Dưới gầm trời lưu lạc – Bản ngã nhà báo trong vỏ bọc nhà văn
“Dưới gầm trời lưu lạc” không chỉ là tựa đề một tập sách bút
ký xuất sắc của nhà báo Đỗ Doãn Hoàng, mà còn là một hành trình tinh thần đầy
trăn trở giữa lằn ranh của báo chí và văn chương. Với bài viết sâu sắc dưới
đây, cây bút trẻ Ngô Xuân Vy đã phân tích tinh tế sự hòa quyện hiếm hoi giữa
cái nhìn thời sự và chiều sâu nhân văn – một bản ngã báo chí được thức tỉnh
trong vỏ bọc lặng thầm của một nhà văn. Một bài viết lay động và gợi suy tư, đặc
biệt đối với những ai đang sống với nghiệp chữ nghĩa và sự thật”
Chọn ngẫm cùng Dưới gầm trời lưu lạc của nhà báo Đỗ
Doãn Hoàng là chấp nhận một cuộc đồng hành đặc biệt: cuộc lữ hành giữa sự thật
khốc liệt của đời sống và vẻ đẹp đầy ám ảnh của văn chương. Không đơn thuần là
một tập bút ký, cũng không chỉ là những ghi chép báo chí kiểu truyền thống. Nó
là sự kết tinh của một tâm hồn nhạy cảm với cái đẹp, thấu hiểu với nỗi đau và cứng
cỏi trong hành trình đi đến tận cùng sự thật.
Nhà báo Đỗ Doãn Hoàng - một cây bút sắc sảo, giàu bản lĩnh
trong làng báo chí điều tra, nay lại hiện diện với một giọng điệu khác: đằm
sâu, man mác buồn, nhiều chất suy tư, hơn là phơi bày. Anh không từ bỏ nghề
báo, mà đưa báo chí lên một nấc thang khác, nơi chữ nghĩa vừa mang tính thời sự,
vừa mang tính nhân sinh. Và chính ở nơi ấy, người đọc bắt gặp một Đỗ Doãn
Hoàng, một nhà báo viết văn, trong hình hài đầy mâu thuẫn mà quyến rũ.
1. Khi văn chương là đường dẫn ngầm vào lòng sự thật
Dưới gầm trời lưu lạc gợi mở một không gian gập ghềnh,
bất định. Gầm trời: một cách nói ngược đầy thi vị, như thể tác giả đang bước
đi trong bóng tối của hiện thực, nhưng đôi mắt luôn ngước tìm vòm trời
cao. Lưu lạc: không phải là sự lạc lối, mà là hành trình không ngừng nghỉ
của một kẻ đi tìm con người, đi tìm chân lý trong những xó xỉnh bị lãng quên.
Và quả thật, từ những trang đầu tiên, chúng ta nhận ra đây là
cuốn sách được viết bằng đôi chân của một nhà báo từng đi, từng chứng kiến, từng
chịu va đập, nhưng lại thấm đẫm linh hồn của một nhà văn “Từ bấy, những vườn bướm
màu sắc, những bãi biển mê hồn, những kiến trúc thực dân, cả sự tử tế chan hoà
và lối sống chậm bên các toà cao ốc của người cù lao Cau luôn khiến tôi nhung
nhớ...” Những phận người xuất hiện trong sách: người mẹ gùi con đi qua biên giới,
người đàn ông làm nghề bẫy rắn, bé gái đi nhặt than bên bờ suối chết. Tất cả đều
là thật, nhưng dưới ngòi bút của tác giả, họ không chỉ là những nhân vật báo
chí, họ trở thành biểu tượng của nỗi chịu đựng, của khát vọng sống và vẻ đẹp tiềm
tàng nơi tận cùng thống khổ.
Văn chương của Đỗ Doãn Hoàng không tô hồng sự thật, không làm
dịu đi nỗi đau, nhưng lại có một cách rất riêng để khiến người đọc phải dừng lại,
phải nghĩ ngợi. Anh không giật tít bằng cảm xúc rẻ tiền, mà lay động bằng hình ảnh:
một cái nhìn xa xôi, một bàn tay lạnh run, một tiếng thở dài trong đêm rừng. Từng
chi tiết nhỏ ấy, được níu kéo để sống dậy từng trang văn.
2. Nhà báo và sự cô độc trong vai trò người kể chuyện
Làm báo đã là đơn độc. Làm báo mà còn mang trong mình tâm hồn
nhà văn - đó là một kiểu cô độc khôn nguôi. Dưới ngầm trời lưu lạc là
nơi Đỗ Doãn Hoàng hiện lên như một lữ khách bị lưu đày khỏi thế giới ồn ào, thực
dụng. Anh đi xuyên qua những vùng đất “ngoài lề truyền thông”, không phải để
săn tin mà để lắng nghe. Anh không quan tâm đến tốc độ đăng tải, mà đau đáu về
điều chưa kịp nói.
Không ít lần, Hoàng để người đọc cảm nhận sự trống trải trong
chính hành trình của mình. Giữa núi rừng heo hút hay trên chuyến xe đêm đổ về
miền biên viễn, nhân vật “tôi” trong sách luôn mang theo sự lặng thầm, ngẫm ngợi.
Nhà báo ấy không đơn thuần là người thu thập tư liệu, mà còn là kẻ đối thoại với
chính mình: “Tôi đã viết đủ chưa? Tôi có quyền kể về nỗi đau của người khác
không?”.
Đó là câu hỏi của một người viết có lương tri – điều đang trở
nên hiếm hoi giữa thời đại mà nhà báo dễ bị cuốn vào vòng xoáy của tin nhanh.
Và chính vì có lương tri, anh mới dám đau, mới dám chọn cách viết khó hơn, chậm
rãi, sâu sắc, thậm chí không “thời sự” nữa, nhưng lại mang tính vĩnh cửu.
3. Sự hòa quyện hiếm hoi giữa chất liệu đời và tinh thần
văn học
Dưới ngầm trời lưu lạc có kết cấu như một bản giao hưởng với
nhiều cung bậc. Mỗi bài viết là một chương, mỗi nhân vật là một nốt nhạc. Nhưng
điểm kỳ lạ là: dù đề tài đa dạng từ người tị nạn, di cư, thân phận người lính
cũ, đến những vùng đất hoang sơ, thì toàn bộ cuốn sách vẫn mang một nhịp điệu
thống nhất: nhịp của sự cảm thông.
Đỗ Doãn Hoàng không kể chuyện như một nhà báo, anh kể như một
người từng sống qua đời sống của nhân vật. Anh viết bằng trải nghiệm, bằng va đập,
bằng sự “đắm chìm” chứ không “tác nghiệp”. Ở đó, ngôn ngữ báo chí được chuyển
hóa thành ngôn ngữ văn học.
Không nhiều nhà báo có khả năng tạo ra những hình ảnh như thế.
Nhưng Hoàng không làm vậy để phô diễn. Anh viết như một bản năng. Và điều ấy
làm nên chất riêng: vừa nhòe ranh giới giữa báo chí và văn học, vừa định hình một
dòng chảy mới cho thể loại bút ký hiện đại, nơi con chữ vừa mang tin, vừa mang
tình.
4. Một tấm gương soi lại nghề viết: Thức tỉnh và tự vấn
Có thể nói, Dưới ngầm trời lưu lạc không chỉ là cuốn
sách để đọc, mà còn là để soi. Soi vào những giới hạn của nghề viết hôm nay.
Soi vào những câu hỏi muôn thuở: Viết để làm gì? Viết cho ai? Và liệu người viết
còn đủ can đảm để đặt nhân phẩm lên trên sự nghiệp?
Bằng chính lối viết nhiều tầng bậc của mình, Hoàng đã đặt ra
những tiêu chuẩn ngầm cho người làm báo mang tâm hồn văn sĩ: Không thỏa hiệp với
sự dễ dãi. Không đánh mất sự đồng cảm. Và quan trọng nhất: không từ bỏ trách
nhiệm kể lại thế giới này bằng đôi mắt nhân văn nhất có thể.
Không phải ai cũng cần viết như Hoàng. Nhưng đọc Hoàng, người
làm báo sẽ thấy mình cần sống sâu hơn với nghề. Người đọc sẽ thấy mình cần chậm
lại để lắng nghe. Và văn chương trong cái vỏ bọc báo chí, sẽ lại có chỗ đứng
như một thứ ánh sáng, soi vào những góc khuất mà ánh đèn thời sự thường bỏ qua,
một ngòi bút mang dáng dấp của đôi chân.
Người ta thường ví ngòi bút nhà báo như một thứ vũ khí. Nhưng
ở Đỗ Doãn Hoàng, ngòi bút không chiến đấu bằng sự giận dữ, mà bằng sự lặng thầm
của một đôi chân không ngừng lưu lạc. Chân đi đến đâu, chữ thấm đến đó. Chân bước
vào vùng tối, chữ hóa thành ánh sáng.
Dưới ngầm trời lưu lạc là minh chứng cho một kiểu viết hiếm
hoi, nơi nghề báo không là kẻ thợ săn thông tin, mà là người hành hương. Và Đỗ
Doãn Hoàng, trong sự hòa quyện giữa nhà báo và nhà văn, đã viết nên một hành
trình đầy ám ảnh, đầy cảm xúc, khiến người đọc không thể thờ ơ, khiến người làm
báo phải nhìn lại mình.
18/7/2025
Ngô Xuân Vy
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét