Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2023
Một trăm năm ngày mất Marcel Proust: Thời gian, trừng phạt và khoan hồng
Một trăm năm ngày mất Marcel Proust:
Một trăm năm ngày tôi qua đời khép lại, một trăm năm tới lại
mở ra, thời gian cứ trôi, tôi viết và viết, tôi trôi qua những thế giới khác
nhau, rồi lại cầm tay ai đó để viết tiếp, vì quả thật, đời thì quá ngắn, mà
Proust thì còn rất dài.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng
Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...
-
Tản mạn về những yếu tố tình dục trong văn học Việt Nam Nghĩ đến tình dục, hay quan hệ tình dục (tiếng Anh: sexual intercourse), còn gọi là ...
-
Một chút tình thu (Mùa Thu trong thi ca VN) Tôi có điều may mắn là trong mười năm làm giáo sư trung học (1958-1968), dạy môn văn ch...
-
Chopin - Linh hồn của Piano Bệnh dịch tả lại hoành hành ở Paris, những người học trò cuối cùng của Chopin lần lượt rời Paris. Chopin đ...
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét