Nguyễn Thanh Quang - Giọng thơ trầm lắng từ miền sông nước An Giang
Trong bản đồ văn học
đương đại Việt Nam, mỗi vùng đất đều mang trong mình một mạch nguồn riêng, âm
thầm mà bền bỉ, lặng lẽ mà dai dẳng như chính nhịp sống của con người nơi đó.
Và trong không gian thi ca rộng lớn ấy, An Giang như một miền phù sa bồi đắp bởi
nhánh sông Hậu, bởi dãy Thất Sơn thâm u, bởi những cánh đồng lúa bát ngát, bởi
mênh mang sóng biển và bởi những phận người chất phác, luôn có một sắc thái thi
ca rất riêng. Đó là vẻ đẹp của sự hiền hòa xen chút sắc bén, của nỗi lặng thầm
pha chút đa đoan, của những suy tư tưởng như bình dị mà lại chứa cả thẳm sâu
nhân thế.
Giữa những giọng thơ ấy, thơ Nguyễn Thanh Quang hiện
lên như một tiếng nói bền bỉ và đằm sâu. Thơ ông không ồn ào, không sắc cạnh,
không chủ trương gây chú ý, nó giống như một dòng sông lặng lẽ chảy qua những
xóm làng, thấm dần vào lòng người bởi sự chân thành và độ lắng của cảm xúc. Ở
đó, ta thấy bóng dáng của một người nghệ sĩ “ăn đời ở kiếp” với quê hương, gìn
giữ từng nhịp thở của đất trời, từng chuyển động rất nhỏ của đời sống, để rồi kết
tinh lại thành những vần thơ mộc mạc mà thấm đượm triết lý nhân sinh.
Với Nguyễn Thanh Quang, thi ca không phải là chiếc áo khoác để
phô bày hay là một cuộc dạo chơi nhất thời. Thi ca là cách ông ghi nhớ cuộc
đời, là cách ông trò chuyện với chính mình và với những phận người đã đi ngang
tuổi trẻ, tuổi nghề. Từ vệt nắng trên mặt ruộng, tiếng mái dầm khuya, cho đến nỗi
bất trắc và vô thường lẩn khuất trong đời sống, tất cả đều đi vào thơ ông một
cách tự nhiên, dịu nhẹ mà đầy thi vị.
Trên hành trình sáng tạo ấy, ông đã lặng lẽ vun trồng một đời
thơ bằng sự chân tình, bằng lòng thủy chung với màu đất quê, và bằng khát vọng
gửi lại cho đời những câu thơ biết xoa dịu, biết sẻ chia, biết nhắc con người
thương nhau hơn giữa những bề bộn, đa đoan của kiếp người. Bởi thế, trong dòng
chảy thi ca An Giang nói riêng và văn học Nam Bộ nói chung, thơ Nguyễn Thanh
Quang là một trong những giọng thơ mang lại cảm giác vừa gần gũi vừa sâu xa, một
giọng thơ mà càng đọc càng nhận ra phần bề sâu của đất đai, của đời sống, của
tâm hồn người viết.
Tiểu sử nhà thơ Nguyễn Thanh Quang
Sinh ra vào tháng 12 năm Giáp Thìn (1964) tại Thị trấn Cái Dầu,
huyện Châu Phú, tỉnh An Giang (nay là xã Châu Phú, tỉnh An Giang), nhà thơ Nguyễn
Thanh Quang có một sự gắn bó máu thịt với mảnh đất này. Giống như cây bút được
nuôi dưỡng bởi phù sa, thơ ông mang trong mình cái hồn của đồng bằng Nam Bộ,
dung dị, gần gũi nhưng ẩn chứa những suy tư sâu sắc về đời người. Ông là một
gương mặt quen thuộc, một người giữ lửa cho đời sống văn học nghệ thuật quê
hương, góp phần làm phong phú thêm cho vườn thơ An Giang.
Bước chân vào con đường văn chương từ những năm 90 của thế kỷ
trước, nhà thơ Nguyễn Thanh Quang sớm tìm thấy nhịp điệu tâm hồn của riêng
mình. Từ những ngày đầu cầm bút, ông đã lựa chọn cho thơ một lối đi không ồn ã,
một lối đi đầy trữ tình, suy nghiệm và thấm đẫm hơi thở nhân sinh miền Tây. Nhờ
vậy, chỉ trong thời gian ngắn, thơ ông đã tạo được dấu ấn, lặng lẽ tìm đường đến
với độc giả qua nhiều tờ báo, tạp chí uy tín cả trong và ngoài tỉnh. Từ Văn nghệ
Thành phố Hồ Chí Minh, Văn nghệ (Hội Nhà văn Việt Nam), Áo Trắng, Giác Ngộ, đến
các tạp chí văn nghệ của những huyện thị quê nhà như Châu Phú, Châu Đốc, Phú
Tân…, tiếng thơ của ông luôn xuất hiện như một người bạn thủy chung, kể lại những
câu chuyện đời thường mà lại thấm đẫm nỗi buồn nhân thế: chuyện phận người,
chuyện quê hương, chuyện những lặng lẽ mà chỉ có thi ca mới cất lời được.
Không chỉ viết, nhà thơ Nguyễn Thanh Quang còn dành nhiều tâm
huyết cho hoạt động hội, một phần quan trọng trong đời sống văn nghệ địa
phương. Ông là hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học
Nghệ thuật tỉnh An Giang và Hội Văn học Nghệ thuật huyện Châu Phú. Trong nhiều
năm, ông đảm nhiệm vai trò Ủy viên Ban Chấp hành Hội VHNT Châu Phú, đồng thời
giữ chức Chủ nhiệm Câu lạc bộ Thơ Châu Phú. Với ông, đây không chỉ là những chức
danh; đó là nơi ông chia sẻ đam mê, kết nối bạn viết, truyền lửa cho những người
trẻ và chung tay giữ gìn đời sống văn hóa tinh thần của quê hương.
Những đóng góp lặng lẽ nhưng bền bỉ ấy đã được ghi nhận một cách xứng đáng. Ngày 15/5/2020, nhà thơ Nguyễn Thanh Quang được trao Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam”, một dấu mốc khắc ghi hơn ba mươi năm lao động nghệ thuật nghiêm cẩn, một phần thưởng dành cho người đã chọn thi ca như cách để sống, để yêu và để trả nghĩa lại mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.
Phong cách thơ nhẹ mà thấm, sâu mà lắng
Thơ của Nguyễn Thanh Quang mang một vẻ dung dị, mộc mạc, như
chính vùng đất An Giang, nơi phù sa bồi đắp, nơi con người hiền hòa, chân chất
và bình dị. Nhưng đằng sau sự giản đơn ấy là chiều sâu của tâm tư, của những
chiêm nghiệm tinh tế về đời sống và con người. Thơ ông không hề cầu kỳ, không ồn
ào, không màu mè; nó lặng lẽ, thấm dần, giống như dòng sông miệt vườn lặng lẽ
chảy qua những xóm làng, thấm vào lòng người bằng sự chân thành và cảm xúc thật.
Những vần thơ của ông không chỉ đi vào những đề tài lớn lao,
nhân tình thế thái, kiếp người, quy luật vô thường, mà còn chan chứa những trải
nghiệm đời thường: tình yêu quê hương, nỗi nhớ sông nước, những xao xuyến và
thăng trầm trong cuộc đời đã đi qua nhiều biến động. Từng câu chữ như được tôi
luyện từ những trải nghiệm thật, không hư cấu, không tô vẽ; nhịp điệu câu thơ mềm
mại nhưng thấm đượm, vừa đẹp vừa buồn, như lời thủ thỉ kín đáo giữa tác giả và
đời sống.
Trong thơ Nguyễn Thanh Quang, hình ảnh thiên nhiên và đời sống
thường nhật luôn hòa quyện tinh tế với suy tư nhân sinh, ánh nắng trên mặt ruộng,
tiếng mái dầm khuya, dòng nước chảy qua đồng, cánh cò lặng lẽ bay về, tất cả đều
trở thành chất liệu thi ca. Nhưng chất liệu ấy không chỉ để miêu tả, mà để phản
chiếu cảm xúc, để gửi gắm những trăn trở về cuộc đời, về con người và số phận.
Thơ ông "nhẹ mà thấm, đẹp mà buồn", mời gọi người đọc không chỉ thưởng
thức âm điệu, hình ảnh mà còn lắng nghe chính nội tâm mình, để tự chiêm nghiệm,
tự cảm nhận.
Điều đặc biệt trong phong cách của ông là sự dung hòa giữa sự
giản dị và chiều sâu, giữa cảm xúc riêng tư và những suy tư về nhân sinh. Thơ
ông vừa là bản ghi của cảm xúc đời thường, vừa là không gian để trăn trở về cuộc
sống, để suy tư về nhân tình thế thái và những quy luật vô thường của đời người.
Chính sự cân bằng tinh tế này khiến mỗi vần thơ trở nên gần gũi mà vẫn thấm đẫm
triết lý, nhẹ nhàng mà vẫn vươn tới những tầng ý nghĩa sâu xa.
Với Nguyễn Thanh Quang, thơ không chỉ là câu chữ, nó là cách
ông gửi gắm tâm hồn, ghi nhớ cuộc đời, trao gửi cảm xúc và kết nối với bạn đọc.
Những vần thơ của ông, dù dung dị, bình thản, vẫn có sức nặng riêng, khiến người
đọc khi lật từng trang lại thấy lòng rung động, thấy mình dừng lại, thấy đời sống
trở nên sâu sắc hơn. Nhờ vậy, ông đã xây dựng cho mình một giọng thơ riêng biệt.
Người thơ và những mối duyên
Không chỉ là tiếng thơ riêng lẻ, nhà thơ Nguyễn Thanh Quang
còn có những mối duyên đặc biệt trong đời sống văn nghệ, tiêu biểu là mối quan
hệ với nhà thơ Trịnh Bửu Hoài, người anh rể của ông, một gương mặt lớn
trong thi ca Việt Nam. Hành trình nghệ thuật của ông không phải lúc nào cũng trải
dài phẳng lặng. Trong một tâm sự, ông từng chia sẻ rằng đã có một giai đoạn, vì
những bận rộn của cuộc sống, của công việc và trách nhiệm nuôi dạy con cái, ông
đã tạm rời xa những vần thơ, tâm hồn có phần lơ đãng với nghiệp viết. Chính
trong thời điểm đó, sự động viên, chỉ bảo và tình cảm thi vị từ nhà thơ Trịnh Bửu
Hoài đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm, tiếp thêm sức mạnh để ông quay trở lại với
đam mê. Mối quan hệ này vượt ra ngoài khuôn khổ tình cảm gia đình thông thường
để trở thành một sự dẫn dắt nghệ thuật sâu sắc. Sự hun đúc ấy không chỉ giúp
ông vượt qua giai đoạn trầm lắng mà còn góp phần định hình nên sự trọn vẹn
trong đời sống nghệ thuật, hun đúc cho những vần thơ của Nguyễn Thanh Quang
thêm phần sâu sắc và thấm đượm nhân sinh.
Với hành trình hơn 30 năm miệt mài với văn chương, nhà thơ Nguyễn Thanh Quang đã chứng minh một cách thuyết phục về sự kiên trì và niềm đam mê nghiêm túc của mình đối với thi ca. Và chắc chắn rằng, ông sẽ tiếp tục góp phần làm phong phú thêm đời sống văn học nghệ thuật quê hương, giữ gìn và phát huy màu sắc thơ đặc trưng của vùng đất đầy phù sa và nhân nghĩa.
22/11/2025
Phan Thành Đạt
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét