Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2023
Dấu lặng giữa mùa xuân
Một ngày đầu năm, bầu trời vương gió lạ. Miên man chân bước
quanh Thành Nội. Xứ Huế vào xuân vốn mang lại nhiều cung bậc cảm xúc cho bao
người. Nhưng mùa xuân năm nay gieo vào tôi nhiều cảm xúc khó tả hơn bao giờ hết.
Có lẽ là chúng ta đã và đang sống trong những tháng ngày dài của bóng đêm đại dịch
nên trong tôi xuân vẫn còn chút gì đó trầm tư, sâu lắng những nỗi niềm đau đáu.
Nó như một “dấu lặng”, một “nốt trầm” giữa mùa xuân của đất trời và ở trong
lòng người. Bao trăn trở cứ sâu hơn trong mắt ai, cứ rộng thêm vắt trên từng
phiến đá rong rêu, trên từng cánh mai mỏng vẫn còn rưng những “giọt sầu” nương
náu. Đâu đó cánh thiên di chắc cũng buồn thương nỗi niềm về nơi cố xứ!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Vang bóng một thời
Vang bóng một thời Bữa rượu máu Phía tây thành B. trên một nền đất rộng đổ sát vào chân thành cho lầu gạch ngoài thành được thêm vững chãi...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét