Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026
Nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc - Đi từ bi quan tận cùng để đến trọng sinh tinh sáng
Nhà thơ Nguyễn Lương Ngọc
Không hiểu vì sao, khi viết về Nguyễn Lương Ngọc, tôi lại nhớ câu thơ của Tản Đà tiên sinh “Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi/ Trần thế em nay chán nửa rồi”, và câu thơ của Quang Dũng tài hoa “Mây ở đầu ô mây lang thang/ Ôi chật làm sao góc phố phường”. Văn chương nó lạ lắm. Đường đầy người đi, đi nhiều, đi liên tục thành đường mòn. Với phàm giới nói chung đó là điều tốt. Thi nhân thì không. Khuôn phép sáo
mòn khác chi con vẹt. Không xấu, thậm chí thuận nhĩ hóa thuận ngôn, nhưng không trình ra được cái mới, nghĩa là không sáng tạo, nghĩa là không phát triển, nói kiểu triết học, là phi tiến bộ. Thế là bảo thủ còn gì, vì anh thành tảng đá đứng ì cản trở dòng chảy của cuộc tồn tại không ngừng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Có một Phan Hoàng say đắm nước Nga
Có m ộ t Phan Hoàng say đ ắ m n ướ c Nga (Nhân đ ọ c chùm 10 bài th ơ 1-2-3 c ủ a nhà báo - nhà th ơ Phan Ho à ng) Tôi yêu v ă n h ọ c N...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Vạch tính chất phản động của bài "Nhất định thắng" của Trần Dần Sau tám mươi năm bị địch giày xéo và sau mười lăm năm bị chiến t...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét