Thứ Ba, 16 tháng 1, 2024
Lê Hà Ngân và Nhớ sáng nào mờ sương
Lê Hà Ngân và
Có lần nào không, rời khỏi thành phố rồi ồn ào
cùng khói bụi đã ngút ngát tầm mắt. Về với núi… Núi rừng dần hiện ra, cao ngất
trời và trập trùng mê mải suốt con đường thoai thoải dốc lên dốc đứng. Thấy
mình chới với giữa núi non. Ngước mắt lên cao, thấy cả bầu trời như chiếc lồng
bàn khổng lồ đang ôm chụp lấy chính mình. Mình thì như con kiến nhỏ li ti. Rợn
ngợp vô cùng trong không gian bao la đó. Về với gió, với núi rừng, với bao la
trời mây. Chỉ nghĩ thôi đã thấy xa xanh vô cùng, tay như chạm được vào cả chân
mây vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cuồng yêu và đau trong những giấc ru tình của tác giả Đoàn Thị Diễm Thuyên Đến gần cuối tập thơ tôi đã bị cuốn theo dòng chảy yêu thương...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét