Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024
Bóng và thân trong thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh
Bóng và thân trong thơ
Trong Thần thoại Hy Lạp, câu chuyện về chàng Narcisse soi bóng và yêu bóng mình dưới nước được Freud xem là biểu tượng cho tính ái kỉ, chỉ yêu bản thân và cái bóng của mình. Nhưng bóng là ảo ảnh, nên mỗi lần Narcisse chạm vào nước là cái bóng lại tan biến. Trong thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh cũng có trạng thái soi bóng như thế, nhưng “soi bóng” là để thức nhận cái vô thường của bản ngã. “Hôm kia soi bóng/ thấy mình rỗng không”.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Bảo Định, cây bút đặc sắc trong dòng văn học sinh thái Không tính 6 tập thơ “thù tạc” bày tỏ ân nghĩa với quê hương, ba...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét