Nhà thơ Trần Kim Dung hoài niệm về những miền ký ức
(Về tập thơ "Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong" của
nhà thơ Trần
Kim Dung, NXB Hội Nhà văn 2025)
Nhận được tập thơ chị gửi tặng Những bước chân thơ vẫn ruổi rong, NXB Hội Nhà văn 2025, dày dặn, in đẹp với 80 bài thơ, chưa kể 3 bài thơ được phổ nhạc. Mừng cho nhà thơ, một người chị lớn tuổi luôn dịu dàng, bao dung với mọi người, vẫn tràn đầy nội lực để viết khỏe, để cho ra đời tập thơ thứ tư còn thơm mùi mực. Với sự hứng khởi, tôi say mê đọc, khi đến bài thơ Tháng Tư ấy với những dòng hồi ức: Tháng tư ấy cả đất trời u ám/Tôi oa oa cất tiếng khóc chào đời/Bỗng tháng Tám về khí thế sực sôi/ Áo rách nón mê phá kho thóc Nhật/ Cờ đỏ tung bay, Tuyên ngôn độc lập/ Nô lệ đói nghèo thoát khỏi từ đây (Tháng Tư ấy). Như vậy, chị được sinh ra trong những ngày cách mạng tháng Tám, lớn lên cùng dân tộc mà cả đất nước ta vừa hứng khởi với sự kiện A.80, kỷ niệm 80 năm ngày Cách mạng tháng Tám, vì vậy là Nhà thơ Trần Kim Dung cũng đã bước sang tuổi tám mươi. 80 năm với một đất nước có thể không dài, nhưng 80 năm với cuộc đời một con người thì dài lắm, nhiều dấu ấn kỷ niệm lắm. Trải qua bao thăng trầm, sóng gió người ta đã có đủ thời gian để ngoái nhìn lại, mà chiêm nghiệm cuộc đời với những vui buồn, được mất. Với người thường đã như vậy thì với nhà thơ lại càng như vậy. Chính vì thế, có thể nói xuyên suốt cả tập thơ của chị là một dòng chảy hoài niệm rưng rưng những miền ký ức. Những kí ức, hoài niệm của chị là những vùng quê giàu đẹp hay nghèo khó trên mảnh đất hình chữ S thân thương; những địa danh, vùng đất xa lạ nào đó mà nhà thơ đã từng đặt chân đến; hoài niệm về những ngày thơ bé, giặc giã chiến tranh, lớn lên trong nghèo khó; rồi những hoài niệm, nghĩ suy khi đã lớn tuổi về cha mẹ và con cái; đặc biệt là những hoài niệm của một người hành đạo về cõi tâm linh Phật giáo… Tất cả những điều đó cứ hoà quyện vào nhau làm nên một giọng điệu thơ rất riêng của chị, thấm đẫm tình đời, tình người, tình đất nước.
Trước hết nói về miền ký ức của chị về quê hương, đất nước,
chị đã đặt dấu chân của mình lên hầu hết những vùng đất Việt Nam. Những địa
danh đọng lại trong những bài thơ của chị minh chứng cho điều đó: Dấu xưa Lạng
Sơn, Địa đầu Móng cái, Chốc lát Vân Đồn, Đất tổ Hùng Vương, Cát Bà, Chiều Hồ
Gươm, Tháp Rùa, Thành Cổ Loa, Đèo Hải Vân, Sông Hàn, Bảo Lộc, Chợ đêm Đà Lạt,
Ghềnh Đá Đĩa, Gửi Phú Yên, Mũi Né, Sông Sài Gòn, Về lại Tiền Giang, Về lại xứ dừa,
Chào Bạc Liêu… Theo dấu chân ruổi rong của chị, đọc những bài thơ của chị cho
ta cảm giác non sông liền một dãi từ Bắc chí Nam, yêu quê hương đất nước là tìm
đến, gắn bó sâu nặng và nhớ về. Có phải là ý thức không, với mỗi vùng quê, vùng
quê nào chị cũng chia đều nổi nhớ và hoài niệm. Viết về sông, thơ chị nhắc đến
nhiều sông (sông Hàn, Bạch Đằng giang, Sông Cấm, sông Tô Lịch, sông Sài Gòn,
sông Tiền, sông Hậu); đèo, nhắc đến nhiều đèo (đèo Mã phục, đèo Hải Vân, đèo Bảo
Lộc…); hồ chị cũng nhắc đế nhiểu hồ (Hồ Gươm, hồ Tuyền Lâm, hồ Tràm…); hoa, chị
nhắc đến nhiều loài hoa (hoa Mai trắng, hoa Loa Kèn, hoa Lộc vừng…) mà mỗi cái
tên đều gợi nhớ đến nhiều vùng đất.
Với mỗi nơi đi qua, nhà thơ đều có nhiều dấu ấn sâu đậm: Với
Yên Tử, chị viết: Đây chùa Đồng nơi giao thoa Trời Đất/ Khói hương hoa ngút
ngát quyện mây trời/ Mái cong vén sương, vén mây bay lên đỉnh núi/ Chuông khánh
ngân dài nghiêng ngã khắp trùng khơi (Yên Tử); Trước Hồ Gươm, chị viết: Nắng
hè trải lụa vàng xuống phố/ Sóng lăn tăn xanh biếc mặt hồ/ Tháp Rùa đó hiện ra
như cổ tích. Rồi nhà thơ hoài niệm: Thấp thoáng rùa Vàng ngậm kiếm trước thuyền
vua (Chiều Hồ Gươm).
Đà Lạt là vùng đất chị dành ưu ái đến nhiều và viết nhiều về
đây: Mây ơi đến tự phương nào/ Mà giăng kín cả lối vào rừng thông/ Để cho nước
biếc chạnh lòng/ Để con thuyền nhỏ mắc dòng tương tư. (Hồ Tuyền Lâm). Chị
viết về sông Sài Gòn: Ba trăm năm lẽ vơi đầy/ Sông giờ trẻ lại hơn ngày hôm
qua/ Lặng thầm gom góp phù sa/ Làm nên mảnh đất đậm đà nghĩa nhân. (Sông Sài
Gòn).
Trong tập thơ, chị dành nhiều về quê hương Hải Phòng, nơi
chôn nhau cắt rốn của chị: Một tự hào về quê hương cụ Trạng, rồi bồi hồi trở về
sông Cấm: Sông Cấm ơi tự thuở nào/ Mà ta nghe sóng rì rào bên nôi/ Bỗng mùa
phượng đỏ tháng Năm/ Bao nhiêu mơ ước trăm năm ùa về/ Bến sông, cầu cảng, tàu
bè/ Xôn xao con sóng tràn trề niềm vui. (Trở về sông Cấm). Chị vui với quê
hương đổi mới: Quê giờ rộn rã tiếng ve/ Xôn xao sông Lấp, phượng khoe má hồng/ Đồ
Sơn thức dậy Đồi Rồng/ Vũ Yên rực sáng bên dòng Cấm giang (Tháng Năm).
Nhà thơ Trần Kim Dung đặt bước chân đến nhiều nơi trên đất nước
và cả nhiều nơi trên thế giới. Thấy chị vừa mới viết về quê đó, nhưng khi đến một
vùng đất khác thì những miền ký ức của chị lại ùa về. Ở nước ngoài thì nhớ về đất
nước, ở trong nước thì nhớ về quê hương, ở quê hương thì nhớ về quá khứ, nhớ về
lịch sử hào hùng của dân tộc. Viên mãn sống với thời hiện tại lại nhớ cha, nhớ
mẹ, nhớ về thời gian khó. Những miền ký ức cứ đeo bám chị, nặng tình với chị bởi
trái tim người thi sĩ trong chị cũng luôn nặng nghĩa với tình đất, tình người
không kém. Khi ở trên đất nước Triệu Voi, chị viết: Đi giữa cố đô ngói cổ
êm đềm/ Ngỡ được về Hội An đất Quảng/ Gặp Chăm pa trên đường loang loáng/ Nhớ Yên
Tử quê nhà hoa đại trắng trong mây. (Tản mạn về Lào). Khi ở xứ Kim Chi: Sớm
tối kim chi rong biển mời chào/ Áo Hanbok đủ sắc màu, ý tưởng/ Bỗng thấy nhớ nhà
mơ bữa cơm rau muống/ Cà pháo giòn canh cua nấu rau đay! (Xứ Kim chi).
Còn ký ức về một thời oanh liệt chống ngoại xâm của dân tộc,
chị viết khi ở địa đầu Móng Cái: Đây Pò Hèn ghi dấu những ngày đêm/ Khói lửa
ngút trời bên kia tràn tới/ Chúng đốt phá cả một vùng biên giới/ Bao nhiêu người
đã anh dũng hy sinh/ Tượng đài Pò Hèn cao vút trời xanh/ Xin được cúi đầu nơi
biên cương Tổ quốc/ Ta đứng đây trông về Cà Mau rừng đước/ Thấy bờ biển chữ S vững
chắc trước biển Đông. (Địa đầu Móng cái). Thăm Cầu Tàu 914 ở Côn Đảo chị lại nhớ: Trông
ra cầu tàu 914/ Thấy người tù xưa khuân đá gục bên cầu/ Kiệt sức, đòn roi hàng
nghìn người bỏ mạng/ Để cây cầu mang mãi nỗi đau. (Về Côn Đảo). Bước sang tuổi
tám mươi, đã hoàn thành nhiệm vụ với đời, cháu con phương trưởng nhưng chị vẫn
luôn nhớ về một thời gian khó như là nhắc nhở mình, nhắc nhỏ cháu con và cám ơn
cuộc đời đã cho chị ngày hôm nay: Thương lắm mẹ cha cực khổ kiếm tiền/ Vắt
kiệt sức nuôi đàn con khôn lớn/ Mẹ mắc bệnh ra đi, cha một mình hôm sớm/ Con
không làm được gì để đền đáp Mẹ ơi! (Tháng Tư ấy). Hay: Đội ơn mẹ
cha đã cho con có mặt trên đời/Cám ơn cháu con cùng những người yêu dấu/ Cho tôi
ấm áp đủ đầy, sẽ chia quý báu/ Trong an bình, hạnh phúc thân thương/ Mong được khỏe
vui để đi nốt đoạn đường/ Ngày viết đôi câu gửi vào mây gió. (Tháng Tư ấy).
Với điệp trùng hoài niệm về những miền ký ức, nhà thơ Trần
Kim Dung đã dẫn dắt ta đi trong nhiều cung bậc cảm xúc, ta như đã hòa nhập với
những cảm, những nghĩ của chị lúc nào không biết. Điều này đã làm nên thế mạnh
và sức hấp dẫn của tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong.
Lời thơ giản dị, chân thành nhưng không thiếu đi những
thủ pháp ẩn dụ, liên tưởng, nhân cách hóa… góp phần tạo nên sức hấp dẫn của tập
thơ. Chị gọi những “đại lão Tùng”, “lão Đại”, “cụ Đề”, “cụ Đa”, “cụ Lộc vừng”,
“cụ Sưa”, “cụ Phượng”… nghe thật gần gũi và thú vị. Chị nhìn thấy cầu Long Biên
“Dũng mãnh như Rồng bay trong gió, một mình khiêng rét vượt qua sông”,
hay “Lăng Cô cát trắng đón chào/ Rồng bay lên núi, lượn vào mây xanh/ Hải
Vân quan đứng giữ thành/Áo khăn rêu phủ, trên mình đẫm sương. (Đèo Hải Vân).
Tập thơ có nhiều câu thơ hay, gợi cảm, gợi nghĩ: Làng cổ
Đường Lâm rộn rã sớm trưa/ Tường đá ong như lá phổi phập phồng ngàn năm vẫn thở…(Làng
cổ Đường Lâm); Đi trong hương nhãn tràn trề/ Tiếng chuông thức dậy bốn bề
trời xanh (Chùa Nôm); Đền Quan Lạn quân tướng về dậy sóng/ Trống hội
quạt cờ nghiêng ngã bến sông Mang (Chốc lát Vân Đồn); Hải Vân đứng giữa
sơn hà/ Ngàn năm mây trắng la đà biển xanh (Đèo Hải Vân); Bến nghiêng
xanh biếc đồi thông/ Trời nghiêng một dãi mây hồng rong chơi/ Lưới thuyền nghiêng
mẻ cá tươi/ Chiều nghiêng một giọt chuông rơi bồng bềnh. (Bến Nghiêng).
Có thể nói nhiều điều hơn nữa về tập thơ, nhưng với bấy nhiêu
thôi, tập thơ cũng đã thành công mỹ mãn. Xin chúc mừng Tác giả, Nhà thơ Trần
Kim Dung với tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong được nhiều bạn
văn đón nhận và chúc chị tiếp tục gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trên
con đường văn chương của mình.
Tp.HCM, 16/1/2026
Ngô Minh Anh
Theo https://vanchuongthanhphohochyminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét