"Theo chồng về quê" của
Mai Khoa - Một bài thơ hay
Bởi yêu chồng từ lúc mới bén duyên
Như tình biển yêu thuyền thương nhớ
Nghĩa vợ chồng chẳng bao giờ hết nợ
Sợi tơ hồng em xe chỉ luồn kim
Điều ước ao em mải miết kiếm tìm
Một miền quê nơi “đất lành chim đậu”
Có câu ví dặm ân tình sâu đậm
Có vườn trầu ngan ngát hương cau…
Đất miền Trung tuy sỏi đá bạc màu
Người xứ Nghệ luôn giàu lòng nhân ái
Nét dịu dàng như cỏ cây hoa trái
Dòng Lam giang vời vợi trong xanh
Bỏ phố thị về miền đất quê anh
Đêm ngắm trăng thanh soi mình trên cát
Chiếc thuyền nan chòng chành nghe biển hát
Làn gió nam man mát phía chân trời
Thời gian ơi! Lời yêu thương vời vợi
Nơi làng quê ấm áp khói lam chiều
Chùa An Thái ngân tiếng chuông chầm chậm
Núi Phượng Hoàng sừng sững chắn bão giông
Cuộc sống buồn vui san sẻ cùng chồng
Có mệt mỏi không giận hờn oán trách
Tìm hạnh phúc ở trong từng trang sách
Trong bát chè xanh sóng sánh vị quê mình!
Nghệ An, 15.5.2024
Mai Khoa
Mai Khoa là
hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh. Mảnh đất phương Nam là nơi vợ chồng
chị và con cháu chọn làm nơi định cư đã mấy chục năm. Chị vốn là gái gốc nội
thành Hà Nội. Tuổi thanh xuân, từng là vận động viên bóng bàn trong quân đội. Rồi
theo tiếng gọi tình yêu, Mai Khoa kết duyên với chàng trai biển Quỳnh xứ Nghệ.
Quê chồng có nhà cửa, vườn tược, có tông tộc và tình làng nghĩa xóm – nơi bao
năm qua, từ thuở xanh mái đầu đến nay đà bạc tóc, ở vào cái tuổi “cổ lai hy”,
Mai Khoa vẫn luôn có những chuyến “theo chồng về quê”.
Vì thương nhau mà bén duyên chồng vợ. Chị yêu anh như “tình
biển yêu thuyền”, bất chấp xa cách, chẳng nệ giàu nghèo, không âu lo kẻ miền
quê “gió Lào cát trắng” - người kinh kỳ, thanh lịch Tràng An. Thời ấy, quyết định
này phải nói là dũng cảm! Vì thế, ngay trong khổ thơ mở đầu, Mai Khoa có hai
câu thơ tự nhiên mà hồn hậu, khăng khít, vấn vít nghĩa tình, duyên nợ keo sơn,
với một hình ảnh thơ đậm chất dân ca, giàu gợi cảm và đầy tinh thần chủ động: “Nghĩa
vợ chồng chẳng bao giờ hết nợ/ Sợi tơ hồng em xe chỉ luồn kim”. Tình yêu vô bờ
bến và trong trẻo ấy khiến Mai Khoa cả đời như chưa dứt nợ. Và điều đó cũng chứng
tỏ, chàng trai xứ Nghệ của chị có sức hấp dẫn đến mức nào…
Anh ấy thật hạnh phúc vì trong đời có người vợ – người yêu
anh và yêu tất cả những gì dung dị, nghèo khó, gian khổ của quê anh, từ thuở
hàn vi đến bây giờ đủ đầy của ăn của để. Không biết chuẩn mực của cái thời “Một
mái nhà tranh, hai trái tim vàng” có chi phối tình nồng của họ không. Nhưng đọc
cả bài thơ, như được dõi theo suốt hành trình cuộc đời, ta luôn thấy Mai Khoa
thi vị hóa những giá trị vật chất và tinh thần ở nơi quê chồng. Tuyệt đối không
thở than, “không giận hờn oán trách”. Nhờ thế, chị đã tạo nên trùng điệp những
hình ảnh thơ dung dị mà ăm ắp yêu thương, ngập tràn cảm xúc: “Câu ví dặm
ân tình sâu đậm/ Có vườn trầu ngan ngát hương cau/ Đất miền Trung sỏi đá bạc
màu/ Người xứ Nghệ luôn giàu lòng nhân ái… Dịu dàng như cỏ cây hoa trái… Lam
giang vời vợi trong xanh… Trăng thanh soi mình trên cát… Thuyền nan chòng chành
nghe biển hát… Gió nam man mát phía chân trời… Làng quê ấm áp khói lam chiều/
Chùa An Thái ngân tiếng chuông… Núi Phượng Hoàng sừng sững chắn bão giông…”. Thật
là nặng lòng, không chê quê xa - quê nghèo khó. Yêu thế mới là yêu!
Cho tới hôm nay, vợ chồng Mai Khoa đã dắt tay nhau đi đến chặng
cuối của đường đời, chị mới thổ lộ ý nguyện từ thuở thanh tân, làm kim chỉ nam,
làm nguyên tắc sống: “Điều ước ao em mải miết kiếm tìm/ Một miền quê nơi
đất lành chim đậu”. Và tất nhiên, như chúng ta ai cũng biết, suốt một đời chăn
gối, chẳng phải bao giờ cũng “cơm lành, canh ngọt” cả đâu. Nhưng nếu
biết giữ nguyên tắc sống như thế, biết tôn thờ duyên kiếp, chấp nhận nhau, thì:
“Cuộc sống buồn vui san sẻ cùng chồng/ Có mệt mỏi không giận
hờn oán trách/ Tìm hạnh phúc ở trong từng trang sách/ Trong bát chè xanh sóng
sánh vị quê mình!”
Hai tiếng “quê mình” ở cuối bài khác hẳn với “miền
đất quê anh” ở phần mở bài. Nó là cả một quá trình “tự diễn biến – tự
chuyển hóa”. Bây giờ nghe sao mà lịm ngọt yêu thương! Keo sơn và nồng nàn, gắn
kết…
21/2/2025
Đinh Thiên Hương
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét