Bác sĩ - Nhà văn Trần Hữu Nghiệp: Thời gian trong mắt
Bác sĩ - Nhà văn Trần Hữu Nghiệp: Thời gian trong mắt…
Đọc những bài viết của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp trong năm
tháng cuối đời, khi ông đã bị tàn phế, hơn mười năm không còn đi lại được, tôi
xúc động trước tấm lòng yêu thương con người và cuộc sống của ông trải dài theo
từng trang viết… Tôi biết tên ông từ rất lâu, không chỉ vì ông là một “Bác sĩ,
Nhà giáo nhân dân, cây đại thụ của ngành y” như lời đánh giá của Tiến sĩ Nguyễn
Duy Cương, nguyên thứ trưởng Bộ Y tế, mà còn vì ông là một nhà báo – một nhà
báo đúng nghĩa, viết báo từ trước năm 1945 và đã có hàng chục bài báo về nhiều
lĩnh vực mà người đọc có thể tìm thấy trong đó những kiến thức uyên bác của một
trí thức lớn, thông tuệ cổ kim, đông tây. Một số bài báo của ông đã được tập hợp
và in trong cuốn hồi ký Thời gian trong mắt tôi, xuất bản năm ông đã 82 tuổi.
Đọc cuốn sách và nhìn vào đôi mắt của ông qua từng bài viết, tôi càng cảm phục
ông và những người mà ông đã lưu giữ hình ảnh tốt đẹp của họ trong đôi mắt “đi
suốt thời gian” của cuộc đời mình. Ông là bác sĩ Trần Hữu Nghiệp, nguyên phó
giám đốc Sở Y tế Nam Bộ, tổng thanh tra Quân Dân y toàn quốc, hiệu trưởng đầu
tiên của Trường Cán bộ y tế trung ương. Một văn bản quyết định đề bạt có một không hai Bác sĩ Trần Hữu Nghiệp sinh năm 1911 tại xã Tân Thuỷ, huyện
Ba Tri, tỉnh Bến Tre, cùng quê với cụ đồ Nguyễn Đình Chiểu. Như lời ông bộc bạch,
cha ông là một “nông dân chính cống”, còn mẹ ông là một phụ nữ tần tảo, “thường
xuyên nuôi tằm ươm tơ”, cùng chồng thu vén cho gia đình khá giả để gửi con trai
lên thị trấn Ba Tri theo học. Học giỏi, Trần Hữu Nghiệp lần lượt vượt qua các bậc
từ tiểu học đến tú tài và năm 1931 thi đỗ vào Đại học Y khoa Hà Nội. Năm 1937,
tốt nghiệp đại học, ông được sang Paris tu nghiệp. Về nước, ông mở phòng khám,
có cả một bệnh viện tư ở Mỹ Tho, thành một bác sĩ nổi tiếng không chỉ vì chữa bệnh
giỏi mà còn vì rất giàu có lúc bấy giờ. Những năm tháng tuổi thơ gắn bó với nơi chôn nhau cắt rốn
nghèo khó đã dần dần hình thành trong lòng cậu bé Trần Hữu Nghiệp tình yêu quê
hương, đất nước, để rồi sau này, khi đã giàu có, “bạc tiền ra vào như nước”,
bác sĩ Trần Hữu Nghiệp sẵn sàng từ bỏ tất cả, đi theo cách mạng, ra bưng biền
tham gia kháng chiến chống Pháp. Nặng lòng với quê hương đến mức, mấy chục năm
sau, trong một lần qua Ba Lan, vào thăm Vườn thú ở thủ đô Varsava, nhìn thấy
hai con trâu và một con nghé đang nhai cỏ, mùi phân nồng toả ra làm cho nhiều
khách tham quan phải lấy khăn bịt mũi, thì trái lại bác sĩ Trần Hữu Nghiệp lại
“hít hà mùi thân thuộc”, cái mùi mà “đêm nằm ngủ trên rương xe, từ khói lam của
đống hun lọt vào nhà theo khe cửa, ngửi được mùi thoang thoảng rất đặc biệt của
phân trâu suốt mấy năm tuổi ấu thơ”, khiến ông càng thêm nhớ quê hương, “mong sớm
được trở về Nam Bộ cùng bà con chống Ngô Đình Diệm!”. Cách mạng Tháng 8.1945 bùng nổ, cũng như nhiều tri thức tên
tuổi khác, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp hồ hởi tham gia cách mạng, trở thành uỷ viên
tuyên truyền của Tổng bộ Việt Minh tỉnh Mỹ Tho. Ngày 23.9.1945, giặc Pháp quay
trở lại đánh chiếm Mỹ Tho, ông bí mật rời gia đình ra bưng biền tham gia kháng
chiến. Trên đường đi, ông gặp bác sĩ Phạm Ngọc Thạch, một người bạn cũ, nay là
bộ trưởng y tế trong chính phủ đầu tiên của Chủ tịch Hồ Chí Minh mới từ Sài Gòn
ra. Trước khi chia tay, bộ trưởng tiễn bác sĩ Trần Hữu Nghiệp một quãng đường
khá xa, dặn dò nhiều chuyện, rồi quyết định cử bác sĩ làm phó giám đốc Sở Y tế
Nam Bộ. Không có máy đánh chữ và cũng không có con dấu, văn bản quyết định chỉ
là một tấm danh thiếp, mặt sau giới thiệu bác sĩ Trần Hữu Nghiệp với chức vụ mới,
đề ngày tháng và ký tên dưới chữ Bộ trưởng Y tế Chính phủ lâm thời; còn mặt trước
là mấy chữ in nổi: “Docteur Pham Ngoc Thach – chuyên trị bệnh phổi và lao.
Phòng khám đường Chasseloup Laubat, số…”. Đây là một “văn bản đề bạt cán bộ” có
một không hai mà bác sĩ Trần Hữu Nghiệp nhớ mãi như là một kỷ niệm khó quên! Cái đài thu của bộ trưởng và cái cối xay tiêu của Bác Tôn Trong cuốn hồi ký Thời gian trong mắt tôi, bác sĩ Trần Hữu
Nghiệp lưu giữ trong đôi mắt của mình hình ảnh sâu đậm nhất về hai người, đó là
về bác sĩ, Bộ trưởng Y tế Phạm Ngọc Thạch và về Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng.
Năm 1988, vào dịp kỷ niệm 20 năm ngày bác sĩ Phạm Ngọc Thạch hy sinh, bác sĩ Trần
Hữu Nghiệp viết bài báo Tưởng nhớ người thầy thuốc lớn Phạm Ngọc Thạch,
bùi ngùi nhớ đến vị bộ trưởng y tế đầu tiên trong chính phủ ta, người viện trưởng
đầu tiên của Viện Chống lao trung ương, một người bạn gần gũi, một người thủ
trưởng quý mến. Năm 1962, đoàn cán bộ ý tế đầu tiên từ miền Bắc được cử vào
chiến trường, trước khi rời Làng Ho, thuộc tỉnh Quảng Bình để vào Nam, anh chị
em trong đoàn vô cùng cảm động khi thấy “anh Tư Đá” (bác sĩ, Bộ trưởng Phạm Ngọc
Thạch), tự lái xe ô tô vượt quãng đường gần 500 cây số từ Hà Nội vào tiễn anh
chị em. Đi được một đoạn, mọi người vẫn thấy bộ trưởng đứng nhìn theo. Hình ảnh
đó in đậm trong ký ức của các cán bộ y tế khi vào chiến trường miền Nam, đến mức
mọi người bảo nhau: “Ai không chịu được gian khổ, muốn thành lính B quay (quay
lại miền Bắc) thì nên nhớ sau lưng mình có anh Tư Đá đang nhìn mình mà khóc!”… Sau Tết Mậu Thân 1968, bác sĩ Phạm Ngọc Thạch có mặt tại chiến
truờng miền Nam và chỉ hai tháng sau bác sĩ đã hy sinh ở tuổi 59 trong một túp
lều tranh, giữa khu rừng già gần Xóm Giữa, Lò Gò, Tây Ninh. Đêm 8.11.1968, bác
sĩ Trần Hữu Nghiệp cùng một số anh chị em đau đớn cầm “đèn pin soi đường,
khiêng linh cữu bác sĩ Phạm Ngọc Thạch mai táng trên tả ngạn sông Vàm Cỏ Đông,
dưới cơn mưa lâm râm của đêm tháng Mười âm lịch”. Sau này, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp
còn xúc động hơn khi được Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Đức Thắng cho biết, sau khi
bác sĩ Phạm Ngọc Thạch hy sinh, kiểm kê tài sản của gia đình bác sĩ ở Hà Nội,
thì: “Ngoài cái đài thu thanh của Bộ cho mượn để nghe tin tức, không còn tài sản
nào đáng giá một trăm đồng!”. Năm 1965, sau khi từ miền Nam tập kết ra Bắc, bác sĩ Trần Hữu
Nghiệp được nhận một nhiệm vụ đặc biệt: làm thầy thuốc riêng cho Bác
Tôn và được tháp tùng Bác trong chuyến sang thăm Trung Quốc, Cộng hoà Dân
chủ Đức và sang Liên Xô nhận Giải thưởng Lênin Vì hoà bình và hữu nghị giữa các
dân tộc. Cuối tháng 9.1945, Chủ tịch tỉnh Mỹ Tho Nguyễn Văn Tiếp dẫn một
người đến gặp bác sĩ Trần Hữu Nghiệp, giới thiệu là “một người bạn chí thân”,
nhờ bác sĩ cho ở lại ít ngày và “có bệnh gì thì chữa luôn giùm”. Người đó là
anh Hai Thắng, tức Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng sau này. Thời gian đó Bác Tôn mới được cách mạng đón từ nhà tù Côn Đảo
về. Không ngờ mười năm sau, Bác Tôn còn nhớ tới người thầy thuốc năm xưa! Ngày còn mở phòng khám bệnh tư ở Mỹ Tho, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp
đã được biết suốt những năm Bác Tôn bị tù, bác gái ở nhà tần tảo chạy chợ, hàng
ngày mua trái cây và gà, vịt từ quên chở lên Sài Gòn hoặc Mỹ Tho bán lấy tiền
nuôi con. Hôm Bác Tôn về Vinh Kim thăm nhà sau hơn 16 năm bị tù ở Côn Đảo, khi
đến nhà thì cũng vừa lúc chập choạng tối. Bác gái đang đi mua gà ở xóm trên,
nghe tin bươn bả chạy về, mấy con gà mua vừa trả tiền xong đang cầm trên tay chạy
mất! Về nhà, thấy chồng đang ngồi trên bộ ván đầu nhà, khách đến thăm khá đông,
Bác gái nghẹn ngào nhìn chồng sau hơn 16 năm xa cách, không nói được lời nào,
chỉ đứng ôm cột nhà mà khóc!… Trở về từ chuyến “Làm thầy thuốc riêng cho Bác Tôn” đi thăm
ba nước nói trên, một trong những ấn tượng sâu sắc nhất để lại trong lòng bác
sĩ Trần Hữu Nghiệp là tình cảm yêu thương sâu sắc của Bác Tôn đối với bác gái
thể hiện qua món quà có ý nghĩa nhất mà Bác Tôn mua tặng bác gái trong chuyến
đi này. Giải thưởng Hoà bình Lênin mà Liên Xô trao tặng Bác Tôn có số
tiền 100.000 rúp. Ngoài số tiền đó, các bạn Liên Xô còn tặng Bác 10.000 rúp để
mua quà về tặng gia đình và bầu bạn. Trước ngày rời Liên Xô, bác sĩ Trần Hữu
Nghiệp nhắc Bác Tôn mua quà về cho gia đình. Bác suy nghĩ một hồi rồi nói với
ông: – Tánh tôi ưa thích nhất là món cá kho tộ, bỏ nhiều tiêu. Chiều
nào bà nhà tôi cũng mang tiêu hột ra đâm trong chén đá, văng tùm lum ra ngoài.
Bà lại kém mắt rồi, nên cứ mò mò tìm từng hột bỏ vô lại. Vậy anh tìm mua giùm
tôi một cái cối xay tiêu đem về tặng bà. Chắc bà mừng lắm. Bác sĩ Trần Hữu Nghiệp đã tìm mua được một chiếc cối xay tiêu
đẹp, làm bằng gỗ, hết 7 rúp, còn 9.993 rúp đem về trao lại cho Bác Tôn. Số tiền
còn lại đó, Bác Tôn nhờ trao lại cho các bạn Liên Xô và số tiền 100.000 rúp của
Giải thưởng Hoà bình Lênin khi về nước Bác Tôn đã trao cho ông Trần Duy Hưng,
chủ tịch Uỷ ban Hành chính Hà Nội, dùng để xây nhà trẻ ở thủ đô. Ý nguyện còn lại Tôi viết những dòng này về bác sĩ Trần Hữu Nghiệp khi ông đã
đi xa được gần hai năm, tôi không còn có dịp để được hầu chuyện ông. Sau hàng chục năm công tác, giữ nhiều trọng trách khác nhau,
năm 1979, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp được nghỉ hưu. Về hưu giữa những năm tháng đất
nước đang ở vào thời kỳ khủng hoảng kinh tế, xã hội, chồng chất khó khăn, gia
đình bác sĩ cũng như nhiều gia đình khác phải vật lộn với nỗi lo cơm áo thường
ngày. Cả hai vợ chồng ông đều là bác sĩ, riêng ông là bác sĩ giỏi, tác giả của
nhiều cuốn sách y học được nhiều người biết đến, như Phép nuôi con(1943), Chữa
bệnh cho con khi xa thầy thuốc (1962), Chủ động bảo vệ hạnh phúc gia
đình (1978), Nói chuyện với người uống rượu (1981), Nói
chuyện với người hút thuốc (1983)…, và được nhiều học trò đánh giá là “thầy
của các bậc thầy giỏi”. Nhưng đồng lương của cả hai vợ chồng không đủ chu cấp
cho một gia đình đông người, ông đã phải nuôi heo để có thêm thu nhập. Trong một
lần chở thức ăn cho heo trên một chiếc xe đạp cọc cạch, ông đã bị một chiếc xe
xích lô tông, bị gãy chân và tàn phế suốt quãng đời còn lại. Đọc những bài viết của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp trong năm tháng
cuối đời, khi ông đã bị tàn phế, hơn mười năm không còn đi lại được, tôi xúc động
trước tấm lòng yêu thương con người và cuộc sống của ông trải dài theo từng
trang viết. Tấm lòng nhân hậu ấy theo ông tới tận giờ phút lâm chung, hồi
15h55’ ngày 23.12.2006 tại TP Hồ Chí Minh. Theo di nguyện của Nhà giáo nhân
dân, bác sĩ Trần Hữu Nghiệp, toàn bộ số tiền phúng điếu trong lễ tang ông đã được
vợ ông là bác sĩ Nguyễn Thị Lê và các con lập thành một quỹ học bổng giúp đỡ
sinh viên y khoa nghèo vượt khó. Năm học vừa qua, 3 sinh viên của Trường đại học
Y khoa TP Hồ Chí Minh, nơi bác sĩ Trần Hữu Nghiệp có nhiều gắn bó và là nơi cô
con gái thứ hai của ông – bác sĩ Trần Kiều Miên từng giảng dạy, đã được nhận học
bổng từ quỹ này, mỗi em 5 triệu đồng. Năm 2007, bác sĩ Nguyễn Thị Lê, người bạn đời gắn bó gần 60
năm của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp trải qua một cuộc mổ tim. Tuy sức khoẻ yếu,
nhưng bác sĩ Nguyễn Thị Lê vẫn đang cùng gia đình ba người con gái Trần Kiều
Dung, Trần Kiều Miên và Trần Kiều Lan lo phát triển quỹ học bổng cho học sinh
nghèo như di nguyện của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp để lại. Quỹ học bổng đó nay đã
có trên 100 triệu đồng, trong năm 2008 tiếp tục được trao cho các sinh viên
nghèo và cán bộ y tế ở vùng xa, vùng sâu gặp nhiều khó khăn. Tấm lòng nhân hậu
của bác sĩ Trần Hữu Nghiệp và gia đình ông thật đáng trân trọng biết bao!. 6/4/2008 Dương Đức Quảng Nguồn: ANTGCT Theo https://vanhocsaigon.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét