Chính Nguyễn Văn Mạnh đã tự làm sáng con đường dấn thân phụng sự văn nghiệp của mình
Đọc ĐƯỜNG SÁNG của Nguyễn Văn Mạnh là đọc lại một
hành trình đời người nhiều bão tố nhưng không khuất phục. Từ người lính trận,
nhà báo, luật gia đến nhà thơ, nhà văn, Nguyễn Văn Mạnh đã tự viết nên số phận
mình bằng dấn thân và trung thực. Văn chương TP. HCM trân trọng giới thiệu bài
viết của nhà thơ Phạm Trung Tín – người bạn học, bạn đồng hương – mang đến một
cái nhìn gần gũi, tin cậy và giàu xúc cảm về cuốn tiểu thuyết mới này.
Những ngày cuối năm 2025, tôi đọc tiểu thuyết ĐƯỜNG SÁNG của
luật gia, nhà thơ, nhà báo Nguyễn Văn Mạnh.
Đây là cuốn tiểu thuyết mang tính tự thuật tái hiện cuộc sống hơn nửa thế kỷ
qua của chính tác giả. Khi gấp sách lại, trong tâm thức của tôi bao nhiêu kỉ niệm
lại ùa về sau chặng đường hơn 60 năm tôi và Mạnh cùng trải nghiệm và suy ngẫm.
Chúng tôi sinh ra trên mảnh đất Hiệp Hoà khó nghèo heo hút.
Là xã cuối cùng trong bản đồ dư địa chí của thành phố Hải Phòng. Chúng tôi cùng
tuổi Bính Thân, cùng học chung một lớp từ cấp 1 đến hết cấp 2 phổ thông tại trường
xã và học chung cấp 3 trường huyện. Có thể nói tuổi thơ, tuổi học trò của chúng
tôi đã có sự gắn bó sẻ chia với bao kỉ niệm vui buồn không thể nào lãng quên dù
năm tháng đã phủ một lớp bụi mờ trên ký ức.
Quê chúng tôi là một vùng quê chiêm trũng đói nghèo lạc hậu.
Thời chiến tranh loạn lạc, máy bay Mỹ quần thảo bắn phá suốt đêm ngày, thanh
niên trai tráng trong làng lần lượt lên đường tòng quân chiến đấu, chỉ còn những
người già, phụ nữ và trẻ em ở tuổi học sinh ở lại hậu phương. Mùa hè nóng nực,
mùa đông giá rét, chúng tôi vừa đi học vừa phụ giúp gia đình chăn trâu cắt cỏ,
mót khoai hôi cá để vượt qua nạn đói nghèo luôn rình rập quanh năm. Mạnh thuở ấn
niên ốm đau còi cọc, dáng người gày gò bé nhỏ lụp xụp trong bộ áo quần nhuộm
nâu nhưng đôi mắt sáng tinh nhanh và nụ cười hiền luôn thường trực trên khuôn mặt
thánh thiện của tuổi học trò. Lớp học của chúng tôi được đào âm sâu vào lòng đất,
trên đắp tường dày cả thước, mái nhà được bện rơm để tránh mảnh bom. Tôi và Mạnh
đều là học sinh thông minh hiếu học, có ý chi tự lập và không chịu đầu hàng số
phận. Hoàn cảnh nhà Mạnh còn khó khăn nghèo đói hơn cả nhà tôi do bố Mạnh mất sớm.
Trong hoàn cảnh mồ côi, mấy anh chị em yếm thế vì bị đối xử phân biệt do ông bố
của Mạnh thời Pháp thuộc làm chức sắc trong thôn xóm, bị Cách mạng quy địa chủ
cường hào, bị tịch thu gia sản ruộng vườn. Sau này, được hạ thành phần là địa
chủ kháng chiến, nhưng lúc đó đã mất hết nhà cửa, phải dựng túp nhà tranh nhỏ
bé ở góc làng trú thân qua mưa nắng. Mẹ của Mạnh là người phụ nữ đoan trang, hiền
hậu, khuôn mặt hằn nét chịu đựng vất vả truân chuyên của cuộc đời. Tôi đã nhiều
đêm ngủ cùng Mạnh trong ổ rơm ngay cạnh bếp vừa nấu cơm vừa nấu cám lợn cho đỡ
rét. Hồi đó chính quyền địa phương và cả nhà trường còn coi nặng thành phần
giai cấp xuất thân, dù chỉ phụ thuộc nhưng tạo ra những áp lực nặng nề cho các
học sinh là con em các gia đình có vấn đề về lý lịch. Dù học giỏi thì lớn
lên cũng chỉ cày ruộng không dám mơ đi học đại học hoặc làm các ngành nghề
thoát ly đồng ruộng. Ngay từ khi học xong lớp 7/10, ở lứa tuổi 14 – 15, chúng
tôi đã nung nấu ý chí phải thoát ly khỏi luỹ tre làng bằng con đường tình nguyện
đi bộ đội. Dù biết rằng là người lính chiến đấu ở chiến trường (hoặc là xanh cỏ
hoặc là đỏ ngực). Chủ nghĩa lý lịch còn được duy trì ngay cả trong quân ngũ, giữa
chiến trường ác liệt đạn bom nhưng con đường phấn đấu kết nạp Đảng, đào tạo sĩ
quan cũng bị phân biệt bởi có ông cha dính dáng phục vụ chế độ cũ…
Trong chương I và chương II của tiểu thuyết, Nguyễn Văn Mạnh
đã cho chúng ta biết hoàn cảnh chính trị, điều kiện xuất thân và gia thế của
mình. Nhưng với tính khiêm nhường, kiệm lời vốn có, tiểu thuyết chỉ khắc hoạ một
phần cuộc sống mà tác giả đã trải qua. Thật chạnh lòng khi ghi lại một đoạn tự
sự của Mạnh: “Số phận đã đóng dấu cho mình là con địa chủ thì mình sẽ xoá dấu ấy
bằng máu và long trung thành trên chiến trường”.
Những năm giặc Mỹ tái đánh phá ra miền Bắc, máy bay B52 ném
bom huỷ diệt, tôi và Mạnh cùng học cấp 3 của trường huyện nhưng khác lớp. Trường
phải phân học sinh sơ tán về các xã. Lớp học ấn dưới luỹ tre xanh của các
xóm nhỏ ven sông. Ngồi học trong lớp nhưng tâm trí chúng tôi không thể tập
trung bởi tiếng bom gào, máy bay gầm thét, bởi dòng suy nghĩ luôn hướng đến việc
lên đường tòng quân cầm súng giết giặc. Tháng 2/1973 tôi tình nguyện đi bộ đội
khi đang học lớp 9/10. Đến tháng 5/1974 đến lượt Nguyễn Văn Mạnh cũng tình nguyện
viết đơn bằng máu và vinh dự được nhập ngũ. Trải qua rèn luyện chiến đấu tại
chiến trường Nam bộ, gian khổ hy sinh do hoàn cảnh khắc nghiệt của chiến trường,
lằn rành sinh tử đã đào luyện chúng tôi trở thành những người lính dạn dày gan
dạ, không sợ hiểm nguy, như những cánh chim đã trưởng thành trong bão tố và máu
lửa. Theo chính sách của quân đội, những quân nhân nào không đủ tiêu chuẩn phục
vụ lâu dài sẽ được chuyển ngành hoặc xuất ngũ về địa phương. Năm 1979 từ mặt trận
biên giới Tây Nam tôi được chuyển ngành về bộ Công nghiệp nhẹ tại thành phố Hồ
Chí Minh, còn Nguyễn Văn Mạnh năm 1980 được chuyển ngành về công tác tại báo
Minh Hải… Đường đời cứ thế trôi đi, biết bao gian nan vất vả khi mỗi người phải
tự đương đầu với hoàn cảnh công tác và thực tế cuộc sống khó khăn thiếu thốn của
một thời bao cấp…
Tôi không tin vào sự huyễn hoặc của số phận nhưng ở lứa tuổi
chúng tôi cái tuổi Bính Thân 1956 gặp rất nhiều hoàn cảnh long đong về sinh kế,
trắc trở về đường công thành danh toại và lận đận bước tình duyên. Chẳng thế mà
người đời có câu: “Người ta tuổi ngọ tuổi mùi/ Tôi nay ngậm ngùi lận đận tuổi
thân”. Nhưng ông bà lại dạy “đức năng thắng số”, chỉ có nỗ lực vượt khó, chỉ có
khát vọng vươn lên để tự thay đổi vận mạng cuộc đời mình thì mới có cơ hội nhập
hoà cuộc sống để ổn định phát triển, tiến tới tính chuyện “ an cư lạc nghiệp”.
Trong tiểu thuyết ĐƯỜNG SÁNG, chương III và chương IV, Nguyễn Văn Mạnh đã tái hiện những thăng trầm trong cuộc chiến đấu khi là người lính trực tiếp bảo vệ tổ quốc hay trên cương vị một phóng viên khi đã chuyển ngành công tác tại báo Minh Hải. Với khí chất cương thường của người con đất cảng Hải Phòng, với cách sống trung thực tận tuỵ, cách viết đầy tính hiện thực, không phô trương bóp méo sự thật, anh không dễ dàng hoà nhập với tập thể có nhiều người kèn cựa ganh ghét dèm pha. Và rồi như mặc định một cánh chim bão bùng giông tố, anh không khuất phục nghịch cảnh, không chấp nhận số phận nghiệt ngã để quyết tâm đứng vững trước mọi thử thách truân chuyên. Anh chuyển công tác qua toà án Minh Hải rồi lại ra toà án tỉnh Khánh Hoà. Mỗi bước di chuyển là một sự vùng vẫy thoát ra trong nghịch cảnh khó khăn trong sự đa đoan trách nhiệm phục dưỡng mẹ già, nuôi vợ dại con thơ.
Đầu thập kỷ 90 Mạnh chuyển về báo Công nghiệp tại thành phố Hồ
Chí Minh cũng là lúc tôi gặp lại Mạnh sau gần 20 năm xa cách bặt tin nhau. Từ
đó đến nay đã 30 năm tôi và Mạnh luôn có dịp gặp gỡ chia sẻ những vui buồn
trong cuộc sống và trong công viêc, trong đam mê sáng tác văn chương. Trong lớp
bạn bè cùng học ở quê chỉ có tôi và Mạnh còn tham gia hoạt động xã hội, ở tuổi
70, dù đã nghỉ hưu nhưng chúng tôi luôn bận rộn với các công việc sáng tác và
tham dự các hoạt động báo chí văn chương.
Tôi cho rằng Nguyễn Văn Mạnh là người có ý chí, bản lãnh phi thường để duy trì ổn định cuộc sống bình thường. Hơn 50 năm qua Mạnh đã dấn thân chiến đấu và phấn đấu không ngừng nghĩ, không thối chí, chấp nhận những khó khăn thách thức số phận. Chấp nhận những đổi thay dù vất vả rủi ro để mong tạo cơ hội thay đổi cuộc sống, để tiếp cận các vận hội, phụng sự xã hội và mưu cầu hạnh phúc chính cuộc đời mình. Lúc ra Bắc, lúc vào Nam, lúc ở tận cùng đất Mũi lại có lúc trụ lại giữa rừng núi Khánh Sơn của tỉnh khánh Hoà đèo heo hút gió giữa vùng sơn cước. Có lẽ hoàn cảnh đẩy đưa đã tôi luyện cho Mạnh sức chịu đựng dẻo dai, bản lĩnh chiến đấu hơn người để vươn lên làm chủ vận mệnh của mình. Bên cạnh những lo toan về công việc anh còn đau đáu nỗi niềm thương cảm đứa em ruột thịt đã hy sinh tại biên giới phía Bắc từ năm 1979 đến nay cũng chưa tìm kiếm được hài cốt.
Tôi nhớ lại câu thơ: “Ví thử đường đời bằng phẳng cả/
Anh hùng hào kiệt có hơn ai”. Câu thơ như vận vào cuộc đời của Mạnh, va vào nghịch
cảnh và duyên phận, phổ vào chức nghiệp và sự dấn thân bằng tất cả tâm huyết của
mình. Sự thành công nào cũng phải đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, thậm chí bằng
cả máu của mình. Từ một thanh niên thoát ly luỹ tre làng với lý lịch nặng nề vì
bị quy chụp thành phần “địa chủ” Mạnh đã nhẫn nhịn chịu đựng và dấn thân tận hiến
trong chiến đấu. Lấy máu của mình để xoá dấu ấn xuất thân, lấy khát vọng của
mình để đạt các bước trưởng thành trong cuộc sống. Hơn nửa thế kỉ bôn ba, Mạnh
đã thành công, thành danh và thành nhân
Là người lính xông pha trận mặc, là nhà báo dũng cảm đấu
tranh với cái ác bảo vệ những giá trị chân chính, là một luật gia luôn đứng về
lẽ phải mang lại niềm tin cho người yếu thế, là một nhà thơ luôn có cái nhìn
sâu sắc bản thể hướng tới chân thiên mỹ. Trong hoàn cảnh nào Mạnh cũng tự tin
ngẩng cao đầu mang dấu ấn ứng xử tiết tháo cương thường của người đất Cảng
không đầu hàng số phận. Ở chương V và VI trong tiểu thuyết mang yếu tố tự thuật
về cuộc đời chiến đấu không ngừng nghỉ của mình, Mạnh có bước ngoặt vô cùng ngoạn
mục, trải qua thử thách trải nghiệm tài năng đức độ của một nhà báo, nhà văn được
những bậc đàn anh đàn chị quý mến tin tưởng giao cho trọng trách là người biên
tập chính của Diễn đàn văn nghệ, một phụ thương của Thời báo văn học
- nghệ thuật Việt Nam. Đên nay đã phát hành 43 số báo với nội dung phong
phú đủ các thể loại, tập hợp các bài viết của các tác giả là các nhà báo, nhà
văn, nhà nghiên cứu khoa học có uy tín trên văn đàn nước Việt.
Năng khiếu văn chương có từ thời học sinh cấp 2, 3 được hun
đúc qua chặng đường nửa thế kỉ tu luyện đã bùng cháy soi sáng con đường văn
nghiệp. Chỉ trong 4 năm, Mạnh xuất bản 2 tập thơ, 1 tập tản văn và 1 tiểu thuyết.
Nhớ lại chuyện cách đây 7- 8 năm, tôi và Mạnh cùng tham gia sinh hoạt với các
anh em quê Vĩnh Bảo trong câu lạc bộ thơ Vĩnh Bảo trời Nam do tôi sáng lập và
làm chủ nhiệm nhưng người cộng tác tận tuỵ hiệu quả là Mạnh. Tôi có nói Mạnh tập
hợp các bài thơ của mình để in các tác phẩm, đăng kí vào Hội nhà văn thành phố
Hồ Chí Minh. Mạnh đã âm thầm sáng tác, khí phách và nội lực văn chương phát tiết
thật phong phú, sung sức, chất lượng văn chương khẳng định tầm nhận thức và sức
biểu cảm của một người thơ giàu nghị lực và khát vọng. Lộc văn chương phát tiết
rực rỡ khi Mạnh trở thành hội viên hội nhà văn Thành phố Hải Phòng năm 2023 và
trở thành hội viên hội nhà văn Việt Nam năm 2024.
Vĩnh Bảo quê hương của trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, một
danh nhân văn hoá lỗi lạc của dân tộc trong thế kỉ XVI. Truyền thống tinh hoa
văn học đã hun đúc lên các thế hệ nhà văn Việt Nam người Vĩnh Bảo thế kỉ XX,
XXI. Đến nay các nhà văn người Vĩnh Bảo là một tập hợp những người cầm viết có
tâm và có tầm trên văn đàn Việt vàcó lịch sử cống hiến rất đáng trân trọng.
Trong số 21 nhà văn góp mặt trong tập sách Nhà văn Việt Nam huyện Vĩnh Bảo mới
phát hành năm 2025, người ta đọc thấy các tên tuổi: Khái Hưng, Trần Bảng, Thi
Hoàng, Kim Chuông, Tô Ngọc Thạch, Nguyễn Xuân Hải, Nguyễn Thuý Loan, Nguyễn
Bình Minh, v.v cùng góp mặt trong tên tuổi các nhà văn Việt Nam còn có Phạm
Trung Tín, Nguyễn Văn Mạnh và các anh chị em đã tận hiến cho sự nghiệp văn
chương.
Tôi rất tâm đắc với tên ĐƯỜNG SÁNG là tựa đề cho cuốn tiểu
thuyết của luật gia, nhà báo nhà thơ Nguyễn Văn Mạnh được PGS.TS nhà phê bình
văn học Bùi Việt Thắng viết lời tựa và đặt lại tên cho tác phẩm. Nhưng tôi khẳng
định rằng chính tác giả Nguyễn Văn Mạnh đã tự làm sáng con đường dấn thân phụng
sự văn nghiệp của mình.
Tp. HCM, 1/1/2026
Phạm Trung Tín
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét