Thứ Ba, 16 tháng 1, 2024
Lê Hà Ngân và Nhớ sáng nào mờ sương
Lê Hà Ngân và
Có lần nào không, rời khỏi thành phố rồi ồn ào
cùng khói bụi đã ngút ngát tầm mắt. Về với núi… Núi rừng dần hiện ra, cao ngất
trời và trập trùng mê mải suốt con đường thoai thoải dốc lên dốc đứng. Thấy
mình chới với giữa núi non. Ngước mắt lên cao, thấy cả bầu trời như chiếc lồng
bàn khổng lồ đang ôm chụp lấy chính mình. Mình thì như con kiến nhỏ li ti. Rợn
ngợp vô cùng trong không gian bao la đó. Về với gió, với núi rừng, với bao la
trời mây. Chỉ nghĩ thôi đã thấy xa xanh vô cùng, tay như chạm được vào cả chân
mây vậy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét