Sự hào sảng trong thơ Trần Chấn Uy
Nhà thơ Trần Chấn Uy vừa cho ra mắt cuốn: “Thơ Trần Chấn Uy”, đây là tập thơ do Thư viện Quốc gia Việt Nam ấn hành với 1.450 ấn bản, do Hội Nhà văn Việt Nam xuất bản trong khuôn khổ Tác phẩm văn học đưa vào thư viện và trường học. Đây là một tác phẩm đẹp, công phu, dày hơn 500 trang với gần 500 bài thơ, một phần của quá trình làm thơ của anh, tính từ năm 2015 đến nay. Một tập thơ sang trọng, in đẹp và những bài thơ của Trần Chấn Uy hào sảng, có tình yêu đất nước, quê hương và cả những bài tình yêu.
Trần Chấn Uy làm thơ như một nhu cầu, nắm bắt khoảnh khắc để
rồi anh viết ra những câu thơ hay. Gặp gỡ anh thường xuyên, có khi đi công tác
cùng anh, những buổi gặp gỡ bạn bè trên mọi miền đất nước, anh đọc thơ. Lạ, rất
nhiều người sợ nghe thơ, nhưng bằng giọng đọc thơ của chính mình, Uy đã lôi kéo
người nghe. Và bài thơ tôi nghe nhiều nhất trong những chuyến đi: “Trong
ngực em/ Như có tiếng ngựa phi/ Anh lồng lên như ngựa phi nước đại/ Gặp tuổi tròn
trăng chớm thì con gái/ Ngã vào vai anh em hát: “Sờ một tí đi tù/ Sờ hai tí đi
tù/Sờ ba tí đi tù chung thân.” (Ái Lả).
Với anh em văn nghệ sĩ Khánh Hòa, Trần Chấn Uy là gương mặt nổi
bật. Sinh ra ở Hà Tĩnh, nhưng gần 50 năm sống và làm việc tại Nha Trang, anh tự
nhận mình đã “thành người Nha Trang”. Sinh năm 1958 tại Hà Tĩnh, Trần Chấn
Uy tốt nghiệp khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Hà Nội I, đi dạy học ở Trường
Cao đẳng Sư phạm Nha Trang (1981–1990). Và khi ở Đài Phát thanh – Truyền hình
Khánh Hòa, giữ vai trò biên kịch, đạo diễn, rồi Phó Giám đốc Trung tâm sản xuất
chương trình, anh đã thực hiện đúng vai trò của nhà thơ và nhà báo.
Là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, Chi hội trưởng Chi hội Nhà văn Việt Nam tại Nha Trang – Khánh Hòa, Ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Khánh Hòa. Gia tài thơ của Trần Chấn Uy khá dày dặn, trải dài: Tình ca hát một mình (1990); Chân trời khát (1996); Trăng lạnh xứ người (2003); Giấc ngủ khuyết vầng trăng (2005); Bên dòng sông đa tình (2012); Bóng làng (2018); Người về từ nẻo cỏ may (2022)..Trong năm 2021, anh được Giải 5 năm Văn học Khánh Hòa cùng rất nhiều giải thơ khác.
Thơ ông không cầu kỳ về hình thức, nhưng giàu cảm xúc và mang
một giọng điệu riêng: vừa hào sảng, vừa lắng sâu, vừa từng trải mà vẫn thiết
tha. Có thể thấy rõ điều đó qua những câu thơ như một tiếng thở dài của ký ức: “Quen
lối cũ, bước chân ngập ngừng lắm/ Cây si già trước ngõ bỗng rưng rưng/ Ta đã đánh
mất một thời say đắm/ Để bây giờ anh hóa người dưng”. Ở đây, trong
sâu thẳm, thơ chính ở chỗ dám đối diện với mất mát, dám gọi tên những đổ vỡ của
chính mình.
Trần Chấn Uy làm thơ tình nhiều, và đó cũng là nơi thơ ông chạm
đến trái tim người đọc rõ rệt nhất. Những mối tình trong thơ ông không ồn ào,
mà âm ỉ, day dứt: “Vẫn biết con đường em đi không có anh/ Mùa lá rụng, em
cùng ai dạo phố…” Hay: “Ta biết rồi em sẽ sang đò?/ Trái tim rỉ máu sẽ mang cho…” (Ta
về châm lửa bài thơ ấy)
Là người từng đi qua chiến tranh, thơ Trần Chấn Uy còn mang một
chiều sâu khác: ký ức và mất mát. “Sau chiến tranh, tôi tới Sài Gòn/ Giữa
bát ngát phố phường và điệp trùng cao ốc/ Giữa những con đường bóng loáng bánh
xe bon/ Nơi nào cha tôi ngã xuống sau dãy tường đổ nát?/ Tôi cắn răng nghe môi
mình mặn chát/ Những viên gạch lát đường run rẩy dẫn tôi qua” (Nơi nào cha
tôi ngã xuống).
Ông nhìn về cuộc đời: “Đêm muộn, sương ướt áo/ Tóc bạc thêm mấy
phần/ Cuộc đời như mộng ảo/ Xa vời bóng cố nhân”. (Vầng trăng trong đáy
chén)
Những câu thơ không tô vẽ, không bi lụy, nhưng lại ám ảnh bởi
sự thật đến nao lòng. “Chị đi lính khi chưa kịp lấy chồng/ Vồng ngực trẻ
bánh giầy chúm chím/ Mùa chớm xuân chị cũng vừa chớm chín/ Áo Tô Châu run rẩy
trái đào non/ Tôi tiễn chị nơi bờ cỏ chân cồn/ Cánh đồng làng sáng ấy bỗng xanh
hơn/ Chị lặng lẽ nhìn tôi lặng lẽ/ Hàng mi cong khẽ chớp một ánh buồn.” (Chị)
Những câu thơ thật sự buốt lòng: ”Vồng ngực trẻ bánh giầy chúm chím”, và
có lẽ chỉ Trần Chấn Uy mới viết ra những vần thơ như vậy.
Khi đã rời công việc quản lý, Trần Chấn Uy có nhiều thời gian
hơn cho những chuyến đi. Và thơ ông, theo đó, mang dấu ấn của những cuộc hành
trình. Có khi là một thoáng buồn rất nhẹ: “Đêm muộn, sương ướt áo/ Tóc bạc
thêm mấy phần…” Có khi lại là sự tinh nghịch, phóng túng: “Với tay về
phía hư không/ Vốc đầy nắm gió bỏ chồng đi hoang”
Ở ông, cái hào sảng không chỉ là khí chất, mà còn là cách sống:
sống hết mình, yêu hết mình, và viết cũng hết mình. Và đây: “Vô tình tên của
phố phường/ Tạm Thương – thương tạm, con đường ngày xưa/ Nơi ta từng đợi cơn
mưa/ Chờ em suốt cả bốn mùa, chờ em./ Nơi người thao thức đêm đêm/ Lắng nghe nhịp
bước bên thềm, người đi.” (Gặp nhau ở ngõ Tạm Thương)
Thơ Trần Chấn Uy chinh phục người đọc bằng cảm xúc thật và một nhân cách thơ rõ ràng. Thơ ông là tiếng lòng của một người dám sống, dám yêu, dám đau. Và chính điều đó khiến thơ ông còn ở lại lâu trong lòng người đọc.
22/4/2026
Khuê Việt Trường
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét