Ý thức, băn khoăn và hiểu được độ chênh giữa văn
chương với cuộc đời trong cái thời “chạm và vuốt” cũng là cách nhà thơ Phan
Thanh Bình đánh thức lương tri của những người cầm bút chân chính và cả những
người không cầm bút, là độc giả… Biết Phan Thanh Bình qua một vài bài thơ anh đăng trên
Facebook, những bài thơ được anh rút ra từ hai tập thơ Phẳng & Nghiêng; Chạm & Vuốt.
Quen nhau trên facebook nhiều người nghĩ là ảo, nhưng với tôi thì rất thật, bởi
anh đã yêu quý gửi tặng cho tôi cả hai tập thơ. Hai tập thơ gửi đến Huế vào
tháng 5 năm 2017, nắng bỏng cháy, còn tôi thì đang thực hiện những chuyến dạy
xa nhà, dạy ở trường Trung cấp Luật Đồng Hới, mỗi tuần về Huế lại lo chạy sấp
chạy ngửa dạy bù cho những lớp ở Huế. Cảm thấy mình là bạn đọc vô tâm nhất khi
nhận quà quý mà chưa gửi lời tri âm. Nhân dịp xuân Mậu Tuất, cũng sắp đến ngày thơ Việt Nam, lần
giở những trang thơ, tìm kiếm anh thi sĩ, tìm kiếm cảm xúc trữ tình trong trái
tim người con gốc quê Bình Thuận, nay đã định cư ở Thành phố Hồ Chí Minh, nơi
mà cuộc sống lúc nào cũng gấp gáp, vội vã, ai đã từng đến đây thì sẽ đọc được
cái cảm nhận rất chính xác của nhà thơ: “Nhà bám theo đường, người bám phố, Cộng
sinh từ thuở lập đền, Đất Sài Gòn không kiêu bạc, Cho anh về bên em, Đường là
nơi kiếm sống, Phố làm chỗ dung thân, Ai cũng là quen biết, Nhưng chẳng ai biết
mình”. Phải nói là những câu thơ tự sự, tự tình của anh đã khiến cho nhiều người
sống tha phương nhận ra có mình trong đó. Hàng năm có biết bao sinh viên của
tôi đi tìm việc trong đó, rồi lọt thỏm vào một vị trí nào đó, không ai biết,
nhưng mỗi dịp Tết đến xuân về, các em trở về lại nhộn nhạo, tự tin hẳn lên, và
đã vào đó thì chẳng ai nói sẽ quay về quê hương, cũng có lẽ “Người Sài Gòn
thanh hậu, Sống mãi trở nên quen”. “Thế giới phẳng” Tâm hồn ta nghiêng Làm sao vượt qua vách đá cuộc đời?” Lấy ý tưởng “thế giới phẳng” của nhà báo Thomas Friedman làm
ý tưởng và tứ thơ “tâm hồn ta nghiêng” làm tiêu đề cho cả tập thơ, đã là sự gần
gũi giữa cái tôi thi nhân vơi độc giả. Đối tượng trữ tình là em, là nơi để nhà
thơ tự sự, giãi bày các cung bậc cảm xúc khi cái tôi thi nhân muốn “vượt qua
vách đá cuộc đời”. Từ EM, anh có thể giãi bày về nỗi cô đơn, trằn trọc trong
Đêm: “Đêm cô đơn… Đêm sợ hãi… Đêm trằn trọc”… và rồi “Tôi đánh vật với từng
đêm, Bằng những đòn cân não, Tóc lại thêm sợi bạc trước bình minh”. Càng đọc
thơ Phan Thanh Bình, tôi càng cảm thấy mình gần gũi hơn với một con người có những
vùng ký ức mà khẽ chạm vào là thấy nhớ, có những nỗi niềm suy nghĩ và trăn trở
của một người đàn ông chí khí, người đàn ông lãng mạn, người đàn ông đa tình… “Cõi
riêng nơi anh đã chạm… Anh nghiêng bờ vai, Em nghiêng mái đầu”… và “Chỉ sáng
mai thôi, Câu thơ anh hóa đá đợi em về” (Thơ cho em). Trong cái thành phố mà
không một phút giây nào vắng người đi trên đường, không một ai có thể đi chầm
chậm, không một ai không vội vã vẫn còn một anh lãng đãng, chầm chậm, mơ màng:
“Hình như là giao cảm, Trên đường phố đông người, Đi chậm thôi em nhé, Cho anh
còn theo em” (Sài Gòn có em). Rất thật, tự sự thôi, không thi vị hóa cái tôi
kiêu kỳ như kiểu Xuân Diệu thời kỳ 30 – 45: “Em bước điềm nhiên không vướng
chân, Anh đi lãng đãng chẳng theo gần” (Xuân Diệu – Thơ duyên), bởi vì anh
đang sống vào thế kỷ 21, thế kỷ mà con người hội nhập, con người toàn cầu hóa
đang làm thay đổi cái cách con người sống từ bước đi, cách nghĩ cho đến mọi mối
quan hệ. Anh lành hiền thế thôi, bất chợt gặp em trên đường, không biết “Phố
nhà em ở đâu” mà đã nghĩ “Hình như là giao cảm”. Tập thơ Phẳng & Nghiêng của Phan
Thanh Bình Thơ ca là vậy, là hình như, dường như, ngỡ như… mà đã xao xuyến,
đã bâng khuâng, đã tìm cách chạm vào bờ vai, nhìn vào khóe mắt và rồi trăn trở
“Biết đến bao giờ, Mình sẽ lại tìm, Được nhau?” Có vẻ như đã biết, đã nhận ra,
đã mến thương đến độ lo lắng, đến mức si mê “Sẽ không là mùa thu, Nếu không
vàng hoa cúc, Sẽ không là hoa hồng, Trong đời anh không em” (Hoa hồng của một
ngày). Chọn cách kết cấu tới hạn để khẳng định tình yêu vĩnh hằng cũng là cách
viết của nhiều thi sĩ, với Phan Thanh Bình, điều này cũng không ngoại lệ. Với
bài thơ Em đi về phía biển, nhà thơ sử dụng câu hỏi tu từ nhẹ nhàng dễ
thương: “Em đi về phía biển, Trời xanh có xanh hơn?”, âu đó cũng là lối suy
nghĩ của thời kỳ hội nhập. Bởi trong những bài thơ Nhật ký ngày xa em,
Vùng kỷ niệm, Người đàn bà kể… ta thấy trong trái tim thi nhân là một sự cảm
thông, sẻ chia, chấp nhận… để EM – người đàn bà không hạnh phúc, chưa hạnh
phúc… tìm được bến đỗ bình yên, dù trong anh đã hình thành một vùng đau mới.
Không lãng mạn như nhà thơ tình nổi tiếng thế giới Puskin: “Cầu cho em có người
tình như tôi đã yêu em” (Puskin – Tôi yêu em), bởi vì anh nhận hết về anh
mọi khổ đau, sầu muộn: “Anh trở về nơi anh thấy cô đơn, Gọi mãi tên em, gọi nhầm
tên bè bạn. Sống cứ sống, chấp nhận dần số phận, Rồi tháng, rồi năm, rồi cũng một
đời người” (Vùng kỷ niệm). Cách đây chừng 10 năm, đọc báo, người ta nói có nơi người ta
không cần thơ, vì nói gì thì nói thẳng ra, chứ đọc thơ cứ mơ hồ, đa nghĩa, mệt
quá. Lúc đó, tôi lo sợ, sợ một ngày nào đó mọi công dân Việt Nam cũng sẽ nói
như thế, thì tâm hồn mình sẽ cằn cỗi biết chừng nào. Nhưng khi đọc Phẳng & Nghiêng của
nhà thơ Phan Thanh Bình, tôi nhận ra, thơ với cuộc đời rất gần gũi, không mơ hồ,
đa nghĩa kiểu như ca dao trước đây “hôm nay là tám ngày mai là mười” nữa, mà
nhà thơ đã nắm bắt được xu hướng thời đại, hơi thở, tâm lý của con người thời đại,
nên anh đã “Chạm & Vuốt”: “Chạm và vuốt thế giới ảo thế giới thực bàn tay kết nối bàn tay” Hiện đại thế đấy, gần gũi thế đấy, khoa học thế đấy. Chỉ bằng
cái smartfone trong tay con người đã “ngược về kỷ Juna xem lại những địa tầng”,
rồi “thử tìm mình ở tận mai sau”… Tập thơ Chạm & Vuốt của Phan Thanh Bình Có lẽ tứ thơ trong tập thơ Chạm & Vuốt là
tứ của hơi thở thời đại, của cái thời mà mỗi một con người hễ ở đâu và làm gì
cũng để “chạm và vuốt”, và thậm chí quên cả bữa cơm, quên cả bạn bè, quên cả giấc
ngủ, quên cả hơi ấm bàn tay… vì mải “chạm và vuốt”. Và trái tim thi nhân vẫn âm
thầm, rạo rực thu nhận những thay đổi của con người, cảnh vật, của mỗi nơi anh
từng đặt dấu chân mình. Nếu ở “Phẳng & Nghiêng” anh viết những vần thơ da
diết với Bình Thuận – cố hương, Sài Gòn – “Nhà bám theo đường, người bám phố”
thì đến tập thơ “Chạm & Vuốt”, thế giới cảm xúc thơ mở rộng hơn “Em dẫn Huế
vào anh hay dẫn anh vào Huế? Cơn mưa chiều bọc lót buổi hoàng hôn, người thiếu
nữ suốt đời ngôi thiếu nữ, dù vị hoàng đế cuối cùng không phải là anh (Zich
zắc mùa thu); “Thức giấc đi em! Dẫu niềm tin trong đêm bị đánh cắp, vẫn còn nhiều
hi vọng buổi sớm mai, tia nắng nhọn châm vào ta ánh sáng” (Thơ tình cho Alpha);
“Trời vừa tối tôi theo trăng ra đảo, tuổi cát Trường Sa bằng tuổi cát đất liền,
Mẹ Tổ Quốc phân thân mình giữ biển, Người định bờ buộc con cháu ra khơi?” (Tình
ca san hô)… Con người rong ruổi, con người kiếm tìm, con người trăn trở… đã bật
thành những vần thơ giàu chất hiện thực, chất suy nghĩ trong tập thơ Chạm
& Vuốt. Cũng có những câu thơ bạo liệt, mang hơi thở thời đại, của những
khoảng thời gian mà mỗi công dân đều không thể giấu mình: “Buổi sáng tìm em,
Anh mở ngoặc tìm mình, Con cá chết ngoài khơi, đang phơi bầy trên cát, biết ghi
chú điều gì để không mắc tội với tiền nhân?” (Mở ngoặc và ghi chú) Lời thơ của thi nhân nhiều khi nóng như ngọn lửa: “Ta cứ mãi với sắc huyền hỏi ngã phóng to đêm khuyếch đại chiều tà Ta vẫn thấy cuộc đời vô căn cước sáu nan đề sáng đẹp sáu vầng trăng Câu thơ số cuối ngày đang mã hóa bàn phím văn chương thiếu chữ em cần” (Thi sĩ) Ý thức, băn khoăn và hiểu được độ chênh giữa văn chương với
cuộc đời trong cái thời “chạm và vuốt” cũng là cách nhà thơ Phan Thanh Bình
đánh thức lương tri của những người cầm bút chân chính và cả những người không
cầm bút, là độc giả. Cũng như bao thi nhân khi cầm bút, viết về Tổ Quốc, về
nhân dân trong những thời khắc đặc biệt, bài thơ cuối trong tập thơ “Chạm &
Vuốt” đã lắng đọng từng câu chữ về sự hy sinh của những người lính bởi: “Em ơi,
Đất nước mình có lúc không may, Đất nước mình có những lần lỡ nhịp, anh có lỗi,
người hôm qua có lỗi, không phải bao giờ chúng ta cũng thông minh”. Viết về Tổ
Quốc không mới, nhưng cách nghĩ về Tổ quốc của anh rất mới, mang tính thời sự,
cũng nhờ thông tin của cái thế giới phẳng, để thêm lửa cho ngòi bút của anh. Quả thực, khi nhận món quà của anh, tôi rất xúc động, rồi khi
đọc thơ anh, tôi giật mình, đọc lần thứ nhất thấy hơi ngại, vì có vẻ trái tim của
thi nhân lãng mạn, sâu thẳm, cái nhìn của thi nhân bạo biệt. Từ mùa hè bận rộn,
đến mùa thu cũng gấp gáp, và qua cả mùa đông rét tái tê tôi cũng không dám mở
ra đọc lại. Bây giờ khi mùa xuân ấm áp đã về, có khoảng thời gian của Tết, tôi
bắt đầu đọc kỹ thơ anh, nhận ra, anh xứng đáng là thi nhân của “thế giới phẳng”. 24/2/2018 Hoàng Thị Thu Thủy
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét