứ nói hoài, nói mãi thì
lâu ngày sẽ thành vết nhơ trên khuôn mặt cộng đồng. Nếu không chấn chỉnh, hư
danh sẽ làm hại chính danh, cái điêu ngoa sẽ ngự trị và làm thui chột lương tri
xã hội! Sân chơi diêm dúa, chiêu trò rửng mỡ Vàng thau lẫn lộn, khiến những tác giả đích thực ngại in
sách. Bởi vì, chốn chữ nghĩa thanh cao gần như biến tướng thành sân chơi diêm
dúa của những kẻ vàng kho bạc đống. Trên bước đường kiếm danh của những đại gia
thật lắm chiêu trò rửng mỡ, họp báo ra mắt sách ở khách sạn 5 sao có múa hát
chào mừng ầm ĩ, rồi họp báo ra mắt sách trên khinh khí cầu bay lượn như vĩ nhân
nửa mùa. Trong những tiếng tung hô vang dậy được thuê mướn, độc giả chân chính
không giấu được sự thất vọng não nề!. 26/9/2017 Lê Thiếu Nhơn Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét