Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

Nhà thơ Thanh Hoàng lặng lẽ chiết gieo thơ vào đất mẹ

Nhà thơ Thanh Hoàng lng l
chiết gieo thơ vào đt m

Vi nhiu nhà thơ, cái gc r cùng mnh đt chôn rau ct rn luôn là mt điu hết sc thiêng liêng. Nhiu người ly đy làm ngun cm hng cho mình khi sáng tác. Thanh Hoàng cũng thế. M côi cha m t rt sm và ri t rt sm đã phi xa quê. Chính điu đó đã làm cho Thơ Thanh Hoàng luôn tn ti mt khong trng đến mênh mông, đến choáng ngp và luôn có khát khao được bù đp, được vun đy.

Trong tp thơ V nh” (Nhà xut bn HNV, năm 2024) ca anh, ngay bài đu tiên Thanh Hoàng đã dành nhng yêu thương, kính trng nht đ nói v m. Tóc tai mt mũi ming... này/ M cm đi m đ vay đt tri... Ta nh đã nm lì trong lòng m m/ đ tha trâu/ qut đuôi vào bng m lúc m mang bu. Ta đón ngày bng đôi mt di cay/ theo tng lung cày úp vùi gc r/ nhìn đám bù mt bay/ đuôi trâu đánh chéo mt đi... Anh nói v mình như vy. Vng khoai xưa dáng m mang bu. - Dây khoai như dây rn... Nhau con chôn đu truông ny chi... Anh nói v m như vy. Ngay c khi nói v k nim ca nhng ngày đu non di thì bóng dáng ca đa tr quê cùng người m quê cũng gi mt đng chm làm cho câu thơ biến thành k nim không ca riêng ai: M bôi mt đng vào núm vú mình/ du răng con dn ln/ miếng cơm m nhai thêm nhiu phn nước mt/ con no ming cười... Tht khó có th tìm thy đâu nhng liên tưởng gn gi nhưng li chính xác đến thế.

Nó hp lí trong cách nhìn, gn gũi vi cm nhn ca ca đa tr v m. Và càng khôn ln thêm, hình nh v m càng đm li: To tn xuôi ngược que nan/ M gom cơ cc ngi đan t mm. Không ch có thế. Thi gian m mòn nhanh như lưỡi cuc/ M soi vào vết chai sn trên tay, nh tui dư trng xóa phn mình. Con nhn ra tiếng thi gian trôi qua đi m trên tng si tóc trng nhc nhn. Con nhn ra còn nhng hy sinh ln lao khác n sâu. M n đêm, nhng mùa trăng m bun là mt nhn biết khác v m. “Tiếng gàu khua giếng khuya cn nước”. Tiếng th dài ướt manh chiếu mc. Đó là hình nh m trong nhng đêm cô lnh vì góa ba. Không cn nói rõ. Ch hình tượng trăng và tiếng gàu khua chm đáy giếng cn cùng nhng mùa trôi mà to được nhng “thanh âm không tiếng vng”. Câm nín, hoàn toàn gin d, không mĩ t nhưng li nói được rt nhiu.

Có th nói thơ Thanh Hoàng có nhng câu hay nht đu là thơ nói v M. Mt tay m níu núi rng/ Chn ngang gió bão đ đng lnh con/ Mt tay m ch sui sông/ Dn đường tôm tép vào dòng sa thơm. Hình nh người m hin lên như bà Đùng, như N Oa trong c tích, nhưng không h là mt khoa trương. M ch bình d như mt cây ln, sn sàng chu mi bão giông, che chn và đ bóng lên đi con dành cho con s mát m và an toàn. Và rĐến lúc chết cũng lén con mà chết/ M làm như con tránh được đau lòng.

Gin m - bài thơ đc đáo ngay cách dùng c câu ch và hình tượng. Ngay t Gin trong tiêu đ bài thơ đã khác bit. Có ai trưng s gin, nht là Gin m mình ra? S tò mò được gii đáp ngay sau đó. T “Lén” rt gii. Mt t y thôi cũng đ hình dung ra tt c mt đi người, mt hành trình sng, mt hoàn cnh và hơn hết nó nói lên được mt bao trùm ph dy ca tình cm người m dành cho con. Nó trái vi thông l, người đi thường trước lúc chia xa luôn mong mun có được đ đy con cháu vây quanh. Có người m vì hoàn cnh buc phi giu con đ đi ly chng (Không mưa cũng th php phng/ La tôi ngõ trước, m vòng li sau - Mưa - Nguyn ngc Ly). Có th hiu được. thông cm được. Nhưng trn con đi chết thì quá đau. Cái lí do đưa ra càng nói lên tm lòng m vì con. M mun con tránh được ni đau. Là m hy vng vy thôi. Con làm sao tránh đau cho được. Thân xác con có được chính nh m. M đã cm c c đi m vay đt tri đ to ra con. Và món n đó cho đến ngày m v vi mây trng con vn không giúp m tr được.

Cha m quên con, ln lượt v tri/ chiếc thuyn giy rã dn trong mưa gió. Chiếc thuyn giy ch tui thơ đm chìm luôn khi không còn cha m khiến tt c nhng “phi chi - giá mà - nếu được...” bng không còn là ước ao na mà biến thành mt ni tuyt vng. Nhng câu thơ như nhng nhát v nn vào đt cn, như dm ca vào tim ta vt nng chiu như vết roi qut vào ni nh. “M quăng con li dc đường/ Ri theo chiêng trng, khói hương lên đi/ M chơi ra/ Ai thèm chơi? M sng cc vy mà khi v tri ch nh nhàng như mt đùa nghch rong chơi, như mt thong bay ca chiếc lá vàng trong chiu gió lào thi thc. My câu thơ cui như mt n c kiu con tr làm dy lên nhng rưng rưng.

Gió thc, ngày trôi... và con vn loay hoay không thoát ra được cái vòng ln qun ca nhng được thua, vay tr. Con nh vi phn mình giâm x khác/ Nhánh bi đi chen c mc tng nơi. Mt c gng nhm đi thay s phn Nhưng có v như cuc “cách mng s phn” y đã không thành công: Con cm khn khó lang thang/ Vay thương tr nh trăm - ngàn - được – thua/ Tiêu dn cn hết vn xưa/ Bao ln đáo hn con chưa nên người. Mt cái nhìn chua chát v mình trong ngáy sinh nht. Tht bi đến như mt tt yếu. như mt bt buc ca s phn. Thanh Hoàng nhn ra vic xa quê ca mình như mt cây non b bng khi mnh đt quen thuc đ chen chân tìm mt ch đng nơi c di quê người. Câu kết Con đã gt sượng sùng nơi góc ph/ Sao mãi còn thương cung rn mình đau... đã nói lên tt c. Hu như nhng gian khó nhc nhn ca phn người, ca c mt vùng đt được khc ha ch bng my câu thơ như vy. Ba chiu nhà bên thơm khói bếp/ Đêm con mơ mút lt ngón tay mình... Tht n tượng. Cái hay ca thơ Thanh Hoàng nm đây. Cách chn hình tượng đc đáo và khác l. Cái đc, l được to nên bng nhng hình tượng rt đi gin d, nht t cuc sng thc, ai cũng đã chng kiến, ai cũng tng bt gp. Đêm con mơ mút lt ngón tay mình... Người đc nhìn ra c mt tui thơ nghèo và nhn thy t nhng hình tượng gin d y nhng cha đng n sâu...

con rón rén ri làng trăng xuyên vách nát/s khói nhang rơi làm ba m git mình/ ging như ta đi đến khi m mt/ mi biết sông đau l thng đáy thuyn...

Có lúc cơm bi dc đường con mượn chiếc bàn riêng/ Cm đũa thay nhang mi cha ghé d. Có khuya sân ga, trên chiếu thuê con r/ Bn giang h ung rượu cúng cha, say.

Luôn trong thơ Thanh Hoàng có nhng hình tượng gi s liên tưởng khá hay. Nó hay vì nhng câu ch hình nh y được đt đúng ch, đc đa ch không phi vì s cu kì biến dng câu ch. Thơ là thế. Có cn đâu dài dòng, vân vi dãi bày n kia. Ch mt vài t, mt vài hình nh thế thôi cũng đ ly đi nước mt bao người.

Thanh Hoàng yêu hi ha. Trong thơ anh cũng vn là mt ha s. Dùng câu ch làm c, k nim làm màu. Và như mt ha s ngi trước khung toan trng nhưng hp, anh luôn phi ý thc tiết kim. Tiết kim màu đã đành. Phi tiết kim c không gian bày bin. Anh không th vung bút theo cm xúc mà ch có th mi ch đ, mi dòng nh chn ra nhng chi tiết hình tượng ý nghĩa, đc trưng nht, đt nht. Trong ta lng vết bùn/ Trâu lăn sình vũng cn/ Tiếng rui ve mê sng/ Bay vù trong gic mơ. K nim ca gã trai quê cùng tui yêu đu non di được v nên bng nhng hình nh quê king. Tiếng rui ve, đám mây t bi đám bù mt vn vũ, mùi bùn tanh cùng ln roi đuôi trâu qut chéo mt... tt c ln vào giác mơ mê sng.

Tháng Tư min Trung riêng mt mt tri/ Sut hai mươi bn gi đng bóng...

Tt c nhng khô khát bng cháy đc thù ca min trung khô cn bi nng la được gói gn vào hai câu thơ va o va tht. Nó o như câu thơ ca Hàn Mc T: “Áo em trng quá nhìn không ra/ đây sương khói m nhân nh...”. Và nó tht như đt cn dưới chân. Như đá đang t v trong gió lào khô cháy. Như git m hôi người chưa kp rơi xung đã bc hơi trên mt người đen sm. Cái bóng luôn như b vo tròn, phi t ln trn dưới chân người. Rt riêng. Không th trn ln.

Gp li mình ln trong rêu thm/ Khng khiu cành t vết nt vươn ra. Không còn là bc tường vô tri vô giác na. Bc tường gch đã là mt kho cha k nim, là bc tranh v nơi anh đã tng được cưu mang. Cái xóm đng trưa mt tri mi ló va là mt phát hin va có s n tng trong ý nghĩa ca câu ch. Ta hình dung ra mt xóm nghèo cht chi, nhà n đan xen nhà kia nên ch đng trưa khi mt tri ng đnh đu ánh sáng mi có th chiếu xung được. Nếu ch là đ t v cái cht chi, chen chúc thì câu thơ như vy đã đ được coi là hay nh s tinh nhy trong phát hin s vic. Nhưng câu kết Nên láng ging biết thp sáng cho nhau. Li là mt lí gii cho nhng yêu thương đy tình nghĩa láng ging. Và chính nơi tăm ti m thp này tình người li được soi ri rõ nht bng nhng hành đng “T thp sáng cho nhau”, t sưởi m cho nhau. Tht dung d nhưng là đôi cánh nâng bng câu thơ lên và cho câu thơ mt ý nghĩa va mang tính phát hin va triết lí. Đồng thi cũng là mt lí gii cho s ích k, quay lưng vi nhau kiu đèn nhà ai ny rng thường thy nhng nơi dư tha ánh sáng, dư tha ca ci vt cht, dư tha không khí mà cái ngt ngt, cô lnh vn ng tr?!

Và khi biên đ thơ không còn bó hp trong ch đ gia đình, m ra ti c kiếp nhân sinh thì cũng vn là ý thc chn lc. “Tượng đài ca ch” như mt câu chuyn k. Đọc mt ln ri nhm mt không dám đc li. Có gì đó tht trong sáng mà qun tht. Có gì đó ut nghn mà ri li đành cười. Đồng đi đim danh, vn nghe tiếng đáp “có tôi” mà s không thy người. Bi sau trn đánh, người thương binh còn sng sót nhưng Chân tay lc mt rng sâu/ Thân còn như du chm câu gia đi. Ri hòa bình v gp li người yêu xưa... Gi li hn trước, h vn thành đôi la nhưng không th hưởng mt ngt ca hnh phúc. Và ƯỚC: Giá như ngày y gia rng/ Đim tên sau trn, anh đng “có tôi”/ Mi đùn thành nm m côi/ Thì em không phi l - loi - bên - chng... Có l đây là li ước tht nht, mà vô lí nht, đau nht. Nó như không còn là tiếng ca người mà là tiếng ca bom rơi đn n và chết chóc... Bc tranh thi hu chiến hin lên vi gam màu ch đo: trm cùng nhng nét v đt đon, ri rc như tng nhát cuc mòn b vào đt si làm dy lên nhng âm thanh nhiu khi nghe đến qun tht. Và như Tiếng Lc lc ca người cha b cht đc da cam mua v đón con vang trong sân bnh vin Ph sn trong truyn Nguyn Quang Lp. Người cha không biết đa con ca mình ch mi là mt hài nhi d tt. Thanh Hoàng qu đã chm đến tn cùng ni đau ca chiến tranh. Cái chết nhiu khi không đáng s bng cái sng.

Chăm anh, em bế em bng/ Đừng em/ Anh có làm chng được đâu... Người thương binh mt c tay chân được v bng bế lên ngc như mt tượng đài: V vô tư, c hay đùa/ Bng anh trước ngc, đâu thua tượng đài... Không, mt ngàn ln hơn nhng tượng đài. Đất nước có ti hàng ngàn bc tượng m bng con. Nhưng có my bc tượng người thiếu ph bng chng? Và có l ch nhng người lính khi tr v phi lê thân kiếm ăn nơi xó ch, phi vót đũa bán gia mt cái làng thiếu ăn mi có th đùa được như vy!!!

Có v Thanh Hoàng rt mnh ch đ này. Điu đáng chú ý, thơ ca Thanh Hoàng cũng như tranh ca anh luôn có mt gam ch đo là gam trm. Nét c đưa có lúc khe mnh, thanh thoát nhưng cũng không ít khi dùng dng. C như ngi chm c lên toan ri ngp ngng di, ngp ngng đưa đy không biết ti s là đâu. Ri lng gia cô đc đ mc cho nhng git màu t rn, t chy xuôi. Như nước mt. Như m hôi. Nhưng chính có l t nhng chy xuôi y mà bc tranh li nói được nhiu hơn.

Bng s dn thân cùng kinh nghim, s tng tri, Thanh Hoàng luôn gi cho mình s bình tĩnh cn thiết. Anh soi vào mi phn người, mi góc đi tăm ti. Tìm ly s đng cm và s chia. Không thương vay khóc mướn. Không ban phát ân tình. Anh nhp hn vào tng s phn và trong tâm thc ca mt người trong cuc anh đã tìm ra nhng hình nh, câu ch, nhng chi tiết sng đng đc trưng nht, đt nht. Cũng không bi ly, không tuyt vng. Lp lánh trong nhng trang thơ bun ca Thanh Hoàng vn có ch cho cái đp, cho lòng tin và tình yêu trú ng. Nó như mt ngn la trong đêm đông giá, có th nh nhoi, có th lúc nào đó leo lt nhưng không tt. Đây là mt phm cht cn thiết và rt đáng quý đi vi mt người cm bút chân chính.

“Lòng như rêu bám m bia...” Cũng như mt đi người, không o tưởng, không kì vng quá nhiu. Mt đi thơ cũng vy: C đi người gom la/ Được chút khói loang chiu. Thế thôi. Và có l cũng ch cn được như thế. Được như thế cũng là đ. Người giúp nhau th thơ lên tri/ Ta lng l gieo tng vn vào đt/mc chiết riêng lòng nên thơ ta khác/ ch tươi xanh bên ch đi ta v. Có th coi đây là quan đim v thơ ca Thanh Hoàng. Nó làm luôn mt đnh hướng cho hành đng. Bám vào đt m mà làm thơ. Lng l chiết gieo tng git thơ vào đt m. Và khi đó Thơ tr nên tươi xanh bi mm hy vng.

Sài Gòn, 27/7/2024

Kao Sơn

Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đọc "Đất nước hình tia chớp" của Trần Mạnh Hảo

Đọ c " Đấ t n ướ c hình tia ch ớ p" c ủ a Tr ầ n M ạ nh H ả o Vì sao nhà th ơ Tr ầ n M ạ nh H ả o dùng tia ch ớ p đ ề làm hình...