Văn trẻ từ quan sát của một biên tập viên
Trong khoảng 15 năm gần đây, do có cơ hội làm việc với nhiều
tác giả trẻ, tiếp cận được nhiều bản thảo còn đang phôi thai, tôi có những trải
nghiệm tương đối phong phú với văn chương đương thời.
Ba bốn năm trước có tác giả tìm đến tôi, đặt trước tôi một bản
thảo hơn 1 triệu chữ, một dung lượng khiến tôi rất kinh ngạc. Tác giả ấy đã bỏ
ra nhiều năm ròng rã để xây dựng một câu chuyện lớp lang với nhiều ý tưởng bay
bổng. Xuất bản nó là chuyện khó vì phải đầu tư rất lớn, nhưng điều tôi muốn nhấn
mạnh ở đây chính là tham vọng sáng tạo của họ.
Trong tư cách là biên tập viên lâu năm của một đơn vị xuất bản
khá lớn, mỗi năm nhận được năm bảy trăm bản thảo gửi đến, tôi nhận ra rằng: bất
chấp sự xâm lấn của văn hóa nghe nhìn, bất chấp văn chương giờ đây lui về là một
món đặc sản hơn là thức ăn tinh thần phổ biến, bất chấp cơ hội để được xuất bản
là rất cạnh tranh, thì nhu cầu sáng tạo, niềm vui thích kể chuyện vẫn luôn ở
đây. Người viết mà tôi được tiếp cận đa số là trẻ. Khát khao trở thành một nhà
văn là thứ nhiều người ấp ôm.
Nhiều người ấp ôm thành tác giả
Nếu lướt qua thế giới mạng, hóa ra những tác giả viết cả triệu
chữ cũng không quá hiếm. Nhiều chữ không khẳng định là hay, nhưng cho thấy tham
vọng, và sức lao động điên cuồng.
Từ những bản thảo được tiếp cận, tôi nhận thấy các xu hướng sáng tác đa dạng, phong phú, từ thơ ca, tới tự sự phi hư cấu (hồi ký, tự truyện), và các thể loại tiểu thuyết..., từ các dòng sáng tác đã ổn định, đến những tìm tòi và xu hướng mới. Chẳng hạn, rất nhiều bản thảo thơ được gửi đến cho thấy chúng ta vẫn là “cường quốc về thơ”. Tiểu thuyết lịch sử, tiểu thuyết thế sự vẫn được nhiều người lựa chọn. Nhưng có thể thấy những năm qua, dòng sách hồi ký, tự truyện, chia sẻ các câu chuyên cá nhân bung nở, khi người ta nhận thức rằng ai cũng có thể có không gian để kể, và ai cũng có câu chuyện riêng để kể. Thể loại truyện giả tưởng cũng có nhiều người theo đuổi, một quãng thời gian tôi nhận được rất nhiều. Các tác giả vẽ ra những hành tinh khác, thế giới khác, vũ trụ khác, với những thế lực tranh đoạt vị trí, với những người được chọn để giải cứu thế giới... Tuy vậy dòng văn học giả tưởng ở trong nước đến nay vẫn chưa có một vị trí rõ ràng.
Truyện kinh dị có các yếu tố lịch sử văn hóa bản địa, khởi đầu
từ Phan Cuồng, đã dần trở thành một trào lưu mạnh ở Việt Nam. Đây là món lạ
khác biệt trong những năm qua, thu hút độc giả, nên có nhiều tác giả trẻ hào hứng
thử sức và đạt được thành tựu. Họ đã khai thác đa dạng các bối cảnh từ thành thị,
nông thôn, lịch sử, đời sống hiện đại để cài cắm câu chuyện, khiến không khí mảng
truyện này rất sôi nổi, từ đó lan sang phim ảnh và thậm chí cả MV âm nhạc.
Văn học thiếu nhi cũng phát triển từ đòi hỏi của xã hội. Những
năm qua việc phát triển thói quen đọc sách cho trẻ em được xã hội và gia đình
chú ý. Trẻ em là tương lai, và trong điều kiện kinh tế đã tương đối dư giả, người
dân không ngần ngại đầu tư cho tương lai. Các công ty xuất bản đều lao vào mảnh
đất màu mỡ này. Nhận ra xu hướng, số lượng các tác giả viết cho thiếu nhi tăng
lên rất nhiều. Trước đây chúng ta thường chỉ biết tới giải Văn học thiếu nhi do
Hội Nhà văn Việt Nam xét, thì hiện nay đã có nhiều giải như Dế Mèn, giải thưởng
của Nhà xuất bản Kim Đồng, giải Văn học thiếu nhi TP Hồ Chí Minh, giải thưởng
Đóa hoa đồng thoại…
Nhưng như thế đã đủ chưa?
Chân trời nào cho những người bay
Như ở trên đã trình bày, có rất nhiều người viết trẻ đang ấp
ôm trở thành văn. Có rất nhiều người bay ở đây và họ cần có chân trời. Nhưng phải
nói là, môi trường và điều kiện để “bay” của chúng ta còn khá khiêm tốn.
Nhìn vào thị trường xuất bản, nơi công bố tác phẩm văn chương
và mang lại nguồn thu cho người sáng tạo, ta sẽ thấy sự mất cân đối. Tổng doanh
thu toàn ngành xuất bản đạt hơn 4.500 tỷ đồng, trong đó hơn một nửa đã là sách
giáo khoa, giáo trình… Số còn lại là sách phi hư cấu, truyện tranh… Văn chương
chỉ là một địa hạt rất nhỏ trong đó. Sách Nobel đa phần là sách ế hoặc
tiêu thụ chậm. Sách của các tác giả đương đại Việt Nam, nhất là tác giả trẻ, hầu
như chỉ in được 1.000-2.000 bản, ít khi được tái bản. Tôi rất ám ảnh với con số
này và thực lòng mong muốn làm sao có thể nâng giới hạn con số này lên.
Các giải thưởng văn chương, vốn là nơi “kích cầu” cho người
viết, thì nay ít nhiều tiêu biến. Không gian công bố tác phẩm trên báo và tạp
chí giấy ít đi, trên các trang mạng chính thống, đất dành cho văn chương cũng bị
sa sút.
Văn hóa nghe nhìn lấn át, năng lực tập trung để đọc sách của
con người hiện đại ngày càng kém đi. Mỗi năm ta in nhiều đầu sách hơn,
nhưng tỷ lệ số người đọc không tăng tương ứng.
Trong bối cảnh đó, làm sao để các sáng tác được đọc, làm sao
để tác phẩm tới tay độc giả, luôn là một câu hỏi đau đầu.
Người viết chắc chắn phải tự thân vận động trước. Dĩ nhiên
sáng tạo không ngừng nghỉ, duy trì nội lực tự thân là quan trọng nhất. Đối với
những bản thảo tôi có trải nghiệm trong nhiều năm qua, nhiều người viết bị một
vấn đề là thiếu đầu tư về tư liệu, tư liệu từ đời sống, tư liệu từ sách vở...
thành ra bản thảo thiếu sức sống, không đi được đường dài.
Chỉ ngồi viết và không làm gì khác, đấy cũng là một lựa chọn.
Nhưng làm mọi cách để tác phẩm của mình được hiện diện (mà không vi phạm pháp
luật hay đạo đức) thì cũng không có gì sai mà rất đáng cổ vũ. Ví dụ, tìm cách
xuất bản, crowd-funding, tìm cách kể câu chuyện của mình ở các nền tảng mạng xã
hội, tìm các kết nối với đồng nghiệp thế giới, các dự án viết nước ngoài, tìm
cách dịch tác phẩm của mình ra tiếng Anh tiếng Pháp… tất cả đều sẽ tăng cơ hội
hiện diện cho tác phẩm.
Nhưng trong điều kiện khó của xuất bản và văn chương bây giờ,
chỉ trông vào vận động tự thân của tác giả là không đủ. Nếu muốn văn chương
trong nước có một không khí mới, nhất định phải có sự đồng hành của các cơ quan
chức năng, quản lý. Thiết thực trước nhất, người viết cần được hỗ trợ xuất bản.
Chúng ta có thể xây dựng quỹ và mỗi năm đầu tư xuất bản cho một số tác giả, phối
hợp với các đơn vị xuất bản để thẩm định và thực hiện. Hoạt động quảng bá tác
phẩm cũng phải có cơ chế, nhất là khi tiếp cận các trường học.
“Mưa rơi không cần phiên dịch” nhưng sách của chúng ta thì có
cần, rất cần. Chúng ta nhập quá nhiều văn chương nước ngoài mà không bán văn
chương Việt ra thế giới được mấy. Đọc và so sánh một số tác phẩm Âu, Mỹ, Hàn…
đã in ở Việt Nam, tôi thấy văn chương của chúng ta có nhiều điểm sáng, có những
lấp lánh. Nhưng hiện nay việc dịch văn chương Việt ra thế giới chỉ hạn chế
trong một số tác phẩm của một số nhà văn tên tuổi, và rất nhiều khi, việc dịch,
quảng bá đó là các dự án nhỏ lẻ, thông qua uy tín cá nhân hay những mối quan hệ
riêng, được chăng hay chớ chứ không thành hệ thống. Sách in ra các ngôn ngữ lớn
sẽ tạo được độ nhận diện cho văn chương trong nước, làm tăng uy tín của tác giả
và giá trị của văn chương, giúp chúng ta có cơ hội chạm tới những giải thưởng
quốc tế, và điều này sẽ tác động tích cực trở lại với nhu cầu đọc của độc giả
trong nước.
Một điều nữa mà tôi cho rằng chúng ta cần nghĩ đến, đó là thực
hiện chuyển thể, hoặc sáng tạo lại các nội dung tác phẩm cho các nền tảng nghe
nhìn. Không thể phủ nhận rằng thói quen đọc của xã hội hiện đại đang ngả nhiều
sang nghe nhìn, nên việc sáng tạo lại các nội dung từ văn chương chuyển thành
video, clip cũng là một cách tiếp cận độc giả rất tốt. Hiện nay có những tác giả
đang làm điều này một cách tự phát, nhưng nếu được tổ chức thành một hệ thống,
nhất định sẽ mang đến không khí mới mẻ cho văn chương.
Để văn chương Việt có một gương mặt tươi mới, không phải là
không thể, tôi tha thiết tin điều này. Nhưng rõ ràng, đấy phải là một chiến lược
cần sự phối hợp cùng lúc của bốn bên: nhà văn có tác phẩm tốt; nhà nước có quỹ
đầu tư, Hội Nhà văn đứng ra quản lý; và cuối cùng, là một nhà xuất bản/công ty
xuất bản chịu trách nhiệm tổ chức xuất bản và quảng bá tác phẩm.
Câu hỏi của tôi bây giờ là: liệu khi nào chiến lược này sẽ bước những bước đầu tiên?.
13/1/2026
Nguyễn Hoàng Diệu Thủy
Nguồn: Báo Văn Nghệ
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét