Bài ca thế kỷ 21
Trước hết tôi xin được thưa: tôi không phải “nhà thơ”, tuy lúc nhỏ, thời học lớp đệ tứ ở một thị trấn nhỏ, tuy có làm thơ tình vì con tim dậy thì lúc ấy đã bắt đầu biết rung động trước một bóng hồng.
Cũng trong năm đó, sự kiện Tết Mậu Thân (1968) thì thơ có
thêm chủ đề thân phận và nỗi đau của con người trước cuộc chiến. Chừng vài chục
bài thơ lẫn lộn được chép cẩn thận trong một tập giấy pelure nhiều màu.. cho đến
cuối năm 1971 nó cũng theo tôi qua Ý du học và hơn 40 sau, năm 2008 lại cùng
tôi quay về Việt Nam.
Tất nhiên đó là những bài thơ xoàng, chỉ dành cho một vài bạn
thân đọc chứ chưa bao giờ công bố.
Năm 1973, bài thơ “Vết thương hồng trên cánh chim câu” được
hội sinh viên sáng tác ở Paris đưa vào tuyển tập, tiếc là sau đó bị thất lạc. Rồi
khi làm trưởng ban báo chí của Hội sinh viên Việt Nam tại Milano, tôi viết văn
xuôi, chỉ thỉnh thoảng mới lạc vào vườn thơ. Có lẽ đến năm 1987 tôi có viết bài
thơ cuối cùng rồi vì công việc mưu sinh nên hoàn toàn bỏ bút.
Mãi đến 1994 được đọc truyện ngắn “Những ngày đánh mất” của
Dino Buzzati tôi hiểu được ý nghĩa sâu sắc về thời gian, xưa nay cũng là nỗi ám
ảnh thường trực của tôi. Xúc động, tôi liền dịch ra tiếng việt rồi gửi
cho tạp chí Thế Giới Văn ở Mỹ. Bài được đăng và còn được chủ bút
khích lệ nên từ đó tôi mới dịch rồi viết, và bắt đầu cầm bút trở lại. Nhưng chỉ
viết văn xuôi.
Tiếng thơ như đã ngủ im từ những ngày thơ ấu bỗng một
hôm thức dậy.
Thức dậy vì cuộc chiến Nga – Ukraine!
Tôi viết về cuộc chiến này nhưng cũng là viết cho quê hương
tôi, cho tất cả những cuộc chiến tranh từ trước đến nay ở bất cứ nơi đâu mà tôi
đều cảm thấy vô nghĩa.
Tâm hồn tôi đau đớn khi nhận thấy bao nhiêu người đã chết
trong cuộc chiến tranh này, với biết bao kẻ bị tàn tật và bao nhiêu gia đình mất
nhà cửa. Tự dưng, như đất bằng dậy sóng, hàng vạn con người bị ném vào lò lửa
chiến tranh, nhiều người trong số họ sẽ không bao giờ trở về nhà vì đã biến
thành tro bụi. Nhiều người bị tàn tật và hóa điên vì những gì đã chứng kiến.
Hình ảnh hằng ngày trên TV… cùng những bài nhận định về nguy
cơ chiến tranh thế giới thứ ba có thể nổ ra… đã bật trong lòng tôi những câu chữ.
Nó giống như con sò đã nuốt nhầm hạt cát làm mình đau phải tự vệ bằng cách đem
máu thịt của mình phủ lên và hóa thành các vần điệu “có thể gọi là thơ”. Nó cần
thiết như một trị liệu pháp.
Thơ hay không thơ, mới hay cũ, cách tân hay không… tôi
chẳng quan tâm.. và kết quả là bài thơ “Thế chiến 12 đoản khúc” ra
đời.
Bạn Trần Ngọc Châu gọi đó là “Tiếng lòng không thể không viết.
”
Sau đó thì những bài “thơ” khác được tiếp tục viết. Nó mở đầu
cho những suy tưởng về thân phận con người trong cõi sống vào đầu thế kỷ
21.
Tôi không viết cho Ukraine hay Nga mà
viết cho quê hương tôi, cho các các dân tộc khác đã bị bằm nát trong thế
kỷ này, từ Trung Đông cho đến Châu Á và lan sang cả Đông Âu. Như Iraq, Libya,
Afghanistan, Syria, Crimea,…Màu máu đỏ của nhân loại có khác gì máu đã mấy
ngàn năm từng nhuộm đỏ đất nước tôi?
Nhìn những đoàn người tị nạn với hành
trang ít ỏi, áo quần không đủ ấm dưới nắng cháy da hay mưa tuyết…, tôi không thể không nghĩ đến những thảm
kịch tương tự mà người dân nước tôi đã từng gánh chịu.
Bởi những hình ảnh chết chóc ở bất cứ nơi nào cũng giống
nhau.
Những cái xác bị thiêu cháy thì da đen da vàng da trắng cũng
chỉ là một khối thịt hóa thành than. Một sự bình đẳng đến nghẹn ngào và đau đớn!
Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên hình ảnh những đoàn người gồng
gánh, địu con chạy nháo nhào khỏi các vùng chiến sự ở quê tôi. Có cụ già héo quắt,
đôi mắt hoảng loạn, ôm cái xác trên tay. Có đứa bé thơ day vú mẹ cạn sữa dần,
khóc đến khản giọng mà không hề hay biết người mẹ đã chết thảm bên đường di tản.
Trên Tivi sáng nay tôi thấy một người cha đang vuốt ve khuôn
mặt đứa bé gái và nức nở bảo mọi người hãy nhìn xem cháu xinh đẹp biết
bao. Cháu như đang ngủ nếu không có tấm vải liệm màu trắng. Trên một góc phố
khác có cậu bé đang vật lộn trong mưa dầm mình trên con đường ngập lụt, cõng
trên vai thi thể cứng đờ của một đứa em đã chết mà cậu chưa sẵn sàng xa nên
không chịu bỏ lại phía sau.
Bỗng dưng tôi thấy trên khuôn mặt đờ đẫn của những đứa trẻ
này khuôn mặt của chính tôi, của cả loài người đang quằn quại trong tuyệt
vọng.
Với lương tâm con người, những gì đang xảy ra ở Ukraine là
không thể chịu đựng. Để duy trì quyền lực, bán buôn vũ khí… người ta sẵn sàng
chà đạp lên hàng ngàn xác chết của người già, phụ nữ và trẻ em vì tội lỗi của họ
“là người Ukraine”. Cái hố sâu thù hận giữa Nga và họ đột nhiên biến thành một
vực thẳm không thấy đáy và có thể sẽ tồn tại trong nhiều thập kỷ, nhiều thế hệ.
Tôi đã khóc. Dù biết tiếng khóc ấy không làm ai no, không xoa
dịu được những vết thương. Không an ủi được người đau khổ.
Bỗng dưng tôi nhớ đến những cái tên lạ lùng của những đứa trẻ
ở quê tôi. Cha mẹ đặt tên con là gạo, là cơm, là nhà, là
xóm, là làng… với mong ước lớn lên chúng sẽ có miếng ăn, có nhà để ở,
có quê hương nguồn cội. Các sư cô hay các “ma soeur” còn đặt tên các bé ở
các trại mồ côi là mẹ, là cha, là anh, là chị …
để nó quên đi thân phận mồ côi, bị bỏ rơi hay được nhặt trước cổng chùa. Rồi đến
tên các thôn xóm là An Lạc, Phú Hòa, Thạnh Mỹ.. với ước vọng bình an, giàu có,
hiền hòa, … bởi chiến tranh đã tàn phá mọi thứ, chỉ còn lại một đống tro
tàn.
Hơn 50 năm qua, từ khi còn là một thiếu niên mới lớn, đến giờ
đã trở thành một người qua tuổi 70 nhưng nỗi đau xưa trong lòng tôi vẫn còn âm ỉ
như một căn bệnh không thể chữa lành.
Khi một người bị giết người ta luôn tìm hiểu nguyên nhân và
truy lùng thủ phạm. Thế nhưng khi có hàng triệu người bị giết thì mọi người lại
dửng dưng! Chẳng lẽ không ai là kẻ sát nhân? Hay tất cả chúng
ta đều là đồng phạm vì đã câm miệng, thờ
ơ?
Các bài thơ của tôi viết trong tập thơ Bài ca thế kỷ 21
-Thơ về thảm họa và các cuộc chiến tranh với ước mong là thế giới không
còn chiến tranh, khẩn thiết kêu gọi mọi người cùng tưới mầm hòa bình, hóa giải
mầm mống bạo lực, tham lam và sợ hãi. Vì chỉ do sợ hãi và nóng giận chúng ta mới
chế ra bom hạt nhân, vì tham lam và mê muội nên chúng ta sản xuất vũ khí để
kích động xung đột. Chiến tranh chỉ đến từ tâm trí chúng ta, nó đến từ sợ hãi,
giận dữ và nghi ngờ rồi tự làm khổ mình và gây đau thương cho người khác.
Chúng ta đang sống trong một thế giới chia cắt và hận thù. Đã
có nhiều người đánh mất niềm tin nên trong mùa Giáng Sinh đã đem đặt Chúa Hài Đồng
giữa đống đổ nát của một trận bom.
Nhưng xin đừng bi quan mà hãy lan tỏa tình yêu vì
đau thương và thống khổ đã có quá nhiều trên trái đất này.
Có thể câu chữ vụng về của tôi giống như tiếng gào trên sa mạc,
nhưng tôi thiết tha kêu gọi những người có quyền lực và lợi ích hãy chấm dứt
ngay những cuộc chiến tranh.
Tôi ước mơ được làm người, để sống với nhau, sống cùng nhau
và sống cho nhau.
Bởi chiến tranh nào giải quyết được gì? Hơn 2500
năm trước đức Phật đã dạy:
“Chiến thắng gây hận thù,
Thất bại chuốc khổ đau,
Ai từ bỏ thắng bại,
An tịnh liền theo sau”. (Tương Ưng Bộ kinh, Samyutta
Nikàya I-102)
Và những ai muốn sống an lạc tránh sợ hãi và khổ đau,
hãy từ bỏ sát sanh:
“Hận thù tiêu diệt hận thù
Ðời này không thể có,
Từ bi diệt hận thù,
Là định luật nghìn thu”. (Pháp Cú, Dhammapada, 5)
Có lẽ khi đến một tuổi nào đó, chừng 70/ 80 lòng ta đã lạnh,
tim ta đã khô, chuyện gia đình xã hội, cơm áo gạo tiền sau bao năm tháng
đã không còn đè nặng trên vai, thơ như lối thoát, như cái phao giúp
ta khỏi chết chìm trong biển đời trước khi bay về miền mây trắng?
Cuối cùng, tôi muốn gửi đôi lời tới những người đã đọc tập
thơ này… Xin các bạn đừng quên, dù sao trái đất này cũng là thế giới tươi đẹp của
chúng ta, nó xứng đáng được chúng ta đấu tranh để bảo vệ. Thờ ơ trước cái ác và
đóng cửa lương tri liệu có phải là một điều không kém phần tàn
ác?
Đời sống là một thiên đường khi chúng ta biết sống với nhau.
Được sống trong một thế giới văn minh, trong một nền văn hóa có tình người rực
rỡ. Bất kỳ nguồn gốc chúng ta ở nơi đâu trên trái đất, không phân biệt
màu da, tôn giáo, ngôn ngữ, thói quen hay truyền thống… Chúng ta hãy nắm tay để
đi cùng nhau chống lại chiến tranh để không còn ai bị hành hạ hay bắn giết chỉ
vì tham vọng của một nhóm người và tôi tin chắc không có điều gì không
làm được khi mọi người đều chung tay hành động.
Cần phải chứng minh là chúng ta đang có phương tiện tinh thần
để chống lại sự tiêu diệt nền văn minh.
Chiến tranh chỉ là sự hủy diệt! Xưa nay chưa ai thấy có cuộc
chiến nào nhằm khôi phục lại nhân quyền, tự do hay công bằng xã hội mà chỉ là sự
tranh giành quyền lực, kẻ chiến thắng là ông chủ mới, chưa chắc tốt hơn ông chủ
cũ mà nó vừa đạp đổ.
Cho dù bạn ủng hộ bên nào, bạn vẫn có thể yêu cầu ngừng bắn,
thả con tin và ngừng giết chóc cũng như tiếp cận viện trợ không hạn chế.
Trong mọi quan hệ luôn có điều đúng điều sai nhưng tôi nghĩ
không có lý do nào có thể biện minh cho bạo lực và chém giết. Sự hung hãn chỉ để
phô bày tính yếu đuối của con người, nó chỉ đập phá chứ không bao giờ
xây dựng được điều gì tốt đẹp.
Tôi luôn mơ xây một bức tường in các tranh vẽ, bài thơ hay và
có chủ đề chống chiến tranh ở khắp nơi trên thế giới. Đặt bên những bức tượng
ở nơi trang trọng nhất thành phố: Nó nhắc nhở mọi người đừng bao giờ quên những
tội ác và đau khổ, để chúng ta không trở thành nạn nhân trong tương lai.
Chúng ta không thể quên vì sự lãng quên ấy tạo điều kiện cho
cái mầm ác trỗi dậy rồi tiếp tục chiến tranh nhân danh những điều tốt đẹp.
Tôi mong các bạn không lùi bước trước cái ác và cùng đứng
lên, bên nhau và vì nhau cho đến chừng nào chúng ta còn sống. Nếu bạn còn chần chừ thì xin hãy tưởng tượng là
bạn đang sống bình yên ở một nơi nào đó rồi bỗng nhiên có một quả phi tiễn từ
xa bay tới làm căn nhà đổ sập và người thân của bạn đang nằm dưới gạch đá hoang
tàn. Bạn không thể chờ được nữa! Hãy cùng chúng tôi góp phần phản đối để ngăn
chặn chiến tranh trước khi quá muộn
Bạn ơi, nên nhớ rằng chúng ta luôn
thuộc về số đông,
chúng ta là một sức mạnh to lớn có thể làm thay đổi mọi thứ. “Chúng ta có thể
loại bỏ chiến tranh. Chúng ta có thể nấu thép xe tăng, tàu chiến thành tàu du lịch
hay gom hết vũ khí trên trái đất đúc thành những chiếc chuông nhỏ và phân phát
cho tất cả mọi người, mời tham gia vào một cuộc đại diễu hành vòng quanh thế
giới để kêu gọi hòa bình.
Đồng loạt, đồng loạt những tiếng thơ trong Bài ca thế kỷ 21 – Thơ về thảm họa và các cuộc chiến tranh cũng là những tiếng chuông cùng lúc gióng lên, ngân vang trong không gian, truyền đến mọi quốc gia trên quả địa cầu để tỉnh thức tâm thiện của loài người.
31/12/2022
Trương Văn Dân
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét