Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

Nhà thơ Trăng Khuyết và "Trang thơ tình mùa hạ"

Nhà thơ Trăng Khuyết
và "Trang thơ tình mùa h"

Nhà thơ Trăng Khuyết là mt trong nhng gương mt quen biết ca làng thơ  Bình Dương trong nhiu năm qua. Năng lc sáng tác ca ch đã được khng đnh qua tuyn tp thơ “Níu thu vào mng”. Ni dung tuyn tp bao quát nhiu mng đ tài, trong đó “trang thơ tình mùa h” là mt trong nhng ch đ to được n tượng trong lòng người đc.
Nói v vic la chn bi cnh tình yêu, nhiu người cho rng đó phi là sc thái lãng mn ca mùa Thu vi lá phông vàng, vi chiu “nng nht” và nhng làn “mây nhè nh”, “gió hiu hiu” như Xuân Diu, “ông hoàng thơ tình Vit Nam” đã viết, hay là mùa Xuân vi không khí m áp, cây ci đâm chi ny lc, đt tri rc r ngàn sc hoa, biu th cho s sinh sôi và hnh phúc. Có người li cho rng, nói đến tình yêu là nói đến s rung đng, đng điu ca hai con tim, hà c chi phi tính ngày, chn tháng? Mi người mt ý, chng biết nói sao cho va. Còn vi nhà thơ Trăng Khuyết, ch bc bch ni nim đm say vi “trang thơ tình mùa h” ca tui hc trò. Đối vi nhng nam thanh n tú chun b ri ghế nhà trường ph thông, lòng bâng khuâng trước “thu” mi “bước vào yêu”, có gì đp đ, lưu luyến bng cnh vt, thanh âm mùa H? Đó là mùa chia ly có tiếng ve kêu r rích, có nhng cánh phượng hng mang theo “nghìn gic mng”, có nhng đóa sen thm tươi trong màu nng tinh khôi… Trước không gian đc bit y, người thiếu n thy lòng mình sao b ng và xao xuyến quá:
“Sương mai sm kh khàng đón h
Gió ng ngàng cht l cht quen
Nng vàng ôm nh cành sen
Na trao nhung nh… na nghèn nghn tim
Du năm tháng trôi qua, nhng k nim y không phai m trong lòng nhà thơ. Ch cm thy nui tiếc, bâng khuâng, mun “mượn” nhng năm tháng tui tr đ “cm v hong li” nghìn  gic mng đp cùng mt chút hương ca tình xưa:
“Mt thoáng h rơi nghìn gic mng
Ca thu nào còn đng hương xưa
Cho tôi mượn tui đón đưa
Cm v hong li cho va… tình ai”.
(Mt thoáng h)
Nhp điu, âm hưởng ca nhng câu thơ song tht lc bát như to nên không khí va trang trng, va đm thm, tha thiết, giúp tác gi dãi bày ni nim sâu lng ca mình. Sau nhng phút giây tình t, ch thoáng hăm h, ước ao:
“V h xưa
V tìm tui thanh xuân năm mười by
Tìm bóng di kh chia ct na vng trăng
(H năm 17 tui)
Tình yêu tui hc trò tuy “di kh” nhưng tht đp và luôn gn lin vi không gian đy thơ mng. Nh v cnh cũ, người xưa, ch tha thiết, bâng khuâng:
“Phượng hng rng đ mùa thương
Hi người
còn nh h vương lưng tri”?
(Phượng hng rng đ mùa thương) 
Chng biết, ch “hi người”, “người” có nh hay chăng? Riêng mình, ch không th nào quên nhng tháng ngày lưu luyến y. Ch t bo lòng:
“Em đi nht phượng chia lìa
Xếp đôi bướm h mang “dìa” ưu tư
Nh ngày xưa chc hình như
Cái câu ly bit cũng t trong mơ.
Vi n nhà thơ, mùa h đã xa luôn là qung đi đy p nhng k nim đp đ, đ li trong ch bao cm xúc dt dào, sâu lng. Đó là nhng tháng ngày gn bó vi hình bóng người thương, vi bao cnh vt thân quen và nhng phút giây nhung nh. Nhưng tt c đã thuc v dĩ vãng. Ch tha thiết được sng li nhng phút giây ca “ngày xưa y, dù ch là đ “nht” nhng cánh hoa rơi:
“Mt chút…
Mt chút thôi nhé h!
Cho ta thương ta nh ngày xưa
Đếm thi gian biết nói sao va
Người thương hi… em nht hoa làm k nim”
Lòng nng mang ni nim nhung nh, n nhà thơ cùng nhân vt tr tình ca mình tha thiết “gi gió”, mun được “vay mt chiu mưa đ” đ tìm li nhng phút giây mùa cũ nhưng ước nguyn khó thành:
“Mt chút
Mt chút h sao tình ta mi miết
Có còn chi
Thôi t t phượng xưa ơi…”
(Mt chút thôi… cho em v vi h)
Gi gió vay mưa không th tìm v min h gn lin vi bao k nim thân thương, n thi nhân đi đến bến cũ mong gp li nhng hình nh ngày nào nhưng vô vng:
“Em v thăm li bến xưa
Nht su ký c rng va sáng nay
Sông kia lc kiếp u hoài
Hi mùa k nim trôi bay phương nào?
Mt câu hi đy ni nim sâu lng mà chưa có li gii đáp. Lòng người không khi xao xuyến, bi hi trước ni lc lõng, cô đơn ca nhng cánh phượng già ni trôi gia dòng sông – dòng thi gian và không gian xa vi vi. Nhưng ngay c cnh y cũng ch là s tưởng tượng pha chút hoài nim xót xa:
“Phượng già mt thu cui tri
Cánh hoa đ rng chơi vơi gia dòng”
(Chuyến đò đưa em vào h)
Tm lòng thi nhân tht mn nng, tha thiết, nhưng tình mãi còn đâu như thuyn lc bến? Trước ni nim vô vng y, người đành t ru “na khúc t tình”:
“Tình xưa
lc bến giang đu
L quên ung cn git su thế nhân.
Mượn chiu sương bc phù vân
Ru ta vào mng…
đường trn…
ru ta…”
(Ru ta)
Vi câu lc bát biến th, ngôn ng, nhp điu li ru như va khc sâu, va lan ta trong cõi lòng người thi s. Nhưng càng ru, càng tnh. Mt ngày, nhà thơ đành “xếp li” tiếng lòng mình:
“Em xếp li trang thơ tình mùa h
Có phượng hng nhum c mt tri thương
Có hoa rơi lác đác ng ven đường
Che du chân tròn vương trên ngn c
Du đã quyết “xếp li” bao ni nim ca nhng ngày tháng cũ, ch vn không th nào quên trang mc tím hc trò, và nh mãi đêm mưa lc li, nh “Bàn tay nm nao nao đêm hò hn”, nh “Nhành phượng đ giu n cười bn ln/ Trm nhìn nhau len lén tui đôi mươi”… Tui hc trò cùng mi tình ca quãng đi đy mng mơ y tht đp nhưng cũng thường đ li bao ni “bun dang d” không th phôi phai, và cnh cũ, người xưa vn vương vn mãi trong lòng thi nhân. Nhưng bun mãi cũng chng gii quyết được gì nên người thơ đành“khép tui bun mt thu bước vào yêu” :
“H thương ơi gi li li c mm
Li yêu du ru đêm… đêm vào h
(Trang thơ tình mùa h)
Cht cha bao ni nim sâu lng, trang thơ tình mùa h ca Trăng Khuyết là nhng hoài nim đy xao xuyến, bâng khuâng v mi tình ca tui hc trò mười by, đôi mươi. Mi tình y tht trong sáng, đm say và thơ mng nhưng mang“ni bun dang d”, được tác gi th hin qua nhng câu thơ đy xúc cm, và có l, qua đó, ch cũng đã nói thay ni lòng ca bao người khác. Tuy “mng ước không thành” nhưng đó mãi mãi là k nim đp trong cuc đi ca mi người. Cũng chính vì vy, nó góp phn hướng lòng ta vươn ti nhng giá tr cao quý hơn trong cuc sng.
Trong quá trình sáng tác, nhà thơ Trăng Khuyết đã s dng khá nhun nhuyn các thế thơ và th pháp ngh thut truyn thng, đng thi có nhng sáng to ca riêng mình. Tùy tng văn cnh, tng sc thái tình cm, ch s dng nhng hình thc khác nhau. Khi là nhng câu lc bát uyn chuyn, nh nhàng. Khi là lc bát chuyn th đ tăng đ nhn. Li có khi là song tht lc bát mang hơi hướng thơ ca din ngâm; hay thơ t do, by ch, tám ch phóng khoáng… Đọc thơ ch, thi thong ta bt gp nhng câu, t khá n tượng như “nng vàng ôm nh cành sen”, hay trng thái “ng” ca nhng cánh hoa rơi ven đường… Bng kh năng quan sát đy tinh tế và nhy cm ca mình, tác gi còn phát hin được bc tranh tuyt vi: Khi ng, nhng cánh hoa kia đang vô tình“che du chân tròn vương trên ngn c”. Đó là mt hình nh đp và rt lãng mn.
Thơ Trăng Khuyết giàu hình nh và nhc điu. Ngôn ng trong tác phm ca ch phong phú, sinh đng, uyn chuyn, nhiu lúc trang trng và có sc lan ta. Đọc thơ ch, ta cm nhn được nhng rung đng ca mt hn thơ giàu xúc cm. 
Tuy nhiên, bên cnh nhng cái đp, cái hay ca tác phm, thi thoáng ta bt gp mt vài t ng, hình nh chưa tht hòa nhp vi toàn cc. Ví như khi đc câu “vng trăng khuya mượn gic mng gi đu”, hay nhng cm t “ngàn năm tao ng”, “git su thế nhân”, “sương bc phù vân”..., người đc d cm thy câu thơ chưa được khoáng đt, còn cũ k chưa phù hp vi ngôn ng hin đi. Có l, đó cũng là đim chung ca c tp thơ. Phi chăng Trăng Khuyết mun to nên mt không khí thơ tht đc bit, có c nhng chun mc, biu tượng xưa và nay đ dãi bày bao ni nim cht cha trong lòng? Du sao, đây ch là nhng vết gn nh. Thành công là nét ch yếu và rt đáng trân trng trong thơ ch nói chung và  trang thơ tình mùa h nói riêng.
1/11/2024
Nguyễn Quế
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

 4 Dung càng thấy tội nghiệp Hà Anh hơn. Nàng không thể nào lầm được mối tình của Hà Anh đối với anh mình. Dung khẽ đáp: — Dạ... Chỉ hiền lắ...