BIỂN ĐÊM Đêm Biển ưu tư chất chứa Những bí mật đại dương Thầm thì câu chuyện ngàn năm Về một tình yêu lay động. Anh Ồn ào như sóng Ạt ào lời mê say Cuồng những khát khao bỏng cháy Đêm Bầu trời không trăng, không sao Không có cả gợn mây bồng bềnh phiêu lãng Anh Hiện sinh con sóng bạc đầu Trườn lên mình em Mơ màng Cát trắng. Ngấu nghiến hôn lên má em Bờ bãi mịn màng Vuốt ve khuôn ngực em sức sống căng tràn Rồi vội vàng xoá tan đi dấu vết Trả về cho em bầu trời đêm lặng ngắt Chênh chao. Em Lặng im tựa những vì sao Mím chặt đôi môi Nụ cười vuột tắt Sau lần anh vội vã ra đi Trái tim chất chứa những gì Ngoài đớn đau, thổn thức Em Một lần và duy nhất Vùi sâu vào lòng đại dương Lời yêu thương Lời đắng cay, bội bạc Và anh ạ! Biển đêm Vẫn thầm thì khúc hát Lắng đọng nỗi buồn vào đáy đại dương Ấp ủ ngọt lành như những giọt sương Sóng sánh tinh khôi chờ mai hừng sáng Biển đêm Và em Mãi là người bạn Là người tình Và hẳn cả tri âm Hòa quyện Âm trầm Bãi bờ Khao khát… 6.5.2018 NGÀY MAI KHÔNG ANH Em Ngày thứ Bảy lạc loài Loay hoay giữa muôn vàn lý do Đi, ở Em đi Về phía bờ nỗi nhớ Cồn cào Khát cháy ruột gan Bờ môi khô vắng nụ cười vang Vắng nụ hôn nồng hương say cuồng dại Mái tóc mây sóng xoài thẫn thờ khờ dại Chẳng thèm là lượt Bồng Bay. Em đi về phía ấy hương say Khật khưỡng ngày không anh Không tình yêu Không mây chiều Không lời hẹn hò, lả lơi luyến ái Không một sợi buồn vắt ngang cơn mưa rồ dại Chỉ có áng chiều rơi trên hai vai. Em Ngày không anh Về đâu Ai đón, đón ai? Câu hỏi tu từ không cần đáp án Tháng Sáu Chiều nay Bờ môi vỡ rạn Hạn hán nỗi buồn, trống rỗng mi cay Tháng Sáu Chiều nay Chiều nay… Em giật mình Ừ Ta vẫn nơi đây Thứ Bảy hiện sinh Máu chảy mềm tim Em ở trong mình Ngực còn hơi ấm Như lá hoa đón chờ làn sương ẩm Ướt Mềm Nồng dậy men đêm Ủ ấp nỗi niềm không thể gọi tên Ngày mai Trời sáng. Em hiện hữu mình Vũ vần, Không giới hạn Cuộc đời còn cho ta bao nhiêu lần tích phân Bao mệnh đề, phương trình, bài toán Giải hay buông Nắm hạt, thả về trời Hạt mỏng u buồn theo gió cuốn trôi Hạt đời buông rơi, gieo mình vào đất Lột xác, oằn mình, từ bỏ lớp áo ngoài duy nhất Sau những âm trầm Bật lên tươi xanh Ngày mai Không anh. 2.6.2018 VÀ EM NGÀY KHÔNG ANH Chỉ là em buổi sáng
Như hạt sương mong manh
Chỉ là em buổi sáng
Mơ ngày xanh an lành. Ngày không anh và gió
Nắng hờn đôi môi xinh
Tóc loà xoà sợi nhỏ
Vương mắt nào long lanh. Anh ở nơi nào đó
Có nghe mùi hoa chanh
Em cài đầu buổi sáng
Hương lẫn trong thị thành. Em tâm hồn cỏ dại
Em gót chân phố đông
Lạc loài như cơn gió
Giữa ngày hè không anh. Lạc loài như cỏ dại
Giữa phồn hoa thị thành
Và em
Ngày không anh. 26/6/2018 Phạm Phương Lan Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét