Sự hồi quang ký ức trong “Bài thơ cánh võng”
Khi bắt đầu chớm đến đầu con dốc phía bên kia cuộc đời, nhất là bước vào tuối “xưa nay hiếm”, con người ta thường có thói quen ngoảnh lại. Ở đây, ngoảnh lại để nhìn lại chặng hành trình đã qua. Ngoảnh lại để hồi tưởng những vui buồn của cuộc đời mình. Ngoảnh lại để nhớ quê, nhớ mẹ, nhớ em, nhớ những người đồng đội. Ngoảnh lại cũng là để nhớ mình da diết. Thêm nữa, Ngoảnh lại cũng là dịp “xốc” lại mình, để sống sao cho phải với những tháng ngày đã qua.
Và Nguyễn Vũ Quỳnh với
tác phẩm mới “Bài ca cánh võng” của ông, không phải là một trường hợp ngoại lệ.
Chỉ có cái khác: Mức độ và phạm vi của sự ngoảnh lại của ông mang tính nhất
quán, bao trùm và sự ngoảnh lại của ông như là sự hồi quang ký ức. Nói
cách khác: Nguồn sáng của ký ức với những nét riêng biệt của nó, trong nỗi
ám ảnh khôn nguôi, đang trở lại với ông mãnh liệt và dào dạt hơn bao giờ hết.
Đã thế, sự ngoảnh lại này lại được soi chiếu dưới con mắt của hiện tại, trải
qua sự thử thách của thời gian, nên có giá trị thực chứng và thuyết phục rất
cao.
Đó là nỗi nhớ quê và nhớ mẹ đến “cồn cào cả khuya”, “nhớ
xa xót, nhớ rưng rưng/ nhớ đến thế, nhớ chưa từng…bạn ơi” trong “cánh rừng thừa
nắng thiếu mưa” mà nhớ “Quê nhà đang vụ lúa chiêm/ Chao ôi là nhớ ngả nghiêng
cánh đồng” (“Trăng treo đầu võng”). Phải nói rằng nỗi nhớ thật là da diết.
Đó là nỗi nhớ mẹ gắn với cây lúa, với hạt thóc, với dảnh mạ,
với tiếng trời, tiếng đất, tiếng mồ hôi, tiếng nước mắt của một đời người. Điều
này được thể hiện qua “Mẹ và cây lúa ngày xưa”. Đây là một tứ thơ ấn tượng,
mang tính khái quát cao, dành “kính tặng Mẹ Việt Nam một thời gian khổ”. Chỉ có
ý thức sâu sắc về vai trò của cây lúa trong đời sống người Việt với nền “văn
minh lúa nước” từ bao đời nay, tác giả mới có thể viết được những câu thơ nặng
lòng như thế này:
Lúa là mẹ của thóc sinh ra gạo
Gạo quý hơn vàng nuôi nấng cuộc đời ta
và:
Gạo nuôi người, lúa như đời bà ngoại
Mẹ sinh con, gạo nuôi dưỡng ước mơ
Tác giả thấu hiểu nỗi vất vả của người trồng lúa: “Thóc và
lúa bắt đầu từ dảnh mạ/ Bão tố đời người gồng gánh bờ vai” nên càng thấm thía nỗi
đau khi mùa vụ thất bát: “”Bao nhiêu đứa con, bao lời chan chứa/ Không ghi hết
nỗi đau khi hạt thóc mất mùa”. Giờ đây, khi đã đủ ăn thì một bi kịch khác lại
diễn ra - ấy là khi mẹ không còn nữa:
Thế là con đã mồ côi
Chỉ còn hạt gạo đầy nồi...ca dao
Quê ơi bên gốc đa cao
Vẫn còn nguyên vẹn gió lào ngày xưa
Hai câu kết như tôn cao tứ thơ lên một tầng nấc mới:
Hạt thóc gội nắng tắm mưa
Làm tôi nhớ mẹ cày bừa nên quê.
Đó là nỗi nhớ mẹ gắn với lời ru của mẹ đến nỗi dù “Con đã đi
qua cả trăm núi ngàn khe” vẫn muốn “trở về nghe lời ru của mẹ”, vì chỉ nhờ có
thế, tác giả mới “được trở về tuổi thơ” và coi đó là “hạnh ngộ” của đời mình
trong “Tìm lại lời ru”. Đề tài mẹ gắn với lời ru như được bay lên trong “Bài
thơ cánh võng”. Bài thơ được khai mở bởi bốn câu thơ đáng nhớ:
Mẹ mắc câu thơ lên hai đầu cánh võng
Lời hát ru ngấm thương nhớ vào con
Thành hành trang cho con muôn thuở
Tiếng ru đêm trao vốn liếng làm người.
Và kết lại ở bốn câu như là dư ba chưa dứt và như một lời truyền lại cho thế hệ mai sau:
Lời ru gom cả trời xanh
Mặt trời ngoan, ngủ ngon lành đêm đêm
Mai này con nhớ đừng quên
Bài thơ cành võng bên thềm...à ơi!
Trong tập thơ này, nỗi nhớ mẹ và nỗi xa vắng mẹ còn trở
đi trở lại với Nguyễn Vũ Quỳnh nhiều lần. Nỗi đau mất mẹ khiến Nguyễn Vũ Quỳnh
cay đắng nhận thấy rằng: “Về nhà vắng mẹ bơ vơ cả chiều” (“Về nhà”) và đau đớn
nhận ra rằng: “Bây giờ con đã mồ côi/ Mẹ không còn, mất thật rồi ngày xưa”. Nói
không quá thì mẹ và hình tượng mẹ là “hiện thực trung tâm” của “Bài ca cánh
võng”, thể hiện cái tậm, cái tình sâu đậm ngỡ không thể sâu đậm thêm nữa của
Nguyễn Vũ Quỳnh.
Chiến tranh đã lùi xa. Mọi phản ánh về chiến tranh cũng dần
dà khác trước và có nhiều thay đổi. Nếu như trước kia (sau 1972), chỉ với “Vòng
trắng” (“Có mất mát nào lớn bằng cái chết/ Khăn tang, vòng tròn như một số
không”) của Phạm Tiến Duật và “Sẹo đất” (“Tưởng trên da thịt mình mới sẹo/ Ai
ngờ đất cũng sẹo như người”) của Ngô Văn Phú, mới có cái nhìn manh nha về thảm
khốc và hậu quả của chiến tranh đem lại mà đã bị cấm đoán, thì từ thập kỳ 90 của
thế kỷ XX bằng “Khắc vào Trường Sơn”, Nguyễn Vũ Quỳnh khắc họa một bà mẹ nhìn
chiến tranh, cụ thể là nhìn đứa con và kẻ thù con mình đã nằm lại chiến trường
bằng một cái tâm không phân biệt:
Mẹ đi vào giấc thiên thu
Ru mày! Thương cả kẻ thù năm nao
Đọc những câu thơ này, tôi không thể không liên hệ đến một lời
thoại trong một vở kịch của B. Brecht: “Khi cuộc chiến đi qua/ Chỉ có các bà mẹ
là thất bại”. Từ góc nhìn khách quan, dù ở phía bên này, hay phía bên kia, mất
mát nào cũng là mất mát (“thất bại”) của những người mẹ. Đây là một bài thơ lạ,
mang cái nhìn nhân bản về chiến tranh rất khác biệt của Nguyễn Vũ Quỳnh. Nó mới
ở cách nói và ở cả cách nghĩ của một người đã đi qua trận mạc.
Đó là nỗi nhớ em, nỗi nhớ tình yêu xưa và ngày xưa, cũng dai
dẳng không kém. Nó cứ dập dờn hiện lên bởi chăng đó là những kỷ niệm đẹp trong
những cuộc tình ông đã trãi qua:
Đây là ví dụ thứ nhất trong “Cất đêm”: “Giấu chiều vào lòng
núi/ Dịu mát trời đam mê/ Em cất đêm vào ngực/ Gọi tình yêu hiện về”. Đây là ví
dụ thứ hai trong “Bến chiều”: “Không biết em có bồn chồn/ Riêng anh vẫn giữ một
hồn cốt quê”. Đây là ví dụ thứ ba trong “Em là thời gian của anh”: “Lận vào
không gian xanh mãi ước mơ/ Em đổi màu thời gian trong anh”. Đây là ví dụ thứ
tư trong “Hồi hộp”: “Người ngày ấy đã mấy mươi năm/ Giờ gặp lại qua bao mùa con
gái/ Tình vẫn vậy dù mấy lần hoa trái/ Con tim xưa hồi hộp đến bây giờ”.
Trong nỗi nhớ đồng đội, Nguyễn Vũ Quỳnh nhớ đến những nữ
thanh niên xung phong mà Trường Sơn là “Nơi cất giữ một thời con gái” của họ.
Ông cũng không quên tri ân họ bằng những câu thơ chân thành mà nhân văn, chất
chứa những cảm xúc sâu lắng và ngưỡng mộ:
Các chị làm nên dáng vóc, hình hài
Thì vị một thời mở đường đi cứu nước
Cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc
Hương thơm đầu đời dâng hiến Trường Sơn.
Đó là vẻ đẹp trong sáng của tình yêu lứa đôi một thuở. Đó là
sự gặp nhau đầu đời, một đi không trở lại. Dẫu chỉ là “những khoảnh khắc toàn
hoa/ chẳng bao giờ kết quả”, nhưng em vẫn có một vị trí quan trọng trong anh,
có thể làm “thay đổi màu thời gian trong anh”. Vẻ đẹp của tình yêu vĩnh cửu ấy
như còn lưu giữ dài lâu đến mức: “Con tim xưa hồi hộp đến bây giờ”.
Thơ trong “Bài ca cánh võng” có những câu thật hay. Có nhiều
câu đáng được đánh dấu khuyên vào đó: “Ta thắp mình lên tìm hình bóng quê nhà”.
(Mẹ để câu ca dao nơi phía dây gầu) “Hoa cúc không của riêng ai cả/ Mà màu vàng
vẫn như ám ảnh ta” (Khúc giao mùa). ”Xô lệch hoàng hôn trôi xa bến đợi/ Bây giờ
về vắng hết cả ngày xưa” (Vắng hết cả ngày xưa). Thơ viết về những dòng sông
cũng có nhiều câu đáng nhớ: “Tôi đi qua nhiều lắm những dòng sông/ Nhưng chưa
sông nào nhớ hơn sông Mã/ Tôi mang sông đi khắp phương trời xa lạ/ Mới hiểu chẳng
nơi đâu thánh thiện tự quê mình” (Sông Mã quê ơi!) “Hương nước sông Lam kỳ diệu
lắm/ Giặt sáng tắm chiều, mai vẫn còn thơm” (Tự tình với sông Lam). Cái chất
tình tứ sâu lắng trong từng câu thơ cứ ngân nga mãi trong thâm tâm người đọc
nhiều khi trở nên day dứt khó quên.
Chắc hẳn phải là người Xứ Thanh từ trong cội rễ, Nguyễn Vũ Quỳnh,
ông mới có sự sẻ chia lớn lao với Hồ Quý Ly (1336 - 1407) - vị hoàng đế đầu
tiên của nhà nước Đại Ngu trong lịch sử Việt Nam, ông vua có nhiều cải
cách trong bài“Qua thành nhà Hồ”:
Đất trời một cõi tiên - rồng
Bây giờ ruộng lúa nơi ông xây thành
Bảy năm giấc mộng tan tành
Nỗi đau Đại Việt đâu dành riêng ai?
Nỗi niềm nhà Hồ, còn theo Nguyễn Vũ Quỳnh đến tận hôm nay:
Nay còn cổng đá xây tường
Thành nhà Hồ! Một đoạn trường xót xa!
Tác phẩm “Bài thơ cánh võng” là sự hồi quang ký ức mang theo
kỷ niệm đẹp về quá khứ trong một mạch thơ ngẫm cảm nối dài. Hồi quang
ký ức đẹp đã lan tỏa sự minh triết ngôn ngữ từng vần thơ để lại cho hôm nay và
mai sau trong thơ Nguyễn Vũ Quỳnh. Đó là phần cốt lõi và nền tảng của thơ ông.
Đó cũng là những vần thơ giàu chất chiêm nghiệm và máu thịt của riêng ông.
Xin trân trọng giới thiệu tác phẩmmới “Bài thơ cánh võng” của
nhà thơ Nguyễn Vũ Quỳnh cùng bạn đoc.
Phố Khuất Duy Tiến, 13/4/2025
Đặng Huy Giang
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét