Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2024
Ký ức chiến tranh
Bước vào trong căn nhà le lói sáng. Tôi nằm vật xuống chiếc giường cá nhân. Trong tiếng loa phường váng óc. Tôi lơ mơ hồi tưởng lại nếp nhăn già nua khắc khổ trên gương mặt người đàn bà khi nãy. Nhớ lại bóng dáng ông già và con khỉ ngồi đìu hiu và cô độc, vết cắt động mạch hằn sâu, và tiếng tru nghiệt vọng âm, trên hè phố nườm nượp người qua lại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét