“Khúc phiêu ca" "Trong căn nhà cửa hẹp"
và "Cõi lạ" trong thơ
Nguyễn Thánh Ngã
Nguyễn Thánh Ngã đã
tạo ra một “cõi lạ” trong thơ. Khi trải nghiệm văn bản, thực sự tôi bị “thách
thức”. Cái thực - ảo mộng mỵ, cái suy nghiệm chập chờn… tất cả như kích động một
cuộc tuần du của trí tưởng đầy tính phiêu lưu. Muốn đọc Nguyễn Thánh Ngã, ắt hẳn
phải đi sâu vào lòng tiếng, cơi nới mọi trường liên tưởng để có thể dập dờn
cùng nhịp thở thời/ không.
Trên mô thức ngôn ngữ và hồn cốt của miền đất đỏ, tác giả đã
đặt tên cho những bài thơ thật độc đáo, lạ hóa. Và sự sáng tạo đó đã làm nên những
lớp “nghĩa cảm giác” bên cạnh “nghĩa hình tượng”. Người đọc được trải nghiệm bằng
“cảm thức ngôn ngữ” trước hết rồi mới bước vào “giải mã”, bóc tách âm hình, ý vị.
Trong cách diễn ngôn cách tân sáng tạo và trìu tượng hóa cao độ đã thể hiện rõ
sự tinh anh trong chiến lược tư duy, sắp xếp câu chữ, hình tượng để tạo ra âm
ngữ tưởng tượng rất nghệ thuật của tác giả.
“Trong căn nhà cửa hẹp” có hai đối tượng được tạo hình bên cạnh/
cùng căn nhà là thơ (nghệ thuật) và em (biểu tượng của đời/ số phận). Nhà thơ
đã tế vi xây dựng nên “hoàn cảnh” của mình/ người nghệ sĩ: cơ hồ là “bạc bẽo”.
Căn nhà vừa ẩn dụ cho hiện thực tréo ngoe của kẻ đi rao thơ giữa chợ đời. Vừa
là ẩn dụ cho cái chật chội của thể xác không thể nào dung chứa được nội tâm ào ạt.
Mà ở thời buổi văn chương phải “lom khom”, “luồn bò” dưới gót giày […]. Ở
phương diện nào, nghệ sĩ cũng bị “bạc đãi”. Lấy thơ che chắn bão táp nhân sinh,
người nghệ sĩ như lấy giấy bọc lửa. Thật vô nghĩa. Và cuối cùng “rách toạc”.
Nhưng vẫn bền bỉ khâu vá, bền bỉ trong “chênh vênh” bằng niềm tin như “chân lý
ngồi chờ rạng đông bên ngọn đèn hiu hắt”.
Trong không gian “Căn nhà cửa hẹp” ấy đã tạo ra một thực tại
“bùng nhùng”. Tất cả như được thống ngự bởi một sức mạnh của nội cảm, cái khát
khao muốn “đào thoát”, muốn “xé rào” khỏi vòng cương tỏa. Trong cái nghịch thường
của cuộc sống, trong cái “phản trắc” của nhân sinh, người nghệ sĩ đã “nỗ lực”
khép/ mở cánh cửa lòng để đón chút gió bụi phong nhiêu. Trong căn nhà tâm tưởng/
căn nhà của hồn thơ, như một kẻ hành nhân cô độc, nghệ nhân ngồi chờ đợi đứa
con sinh nở. Căn nhà trong tưởng tượng “cửa hẹp” nhưng không đóng. Đủ hé mở cho
“gió” nghé nghe, cho đôi câu thơ đơm nở sau cơn “đau đẻ”, rồi những mũi kim, vết
khâu xuyên thấu: Nhà hẹp/ gác hẹp/ khe cửa gió lùa câu thơ/ nhà ta/ gió
khép cửa hẹp/ khum tay che bếp lửa hồng/ khom lưng đời mưa gió/ lạnh
từng con chữ gầy đông/ thơ rướm nỗi đau/ khe lòng gió thổi/ ta
che thơ rách toạc trang đời/ em như tằm nhả tơ/ vá lại trang đời hạnh
phúc/ từng mũi kim âm thầm xuyên qua tứ thơ/ tứ thơ cửa hẹp/ chênh
vênh bên cửa sổ/ tư tưởng bất ngờ/ đơm hoa…(Trong căn nhà cửa hẹp)
Nguyễn Thánh Ngã đã đi sâu hơn vào cõi tinh thần, để lắng
nghe, đối thoại với “im lặng”. “Khúc phiêu ca” như cuộc trải nghiệm/ trừng phạt
lên linh giác và quá trình tự thân chữa lành. Những tẩu khúc âm thanh trẹo trọ
va đập vào mảnh hồn vô lực, là khi diễn ra cuộc đấu tranh giằng co giữa mưu cầu
dục vọng.
Mở đầu bài thơ là sự đối thoại với sâu kín. Hồn thiêng “xóa
trắng” mình hòng tách/ khước từ ngoại tại để lắng nghe “khúc phiêu ca của những
dòng nhựa/ rì rầm”. Sự mơ hồ, bí ẩn, cuộc phiêu lưu trong địa hạt tâm linh đã tạo
ra một không gian chảy tràn, lan thấm những “mưng mủ” của đời sống. Chỉ trong
cái hoang mịch, mới là nơi hồn người mới có thể thực hiện quá trình chữa
thương.
Ảnh tượng nghệ thuật trong thơ có sự “si ám”, tàng ẩn vào vô
thức để tạo ra tiếng thơ lắm lúc “dị thường”, với nhiều “dị ngôn”: Khúc phiêu
ca, dịch lặng, hoang nhiên… sự “nỗ lực” làm mới trong diễn ngôn đó đã làm nên sự
“khác lạ” trong cách Nguyễn Thánh Ngã làm thơ: không có hình bóng/ không
có sự rủi ro của tiếng động/ khúc phiêu ca của những dòng nhựa/ rì rầm.../sự
dịch lặng đó/ không bởi âm thanh/ không bởi ánh sáng, bóng tối/ tiếng
côn trùng đang bắt nhịp/ cả tổ chim non cũng góp tiếng nói đầu tiên/ và
đâu đó, cơn bão bẻ gãy giai điệu/ sự hỗn tạp, đứt quảng, và gào thét của
sóng âm/ lấn át những linh hồn bé bỏng/ chúng ta chìm vào thính giác
câm/ sự đè nén của những âm giai/ khiến chúng ta quên đi/ trong
tận cùng im lặng/ tấu khúc sinh tử luôn bắt đầu/ lộng lẫy/ âm thầm
và mãnh liệt/ thổi qua chúng ta/ đánh bạt chúng ta/ những ca từ
trôi dạt/ những dòng kẻ hoang nhiên…(Khúc phiêu ca).
24/1/2025
Tuấn Trần
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét