Bến sông xưa dậy sóng tóc phai màu!
(Lời giới thiệu “Tự
tình với trăm năm” của Nguyễn Hồng Linh)
Nguyễn Hồng Linh (NHL) là
một tác giả xuất hiện đều đặn trên facebook và các trang văn chương trong nước
và hải ngoại. Thơ chị thầm thì đến với bạn đọc bằng những tình khúc diễm mộng,
tráng lệ, chuyên chở nội tâm sâu lắng của một thiếu phụ đa đoan mà suốt đời đồng
hành với thơ, chung thủy với một tình yêu duy nhất.
Sinh ra ở Phan Thiết -
Bình Thuận nhưng lớn lên ở Biên Hòa – Đồng Nai. Tốt nghiệp trung học phổ thông,
chị theo chuyên ngành tài chánh - kế toán và sau đó sang định cư và làm việc ở
thành phố Stuttgart - Đức. Đến nay, Nguyễn Hồng Linh đã xuất bản 4 tập thơ, và
TỰ TÌNH VỚI TRĂM NĂM là tập thơ thứ năm của thiếu phụ đam mê văn chương tột
cùng này.
Duyên thơ xui khiến tôi
(Nguyên Bình) và Nguyễn Hồng Linh kết bạn Fb, đọc nhau thường xuyên và dần dà
chúng tôi thấu hiểu về nhau qua những bài thơ thăng hoa từ trái tim. Bởi “thi
ca là khoảng cách ngắn nhất giữa hai con người” (Poetry is the shortest
distance between two humans.). Một sáng tháng giêng, chị nhắn tin nhờ tôi viết
đôi dòng về tập thơ thứ năm mà chị đang ấp ủ. Dĩ nhiên tôi vui vẻ nhận lời, dù
biết rằng đây một công việc khó khăn. Bởi viết về một tác giả nội tâm ẩn chứa
nhiều phức cảm, dày đặc suy tưởng về tình yêu của một sương phụ tha phương như
NHL thật sự không hề đơn giản.
Nhà văn Gustave Flaubert
nói: “Không có mảnh nhỏ cuộc đời nào lại không mang trong mình thi ca”. (There
is not a particle of life which does not bear poetry within it). Tôi có ý tưởng
ngộ nghĩnh cho rằng một nửa NHL là thi ca. Bởi lẽ, tuy đã sở hữu một gia tài
văn chương không hề nhỏ, vậy mà NHL vẫn đam mê viết lách từng ngày như là một
niềm vui tao nhã. Vừa đi làm vừa sáng tác, hằng ngày từng câu thơ đẹp mang dáng
vóc tự sự - trữ tình vẫn êm ả róc rách như suối nguồn thơ mộng hòa nhập vào
dòng văn chương đương đại.
Tình yêu, muôn đời ẩn chứa
vẻ đẹp diệu kỳ của nó. Một danh nhân đã nói “Cái còn lại của con người sau khi
ra đi là tình yêu”. Một thuộc tính của tình yêu là đợi chờ để hy vọng. Mỗi đôi
tình nhân lại đợi chờ người mình yêu theo một kiểu khác nhau. Và đây là cái
cách tựa cửa của NHL, nàng thơ đứng ngồi trông ngóng người mình yêu rất đặc
trưng của các thi sĩ lãng mạn:
Khi anh đến... tơ vương
giăng đầy lối
Giọt tình sầu chất ngất
em chờ mong
Em thờ thẫn khát khao vườn
mộng mị
Đêm thầm thì sâu lắng dấu
yêu xưa.
(Niệm khúc tình tháng
sáu)
Có những phút đợi chờ hồi
hộp của buổi hẹn hò, cũng có những nỗi đợi chờ dai dẳng khiến trái tim ta khô
héo, ngày dài ta vô vị, thời gian ta xao động, đêm trường ta mộng mị. Thế mà ta
vẫn đợi cho đến khi “trái tim đau” bật lên tiếng thở dài trong đêm thinh lặng:
Em chờ anh tình yêu đơm
tròn mộng
Tiếng thời gian xao động
trái tim đau
Bến sông xưa dậy sóng tóc
phai màu
Tiếng thở dài trong nhau
đêm thinh lặng...
(Tiếng thời gian)
Mà thời gian đợi chờ nào
phải là phút là giây, thương lắm thi nhân đợi người từ thuở tóc còn xanh, đợi
mãi cho đến khi “Tóc đã bạc phai tàn hương mùa cũ”. Thế mà cánh cửa thời gian
nàng vẫn để ngỏ, âm thầm trông ngóng, ngày tháng trôi đi và người tình xưa mịt
mù ở nơi đâu:
Tôi đợi người qua cánh cửa
thời gian
Tóc đã bạc phai tàn hương
mùa cũ
Sài Gòn ơi! Hạ vàng còn
quyến rũ
Tiễn người đi ươm nụ nhớ
về nhau
(Đợi người qua cánh cửa
thời gian)
Đi dọc hành trình thơ NHL
là đồng hành cùng trái tim yêu say đắm thổn thức. Đọc đi đọc lại thi tập, tôi cảm
nhận được âm vọng của cảm thức tình yêu trong tâm hồn thi nhân cứ dạt dào lan
truyền mãi. Lòng tôi đau đáu xót xa với cuộc tình hoài mong ấy, tất cả hiện ra
bề bộn mà duyên phận lứa đôi thì mông lung ở cõi xa xăm nào, chưa một lần “trọn
vẹn ái ân”, để nàng thơ buông tiếng thở dài:
Chiếu chăn hờ hững tháng
ngày xanh
Sông xưa chở nặng bóng
hình anh
Gót hài lay động mùa thu
vắng
Ngậm ngùi gió khóc lệ
mong manh
(Nghìn thu sương khói)
Thì đây, mặc người sương
khói để khi cô đơn ta chuốc rượu giải sầu. Người xa vời ta cũng xin mời người
nâng chén. Men nồng say ơi, hãy “xóa đi ký ức” một thời ta bên nhau:
Nâng ly lệ ứa rượu đầy
vơi
Chén rượu cho em, chén
cho người
Xoá đi ký ức ai mời gọi
Em dại khờ ngây ngất tình
say...
(Tỉnh say)
Có lẽ, với thi sĩ thơ, rượu
và trăng là bảo vật cuộc đời ban tặng để bù đắp cho mối tình mù khơi. Nàng bầu
bạn với trăng, đêm từng đêm thả hồn nhìn trăng song ngoại để trong khuê các tâm
tư lắt lay tủi hờn. Những câu thơ sang trọng quý phái thăng hoa dưới bóng trăng
ảo huyền, mặc cho nỗi đau đời dằn xé:
Trăng thiếu phụ lắt lay
song cửa
Chốn bụi trần mây hắt hiu
đưa
Tàn trăng phấn nhạt hờn
xuân úa
Má hồng ngoảnh lại tóc
sương chưa?
(Ai chở mùa trăng)
Trở về cuộc sống thực tại
nơi đất khách, từng ngày đi về qua phố lạnh, mùa thu tàn tạ, lá rơi vàng nỗi nhớ,
hồn thơ thi sĩ chết lặng:
Phố Stuttgart sầu than thở
Lãng đãng nắng phai mờ
Cung trầm buông phím ngỡ
Hồn thơ chết dại khờ
(Tàn thu vàng nỗi nhớ)
Chẳng biết làm sao hơn,
nàng giận dỗi gói ghém yêu thương trả hết cho người. Tôi biết, trả hết mà chẳng
bao giờ phôi phai:
Trả vết lưu đày biệt cố
hương
Trả hết trăm năm khúc đoạn
trường
Và ta trả người duyên hạnh
ngộ
Trả bước phong trần lạnh
gió sương…
(Hoa bong bóng vỡ)
Thời gian đôi khi lại là
liều thuốc vỗ về trái tim non bằng những hoài niệm tuyệt đẹp, cái thời áo trắng,
phượng hồng, sân trường hè xanh nắng nhuộm. Phải chăng nỗi nhớ đong đầy lại làm
vơi đi thực tại hụt hẫng trong bước thăng trầm lưu lạc của thi nhân:
Tháng Sáu! Ai chở hạ về
ngang qua ngõ
Nhớ sân trường say đắm một
mùa hoa
Nhớ bảng đen, bụi phấn đã
rời xa
(Nhớ lắm hạ ơi!)
Những câu thơ xuôi cứ như
mơn man mái tóc người thương, cứ như nâng niu mùi tử đinh hương thoang thoảng
trong đêm hẹn hò. Tôi cho rằng, đây là những câu thơ đẹp, chẳng những đẹp cho
cuộc tình riêng mang ấy, mà là cảm xúc thánh thiện cho bao lứa đôi yêu nhau:
“Có lẽ nào... ta chẳng nhớ
nhau. Tử đinh hương tím như chuyện tình buồn ngày xưa cũ. Vệt nắng nhạt nhoà
không đủ ấm bờ vai.
Có lẽ nào... ta chẳng tìm
nhau. Mắt lệ tình đã khô trên dòng sông trắng. Đêm tịch liêu sót lại dấu tình
phai.”
(Mắt lệ tình)
Và chuyện tình của nàng
thơ với ai đó, rất riêng cùng những kỷ niệm êm đềm một thời bên nhau, giản dị
như “con rươi con ruốc trên đồng trũng” mà sao đẹp thế này:
Anh thắp tình anh lên
phím đàn
Những ngày xa xứ nhớ cố
hương
Con rươi, con ruốc trên đồng
trũng
Uống rượu ngâm thơ đợi bạn
hiền
(Tiếng đàn thi nhân)
Thôi thì ta ru đời sương
khói, ta lay thức tâm hồn ta, ta du miên qua từng khúc sầu nhớ. Tôi rất tâm đắc
những bài thơ NHL tự ru mình, phải chăng từ đó, đời sống tâm linh của thi sĩ ngạt
ngào hương, ngôn ngữ thơ tuyệt đẹp, xa rời chốn trần ai phiền lụy:
Tiếng gió ru
mong manh trời sương khói
Dáng quỳnh gầy
bên song cửa đợi ai
Vắt xiêm y
ngang một mảnh trang đài
Men ngây ngất
tàn phai đêm nguyệt tận.
(Dạ quỳnh)
TỰ TÌNH VỚI TRĂM NĂM là tập
thơ tình say đắm của một tâm hồn mẫn cảm yêu thương hồn nhiên ít buông lời hờn
trách cố nhân. Thi sĩ Nguyễn Hồng Linh sở hữu một nội tâm phong phú, nếp suy tưởng
đậm đà, bút pháp, thi ngôn chân thực, hiếm nét cách điệu nhưng hàm chứa giọng
thơ quý phái kinh điển. Chính vì thế mà thơ chị chinh phục rất nhiều lớp độc giả
cũng như văn nghệ sĩ trên văn đàn. Danh mục các bài thơ được các nhạc sĩ tên tuổi
phổ nhạc và các nghệ sĩ có tiếng diễn ngâm thơ NHL với cảm xúc tột cùng đã chứng
minh điều đó.
Chúc mừng nhà thơ với đứa
con tinh thần thứ năm sắp sửa ra mắt công chúng yêu thơ. Chúc chị vui khỏe để
tiếp tục sáng tác, đóng góp cho văn đàn đương đại những bài thơ tình tuyệt đẹp.
Bà Rịa, 4/4/2024
Nguyên Bình
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét