Tương tư Nhớ về em nụ hôn xưa chiều gió Mắt mi cay, đêm rụng xuống nỗi buồn Sương giăng kín, hồn như chợt vỡ Phố ngủ rồi, heo hút ánh trăng buông Mùa hạ cũ chắc em đâu còn nhớ Con đường xưa rêu phủ bóng ta chờ Anh trãi lòng ngờ nghệch trên trang giấy Viết thơ tình như thuở dại khờ Gió hững hờ bay ngang thềm cửa Mơ hồ nhắc thầm tên em Có phải dáng em đang đi tới Bước giữa tim anh bước lạnh lùng Nhớ Huế Anh về thăm xứ Huế được không? Nhớ Cầu Tràng Tiền nắng chiều lưu luyến Nhớ Sông Hương mây giăng đầy kỉ niệm Mưa cuối mùa trắng xóa bước chân quen Phá Tam Giang canh cánh những con đò Thành đại nội bốn mùa phơi nắng gió Hỏi răng mình không thương không nhớ Ơi câu hò êm ả Lý Mười Thương Bao lần lạc bước say mê Đi giữa cơn mưa ngoại thành tầm tã Áo dài em bay nghiêng vành nón lá Anh gã khờ lủi thủi bước theo sau Em có còn nhớ đến anh? Không biết răng chừ thương Huế rứa Phú Văn Lâu sương phủ mờ câu em hứa Hơi gió về lạnh cóng phía rong rêu Phan Thiết không em Hình như trời bận sang thu Nên chiều nay Phan Thiết đón anh bằng màu mây mới Phía cuối con đường không có em đứng đợi Anh lang thang trên ngõ vắng lạc loài Phan Thiết nỗi nhớ em Nhuộm vàng chiếc lá Gió hững hờ thổi mùa đi vội vã Em nơi đâu, anh tìm kiếm cuộc tình Muốn ôm Phan Thiết trong tay Biển vẫn xanh màu chờ đợi Bóng em nhòa trên sóng xô vời vợi Anh níu chiều đừng rơi xuống mà đau Nếu anh không đến Phan Thiết em có buồn không? Có cồn cào như biển không em chiều nay nổi sóng Gió thốc vào tim anh từng cơn rát bỏng Môi bỗng mặn mòi như nụ hôn thuở ban sơ. Mưa Sài Gòn Mưa Sài Gòn ướt dần những ngã quen Anh xuống phố với dòng xe lầy lội Em về đâu hỡi tóc mây? Giữa màu nước bong bóng chiều trôi nổi Có những ngày bận bịu với thời gian Anh hờ hững nhìn mưa chiều sướt mướt Anh tiếc cuộc tình như vạt áo mong manh Cũng ướt đẫm mỗi lần cơn mưa đến Chủ nhật rộng thênh Anh ngồi ngắm cơn tàn ngày vội vã Quán cà phê bao khách quen lạ Vẫn nhớ nụ cười em Giữa trái tim loang lỗ cuộc tình. Phi trường ngày ấy Anh trở lại phi trường ngày ấy Lá thu rơi trên phố đường dài Xa em rồi nụ cười duyên ngúng ngẩy Mong phi trường cứ chầm chậm giờ bay Em bối rối vịn chiều nghe hụt hẫng Phi trường mờ sương Anh níu giữ hai đầu khoảng lặng Mắt em và màu nắng phía tan dần Mây bay thấp che nghiêng từng cao ốc Bóng em xa khuất mịt mờ Nắng còn giữ mùi thơm của tóc Chiều xa chiều xiêu vẹo lòng nhau Nơi xa tít đừng buồn em nhé Tháng năm xanh gom nhớ để dành Anh sẽ giữ kỷ niệm hoài tươi trẻ Dẫu tuổi đời bạc phếch đuổi theo anh. 17/12/2018 Bùi Đức Ánh Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét