Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2023
Tóc bạc ngoảnh lại trời xưa
Thể loại trường ca luôn đòi hỏi
một cảm hứng dồi dào, để sự kiện được tuôn chảy, để chi tiết được cuộn trào, để
vần điệu được mạch lạc, để thương nhớ được thăng hoa, để ký ức được hồi sinh.
Trường ca không dành cho những kẻ vội vàng chinh phục đám đông và cũng không
dành cho những kẻ sốt ruột danh vọng văn chương. Trong nhịp sống gấp gáp hôm
nay, nhà thơ Xuân Trường gom góp đủ thong dong để ngồi bên ngọn đèn lặng lẽ viết
trường ca “Đếm lại bước chân mình”, đã là một sự nhẫn nại đáng nể trọng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chế Lan Viên – nhà thơ không thể lấy kích tấc thường mà đo được! Với Chế Lan Viên, ta kinh ngạc trước tuyên ngôn nghê thuật lừng lững th...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét