Lên núi/ Không mong
gì tìm gặp tiên gặp Phật/ Chỉ hy vọng gặp chính mình/ Giữa tiếng
chuông chùa thăm thẳm bình an… Nghe chuông Lên núi. Tìm tiên Gặp vách đá dựng chạm mây chạm gió Dưới chân từng bậc từng bậc thang tình Kéo chùng đôi chân lên xuống Đá níu ta Hay ta đang loay hoay từng bước đời chưa vững Giống như lần đầu Vịn tay mẹ… tập đi! Lên núi. Tìm hoa Chỉ thấy cỏ cây lô nhô cọ vào ký ức Chẳng ai ôm ta giữa núi đồi bàng bạc Để cho sương giăng trắng mái đầu Ở đằng xa Mấy vạt rừng thưa thấp cao lỏm chỏm Tiếng vọng của đại ngàn ngân vào muôn hướng Hỏi còn ai ở, ai đi? Lên núi. Tìm ai Giữa bộn bề người lên kẻ xuống Mấy chùa am dưới triền rơi vào thinh lặng Nắng nun dài theo hơi thở ban trưa Có ai không Để ta chợt nhớ chợt quên như bao lần xa xứ Giữa mênh mông Còn biết khóc cười. Lên núi Không mong gì tìm gặp tiên gặp Phật Chỉ hy vọng gặp chính mình Giữa tiếng chuông chùa thăm thẳm bình an… Ngóng nước Những ánh nhìn ái ngại tìm nhau ngóng một lần nước cao bằng dấu vạch trên cột sàn nhà năm trước Mớ lưới, cái lợp, dầm chèo… trăm món dọn sẵn trơ khô. Cánh đồng nào cũng cạn hanh phơi Cái hắt nắng đỏ ngầu phả mặt lão nông tri điền thở ra mùi bùn hoen xỉn Lúa vụ hai, vụ ba, rồi bao nhiêu vụ gom vào giấc mơ kiệt cùng. Chiếc xuồng vẫn nằm một góc sân sau mấy trăm ngày chưa một lần thân ướt Nước có về đâu cho xuồng được phiêu lưu. Phố núi chia ly Phố núi đêm trăng phơi Chỉ hơi thở lạc âm Cheo leo trên đồi trầm mặc Đất đỏ bám gót giầy in bóng ai qua? Phố núi đêm mưa giăng Cầm chân nỗi nhớ Phố quặn mình sũng ướt Bong bóng nhọe nhòe bao giờ vỡ tan? Phố núi đêm khói mờ Vài hàng quán bày ra không đủ ấm Phố phường người đâu vắng Ai thắp ngọn đèn vàng đêm nay? Phố núi đêm sương say Tách cà phê chuyền tay, chuyền tay Ai ngủ gật gà, ai còn thức Nỗi niềm trong giọt cà phê trắng hay đen? Đêm nay người đi Chỉ trăng, mưa, khói, sương Giăng mắc tảng đá trần phố núi Đi là không quay đầu trở lại Sao vẫn có những cơn mơ Phủ dụ phía chân trời. Thăm thẳm chìm Đêm. Lại đêm Ám ảnh tối mang hình dung buồn, màu trắng Như lọ tulip rũ tàn, em vừa cắm Hôm qua. Đêm trở về sau những chặng cuồng phiêu hoang Xếp gọn trong căn phòng yên tĩnh Đầy chật thanh âm hợp từ vô vàn ngọn gió Có ngọn nào thổi từ phương anh Sao em mãi tìm? Ngoài kia phố thở nồng mùi phố Đối với em là thứ xa xỉ lạ lẫm Mắt không thấy tai không nghe mũi không ngửi Bất lực chùng một phím nhớ dài. Và đêm vẫn chìm trong thăm thẳm đêm Và ta vẫn chìm trong thăm thẳm nhau. 23/9/2023 Vĩnh Thông Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét