“Lạc lối đến thiên đường” hay là thông điệp của sự yêu thương
(Đọc “Lạc lối đến thiên đường”, Tiểu thuyết của Đới Xuân Việt,
Nxb tổng hợp Tp HCM, 2025)
Nhà thơ Trương Nam Hương giới thiệu tôi làm quen với đạo diễn, nhà biên kịch điện ảnh Đới Xuân Việt. Được biết trong làng phim nhựa ông Việt từng đoạt một số giải thưởng tại các liên hoan phim Việt Nam như tác phẩm Người đàn bà nghịch cát, Anh chỉ có mình em. Các phim tài liệu khoa học như Môi trường Việt Nam đầu thế kỷ 21, Mùa chim di cư, Cây di sản và bản sắc văn hóa Việt Nam, cũng gây ấn tượng và được giới chuyên môn đánh giá cao. Ngoài làm biên kịch, đạo diễn, Đới Xuân Việt rất mê văn chương và đã có một số đầu sách của riêng mình như Đi qua vừng mặt trời (2019), Anh chỉ có mình em (2020), Hoa Đỗ Quyên nở muộn (2020), Truyền thuyết nàng Tuyệt Vời (2022), Về nơi nguồn cội (2024). Ông là Hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh.
Một ngày của tháng 4/2025 hai chúng tôi gặp nhau. Người đàn ông có dáng người thấp, nho nhã, giọng nói nhỏ nhẹ khúc triết, cặp mắt đặc biệt tinh anh nói với tôi rằng ông từng là học sinh giỏi văn miền Bắc. Cha của ông là GS ngôn ngữ Đái Xuân Ninh cũng giảng dạy đại học và viết sách. Ra là như thế. Như tôi biết thì các nhà thơ Lương Minh Cừ, Vũ Thiên Kiều, Nguyễn Vũ Quỳnh thảy đều là học sinh giỏi văn miền Bắc và giờ đều thành tựu trong văn chương. Nói thế để thấy cái mác học sinh giỏi văn miền Bắc nó oách cỡ nào. Ông Việt đưa cho tôi tập bản thảo cuốn tiểu thuyết có tựa đề Lạc lối đến thiên đường chừng trăm ba trăm tư trang vi tính khổ giấy A4 để đọc và góp ý, và tôi đã nhận lời. Tôi đã đọc một mạch từ dòng mở đầu cho tới dòng cuối cuốn sách và gần như ngay lập tức nhận ra chiến tranh trong sách của ông Việt có sự khác biệt phải nói là rõ ràng trong mối liên hệ với các tác phẩm cùng viết về chiến tranh của các tác giả khác. Đề tài chiến tranh thống lĩnh văn đàn nhiều thập kỷ. Có thể kể ra đây Dấu chân người lính của Nguyễn Minh Châu, Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, Bến không chồng của Dương Hướng, Xuân Lộc của Hoàng Đình Quang, Mình và họ của Nguyễn Bình Phương, thậm chí hồn cốt Tướng về hưu của vua truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp cũng bấu víu vào chiến tranh dù nội dung về thời kinh tế thị trường. Rất nhiều các vị tướng tá giờ cũng ra sách kể chuyện thời binh lửa. Tóm lại sách văn học về đề tài chiến tranh rất nhiều và chẳng bao giờ dừng lại bởi càng có độ lùi về thời gian thì sự soi chiếu các sự kiện sẽ càng khách quan và công tâm, sâu sắc hơn. “Người ta gọi mùa hè năm 1972 ở Quảng Trị là mùa hè đỏ lửa. Không phải chỉ vì đạn pháo và bom các loại của Mỹ được dội xuống dày đặc ở mảnh đất này mà còn được phụ họa bởi thời tiết khắc nghiệt của dải đất dằng dặc khúc ruột miền Trung. Những cơn gió Lào khô nóng đã nung nhà, nung cửa, cây cối và vạn vật đến cháy bỏng, đen thui.” – Đới Xuân Việt đã mở màn tác phẩm của mình như vậy. Giữa một rừng sách dĩ nhiên khó có thể quán xuyến hết, tôi đọc Lạc lối đến thiên đường và không có cảm giác bị trùng lặp. Thiết nghĩ không trùng lặp với người khác đã là một thành công của sự sáng tạo.
Tác phẩm không có nhiều tình tiết gay cấn ngoại trừ mối tình
tay ba giữa Phương và hai nữ thanh niên xung phong Thơm và Đào và cuộc đấu khẩu
của Phương với nhân vật Diêm Vương ở âm ti địa phủ. Ở tình huống sau khi bị bom
làm sập hầm và được cứu (quả bom đã không phát nổ bằng không chàng kỹ sư ở đơn
vị sửa chữa ô tô thuộc Tổng cục Hậu cần phục vụ mặt trận Quảng Trị đã tan xương
nát thịt), Phương rơi vào trạng thái như người sống trong u minh, lúc nào cũng
nghĩ mình “đi” rồi. Anh thấy mình bay về quê hương, bị Diêm Vương ở âm ti địa
phủ gọi tra hỏi về cuộc sống của anh ở cõi phàm, có tham ô gái gú gì không.
Chao ôi ranh giới giữa hư và thực hết sức mong manh, người viết đuối hơi một
chút có thể khiến mạch chuyện đứt gãy, nhưng nếu sung quá thì hệ quả thậm chí
tai hại hơn, khiến cho nội dung vỡ vụn. Độc giả cụ thể ở đây là tôi đôi lúc
phân tâm ghê gớm nhưng thật may mắn là Đới Xuân Việt làm chủ được tình huống và
diễn biến trong câu chuyện đều ổn thỏa. Căn bệnh “âm” bí hiểm của Phương khiến
Quân y đơn vị thúc thủ. Thủ trưởng và Quân y quyết định chuyển qua phương thức
điều trị dân gian như bấm huyệt, xua bóp, sắc lá thuốc để cứu đồng đội của mình
thoát hiểm. Sự xuất hiện của Tấn cùng hai nữ thanh niên xung phong Đào và Thơm
đã thổi luồng gió lành vào Phương khiến anh hồi phục tâm trí. Đào và Thơm yêu
Phương và Phương cũng có tình cảm với họ. Trong khoảng thời gian ngắn Phương đã
“yêu” cả hai dẫn tới kết cục một trong hai cô là Thơm có mang. Sự dan díu tay
ba là gút thắt chẳng dễ cởi bỏ và có thể đưa tới những hệ lụy. Yêu gì mà yêu
tham thế, những hai cô lận, hơn nữa họ lại là chí cốt của nhau. Thực sự gút thắt
khó gỡ nhưng Đới Xuân Việt đã gỡ rất mượt. Mối tình ở chừng mực nhất định có thể
coi là tình tay ba nhưng lại hết sức trong trẻo dù đã “lên giường” tới bến. Để
hiểu được tại sao lại như vậy thì chỉ còn cách tự mình đọc và ngẫm và cảm chứ
tôi không diễn giải được. Lạ thế!
Và cũng lần đầu tiên, là tôi cho như vậy, hình ảnh người lính
dắt những chú lừa đi phục vụ chiến trường được viết ra bằng văn xuôi, đương
nhiên trong ngữ cảnh phục vụ cho câu chuyện, khiến tôi bất giác liên tưởng tới
bài thơ Anh bộ đội và tiếng nhạc la (trong chùm thơ được trao giải nhất
cuộc thi thơ Báo Văn nghệ năm 72-73) của Hoàng Nhuận Cầm:
“Anh bộ đội xắn quần đi trong mưa
Bầy la theo rừng già, rừng thưa
Rừng đâu chỉ có giọng chim lạ
Còn có tiếng nhạc trên cổ la”...
Thực tiễn chiến trường muôn hình vạn trạng không thể dùng trí
tưởng tượng để đo đếm. Thơ và văn xuôi trong tình huống này đã bổ sung thông
tin cho nhau một cách sống động. Ông Việt có khả năng tạo dựng và giải quyết
tình huống tốt. Việc khắc họa tính cách nhân vật cũng vậy, rất rõ nét. Dung - Đại
đội trưởng thanh niên xung phong, Đào, Thơm, Lý, ông Thọ - chính trị viên của họ,
mỗi người mỗi tính cách chẳng ai giống ai. Các nhân vật trong đại đội sữa chữa
xe ô tô như Phương, Hợi, Đáo, Chính trị viên Ứng, Đại đội trưởng Thuận, Tấn…cũng
thế. Rõ là phải có chút tài, trong quan sát, trong hiểu biết tâm lý, mới có thể
viết ra được như vậy.
Tác phẩm Lạc lối đến thiên đường được viết bằng
ngôn ngữ hồn nhiên đậm chất Hà Nội băm sáu phố phường. Có những trang văn bùi
ngùi bàng bạc sương khói như cảnh Thơm dắt con đi ra cánh đồng cỏ may đầy gió gọi
tên người yêu trong tuyệt vọng. Hoặc khi Thơm và Phương quấn quít bên nhau...
Gái một con trông mòn con mắt, là các cụ nhà ta nói thế, trong khi Phương biệt
tích, Thơm đã hoàn thành nghĩa vụ thanh niên xung phong trở về. Quả là những
ngày tháng đong bằng nước mắt của cuộc đời người con gái không chồng mà chửa.
Khi những mừng vui đã lắng xuống giờ là lúc những nghi ngờ lên tiếng. Chồng ở
đâu mà chẳng thấy xuất hiện. Gia đình, họ hàng hối thúc Thơm phải lựa chọn. Họ
đã “chấm” con của ông Lợi, 25 tuổi hơn Thơm 2 tuổi, gia đình buôn bán, cho cô.
Thơm tuyệt vọng, nhưng ở trong cô không mất đi hi vọng, và cô đã nói với ông
Phán, cha mình thế này: “Con xin nói thật, là bộ đội trước sau như một, chồng
con không nói dối, không xảo trá, lừa lọc. Bộ quốc phòng điều động anh ấy về Hà
Nội không phải để nghỉ ngơi mà là nhận nhiệm vụ mới, chắc là rất quan trọng.
Chiến tranh sắp kết thúc, anh ấy sẽ trở về. Bố không phải đợi lâu đâu. Còn cái
cậu con trai ấy con chẳng lạ gì. Cứ mỗi lần khám nghĩa vụ quân sự cậu ta lại trốn
biệt sang tỉnh khác. Cái loại trốn chui trốn lủi ấy nhân cách có ra cái gì. Có
giàu, con cũng không thèm”. Đó không chỉ là lời nói mà là lý tưởng, niềm
tin của một thế hệ những con người trong chiến tranh và có ý nghĩa rất sâu sắc
với hiện tại. Tiểu thuyết kết thúc có hậu, và tôi cũng thích một cái kết có hậu.
Chẳng có gì lạnh lùng và nghiệt ngã hơn thời gian. Số lượng
tác phẩm văn học viết về chiến tranh có thể nói là đồ sộ nhưng năm tháng chỉ
còn một số đọng lại. Tôi tin, một cách chủ quan, rằng Lạc lối đến thiên đường của
Đới Xuân Việt sẽ tìm được một bến đậu trong lòng độc giả. Ngoài giá trị tự thân
mà tác phẩm đem tới, sự xuất hiện trong bối cảnh tưng bừng kỷ niệm 50 năm ngày
thống nhất đất nước (30.4.1975-30.4.2025), 135 năm ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí
Minh (19.5.1890-19-5-2025), 80 năm Quốc khánh (2.9.1945-2.9.2025) cũng đồng thời
tạo xúc tác để tác phẩm cất cánh. Trên hết đó là giá trị của sự yêu
thương. “Chỉ có tình yêu và khát vọng sống mới chữa lành được vết thương
chiến tranh” – Đới Xuân Việt đã viết như vậy ở trang đầu như một thông điệp
của tác phẩm và của tâm tình tác giả gửi tới độc giả. Tôi vui mừng thông báo với
mọi người đây là cuốn tiểu thuyết rất đáng để trên bàn làm việc và trong tủ
sách. Các bạn sẽ không thất vọng khi đọc nó.
Tp HCM, 26/5/2025
Cao Chiến
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét