Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2018

Như cánh hoa rơi

Như cánh hoa rơi
Miên gấp chồng giáo án lại, ra về thì bên ngoài trời cũng vừa tối. Mưa dầm khiến đêm ở thung lũng dài ra còn ngày thì ngắn lại. Đi được nửa đường, Miên sững sờ. Con suối nhỏ mọi lần cô xắn quần lội qua hôm nay bỗng dềnh lên cuộn những dòng nước xoáy, chỉ nhìn thôi cũng sởn cả da gà. Ngày chưa lên đây, Miên đã từng nghe ai đó nói đến những cơn mưa rừng, nhưng rồi lại quên béng đi mất. Loay hoay mãi, cuối cùng Miên cũng chẳng biết làm gì, bất lực đứng nhìn dòng nước hung hãn. Xung quanh bốn bề im ắng, bóng tối trùm lên những ngọn cây tạo nên những hình thù kỳ dị ma quái. Tiếng con nai lạc bầy tác lên những âm thanh não nề chua xót. Miên cảm giác rờn rợn, nước mắt lã chã lăn dài trên má. Thế là mình mắc kẹt ở đây rồi - Miên nghĩ - lúc này mà liều mạng bơi qua chắc sẽ bị nước cuốn mất xác, mà quay lại thì... Miên rùng mình nghĩ đến những con thú dữ, ma rừng. Đâu đó lập loè ánh ma trơi trong bóng đêm hun hút... Cô ngồi bệt xuống đất, nghĩ đến mẹ, đến Phong... rồi khóc nấc lên trong tuyệt vọng. “Cô giáo ơi, nước xoáy thế ni...”. Giật mình vì giọng nói quen quen cất lên nhè nhẹ phía sau, Miên quay lại bắt gặp đôi mắt to tròn lấp lánh: “Mây, sao em lại ở đây? Chẳng phải em về rồi à?” “Miềng về rồi, chợt nhớ cô giáo hôm ni về muộn...”. “Thế em sang đây bằng cách nào?”. “Cô giáo đi với miềng”. Miên như một cái lò xo bật dậy theo sau bước chân thoăn thoắt của Mây. Xuôi dọc theo con suối một quãng khá xa, ở đấy có một đoạn gồ lên như bãi tràn lô nhô những mỏm đá. Miên trật trượi bước theo Mây, đôi bàn chân tưa tướp máu. Sang được bờ bên kia, cô gần như đứt hơi, ngồi bệt xuống vệ cỏ. Mây quờ quạng tìm quanh, hái một nắm lá gì đó đưa lên miệng nhai rồi rịt vào hai bàn chân của Miên. “Sẽ cầm máu và đỡ đau ngay thôi”. Mây dìu Miên đi một đoạn, gặp con đường mòn: “Đến đây là cô tự về được rồi!” Miên chưa kịp gật đầu, Mây đã mất hút vào bóng tối.
Sau lần đó, một thứ gì như định mệnh gắn chặt hai người với nhau. Mây hay đến chỗ Miên hơn. Lần nào cô cũng mang cho Miên một thứ, lúc thì bó củi khô, có khi lại mớ rau tập tàng, túi sắn. Một lần Mây mang đến một cái gói to tròn cỡ bằng cái liễn: “Em mang cho cô cái ni!” Lần đầu tiên Miên nghe Mây xưng em. Từ em được thốt ra từ miệng Mây nghe cứ ngòn ngọt, là lạ thế nào! Miên sờ tay vào cái gói được ém cẩn thận bằng lá chuối rừng, thấy nóng: “Gì thế Mây?” “Cô mở ra đi!”. “Ôi, thơm quá, nhưng mà cái gì mới được chứ, trông cứ là lạ...”. “Bồi đấy cô ạ!” “Bồi à? Nó làm bằng gì thế? Ăn được không?” “Cô ăn đi, rồi khi nào em nói cho cô cách làm…”
Miên lật đật ra sau lấy bát đũa. “Ôi! Cô giáo ơi, không cần những thứ đó, bốc tay như ri ăn mới ngon!”. Miên nhìn Mây rồi bốc một miếng đưa lên miệng, thưởng thức hương thơm ngầy ngậy, thấy xam xáp đầu lưỡi, nhai một lúc lại thấy vị ngọt bùi: “Ngon quá nhỉ!” . “Hôi lên... là hôi lên... Trời mưa nước chảy quanh hồi. Anh không lấy vợ ai đâm bồi anh ăn... Cô đã nghe câu ấy khi mô chưa?” “Mây hát hay quá nhỉ, thế mà lâu nay cô không biết”. “Không phải hát mô cô ạ, hò thuốc đó. Ở quê cô người ta không hò như rứa à?” “Không, ở quê cô chỉ có hò giã gạo trong những đêm trăng hay lễ hội, rồi hò mái nhì mái đẩy khi chèo đò trên sông...” Rứa thì hay quá hè, khi mô cô cho em về quê cô chơi với. À, cô này, pọ em là người Kinh đó, cô không nhận ra à?”. “Ừ! Cô cũng hơi ngờ ngợ... Thế sau này Mây có muốn một anh người Kinh lên đây ở không? Cô làm mối cho...” “Không mô, em còn phải đi học nữa mà, để sau này làm cô giáo của bản, như cô ấy...” Mây cúi mặt thẹn thùng. “Cô đùa thế thôi, chứ Mây phải học làm cô giáo đã chứ...” Cứ thế, Mây nói nhiều chuyện về em, về các bạn và cũng hỏi Miên đủ thứ trên đời. Miên gặp ở Mây một mối đồng cảm mà không tài nào cắt nghĩa được. Hai người gần gũi và thân thiết nhau cứ như hai chị em gái, không phải, như một đôi bạn thân, cũng không, thật khó gọi thành tên. Chỉ biết đó là thứ tình cảm đặc biệt mà Miên chưa từng cảm nhận bao giờ.
Thế rồi, Mây được tuyển về học ở Trường Dân tộc nội trú của tỉnh. Miên đã khóc vì nhớ. Nhớ đôi mắt sáng nắng, nhớ màu vàng cháy của mái tóc, nhớ cả nước da màu mật ong của Mây.
Lá thư đầu tiên Mây kể cho Miên nghe những bỡ ngỡ ban đầu của em khi tiếp xúc với cuộc sống ở thị thành. Mây nói không thích phố xá ồn ào, chỉ thích sự tĩnh lặng mênh mông của núi rừng. Mây vẫn nhớ và nhắc Miên đóng cửa sớm trước khi trời tối và ngây thơ hồn nhiên kể cho Miên nghe những gì đang diễn ra quanh em. “... Cô ơi, lúc chiều bọn em rủ nhau đi chơi, một nơi có cái tên nghe cứ là lạ: Suối đá. Cô đã lên đó lần nào chưa? Dòng suối trong vắt đến độ nhìn thấy tận đáy những hòn cuội to nhỏ trắng phau. Em soi được cả gương mặt mình vào đấy nữa. Ơ, mà sao ở đây cũng có hoa sim như quê em cô nhỉ? Một vùng bạt ngàn hoa sim, những cánh hoa màu tím mong manh trong nắng chiều, thấy cứ tồi tội thế nào, em thương nó quá! A, em kể cô nghe một chuyện, nhưng cô đừng nói với ai nhé: Lúc bọn bạn sắp về, em tiếc nuối đứng nhìn mê mẩn rừng hoa và nhớ đến cô thì có tiếng nhè nhẹ sau lưng: “Sao mơ màng thế cô bé, hoa sim đẹp lắm phải không?” Giật mình quay lại thấy một người con trai đang cầm một nắm hoa sim: “Cho anh được làm quen với em!”. Em ngượng quá, ù té chạy, mặc anh ta với nắm hoa trên tay. Buồn cười cô nhỉ! Con trai thành phố họ dạn ghê...”
“Nếu em lên biên giới, em sẽ gặp bạt ngàn hoa, hoa sim giữa đồi nắng gió tím như ai chờ mong...” Phong đã hát một cách say mê trong đêm giao lưu văn nghệ bài hát mà Miên rất thích. Rồi đến những buổi picnic dã ngoại ở đồi sim cạnh dòng Suối đá (lại là Suối đá?! Vả, suối nào chẳng có đá). Những cánh hoa sim đầy ngẫu nhiên nhưng đẹp như một giấc mơ đã trói buộc Miên với Phong bằng màu tím nao nao ấy. Cũng một nắm hoa sim trên tay Phong đến làm quen với Miên vào một buổi chiều đầy nắng. Một lần Miên giận Phong, bởi Phong ham hố quá, cuồng nhiệt quá mà Miên thì không muốn trở thành trái cây chín trước mùa. Miên bảo như thế là Phong đã không thật lòng, không còn yêu Miên nữa. Phong thề thốt bảo rằng: “Hoa sim đến mùa còn nở thì Phong mãi còn yêu Miên...” Mới hôm qua, lúc Miên tiễn Phong ra bến xe, đến chỗ con suối nhỏ, Phong ngắt một cành hoa sim bảo Miên hãy cất giữ nó, cất giữ tình yêu của anh. Bao giờ cũng thế, Phong cứ nồng nàn và ấm áp như lửa mùa đông.
“... Cô biết không, dạo này em bận lắm, vì phải tập văn nghệ chào mừng ngày 20/11. Hướng dẫn cho bọn em là một người có giọng rất hay. Cô biết “anh chàng ca sĩ” ấy là ai không? Chính là người con trai đến làm quen em trên đồi sim hôm ấy. Con trai ở bản chẳng có ai đẹp và dễ mến như anh ấy đâu cô ạ. Bọn bạn cũng nghịch lắm. Có lần chúng nói: “Mây ơi, mày xinh thế, hèn gì anh ta suốt ngày cứ lẽo đẽo đi theo, mày bắt mất hồn anh ta rồi...” Mà em có thả bùa cho anh ta bao giờ đâu. Lúc nãy, cả phòng bọn em được anh ta chiêu đãi bao nhiêu là sữa chua và trái cây đấy...”
Miên như vui lây với sự hồn nhiên của Mây mà quên đi nỗi cô đơn buồn tẻ trong ngôi nhà lọt thỏm giữa vùng đồi núi hiu hắt. Vui hơn là hôm nay Miên nhận một lúc hai lá thư của Phong, đầy ắp thương yêu, nhớ nhung và khổ sở vì sống những ngày xa cách chờ đợi ngày Miên hết hạn nghĩa vụ trở về. Miên nhớ có lần Phong nói úp mở về một hành vi khuất lấp để được ở lại thành phố. Với cương vị là trưởng phòng của một cơ quan có tiếng, ba Miên đủ điều kiện làm được điều đó. Nhưng khi Miên mới rụt rè đề nghị thì ba nhất quyết không đồng ý. Cũng dễ hiểu thôi, người như ba không thể làm được dù có ở cương vị cao hơn nữa. Thế là Miên lên dạy ở tận huyện miền núi xa lơ xa lắc này. Ngôi trường khuất sau một ngọn đồi, bao bọc bốn bề là những lèn đá dựng đứng, ngày thì nóng như thiêu đốt mà đêm xuống thì lạnh cóng. Trên đường đi thỉnh thoảng vẫn còn dấu chân thú dữ. Từ đây muốn ra thị trấn phải mất cả nửa buổi. Học sinh hầu hết là con em các tộc người Sách, Khùa, Mày, Rục và một số con em của bà con lên đây làm kinh tế mới. Sau mỗi buổi lên lớp, Miên cứ bị ám ảnh mãi những gương mặt rám đen vì nắng, những mái tóc rối vàng hoe, những đôi mắt to tròn vẻ như ngây ngô dưới đôi mày rậm. Nhưng Miên biết ẩn trong đó là những tâm hồn ngây thơ trong như nước suối của một vùng hoang sơ.
Mây nổi lên trong đám học sinh nữ bởi nước da bánh mật, mái tóc hoe vàng và đôi mắt to tròn sáng nắng dưới đôi mày cong đen nhánh, khoé miệng như búp hoa rừng lúc nào cũng sẵn sàng nở bung nụ cười tươi. Miên ngây ra trước vẻ đẹp man sơ ấy và bật cười với ý nghĩ thoáng qua rằng, nếu bông hoa rừng này mà hiện hữu ở phố thị thì không ít anh chàng phải điêu đứng!
Bẵng đi một thời gian khá lâu, Miên không nhận được thư. Tan lớp, Miên ghé vào nhà Mây. “Mệ Ché ơi, cho con xin ít củi khô!” Có tiếng vọng lên sau hồi: “Miên à! Để mai mệ mang xuống cho, đêm xuống đi đường nguy hiểm.” Rồi mệ lên sàn lấy đưa cho Miên một bức ảnh: “Mây mới gởi lên, răng mệ lo lo Miên à!” Miên nhìn bức ảnh, Mây đang cười rạng rỡ giữa mặt biển xanh ngắt, bồng bềnh trên tấm phao bảy màu sặc sỡ... Con bé này, mải vui phố thị mà quên cô giáo rồi đây! Ý nghĩ thoáng qua khiến trong Miên nhoi nhói buồn. Cô tha thẩn về nhà, đập vào mắt Miên là bức thư gài ở cửa. Thư Mây. “... Cô ơi, chiều nay cả nhóm em được anh ấy rủ đi tắm. Biển thích thật cô nhỉ. Cả một vùng trời nước bao la. Bọn em thả mình trên những tấm phao mặc sóng đẩy vào bờ rồi lại cuốn ra xa. Nó khác với con suối kể cả khi lũ về cô nhỉ. Lần đầu tiên, em biết thế nào là xây lâu đài trên cát, hì hụi mãi mới vốc được cát ướt tạo dựng toà tháp, thế mà chưa xong đã bị sóng cuốn đi... Anh ấy nói chưa bao giờ gặp một người giống như em, lại còn ví em trong veo như giọt nước biển mới lạ chứ...” “Ôi, sao lại thế nhỉ!” Miên thảng thốt kêu lên. Miên nhớ...
Buổi chiều, nắng nhạt dần, biển dịu dàng vuốt ve bờ cát trắng. Phong nói lời yêu và Miên lâng lâng cảm giác hạnh phúc, lòng tràn ngập những ước mơ về một tình yêu kỳ diệu. Cát mềm và mát, lạo xạo dưới hai tấm lưng trần. Phong vốc cát đầy tay thả trôi nhè nhẹ xuống vồng ngực căng tròn của Miên, bảo một ngày nào đó chúng sẽ biến thành những hạt kim cương. Miên nghĩ, Phong đẹp trai và lãng mạn như thế, còn mình thì... Bọn bạn bảo mình không đẹp, chỉ có duyên thôi. Liệu Phong có nhận ra cái duyên của mình mà yêu không nhỉ? Nói ra điều đó, Phong cốc nhẹ vào trán Miên: “Cô bé ngốc của tôi, tôi yêu em bởi em dịu dàng và trong veo như giọt nước biển”. Khuôn ngực vạm vỡ của Phong kề bên, hơi thở gấp gáp thoảng trong gió. Phong hay cùng Miên ngắm biển mỗi chiều. Những lần như thế, Miên ngả đầu lên vai anh nhìn hoàng hôn buông xuống, im nghe, đếm những con sóng vỗ bờ mà cảm nhận thuỷ triều đang lên, thấy mình thật nhỏ bé và hạnh phúc vì được che chở.
“... Suốt đêm em không tài nào chợp mắt được, có một chuyện làm em sợ. Lúc đi chơi cùng anh ấy về, một cơn mưa rào ập xuống. Chúng em nép vào một mái hiên bên đường, thế mà vẫn ướt hết. Em đứng co ro vì lạnh, anh ấy bất ngờ ôm chầm lấy em, nói rằng đã yêu em ngay từ lần đầu gặp nhau trên đồi sim ấy. Em cố vùng vẫy nhưng vòng tay anh ấy cứ siết chặt. Em chẳng còn biết gì khi làn môi nóng bỏng của anh ấy chạm vào em. Lạ thật, em cứ như con chim non lạc giữa rừng bị mưa làm ướt bộ lông mượt mà không thể vỗ cánh bay lên trời được nữa. Đó có phải là tình yêu không cô nhỉ? Em sợ đến chết mất thôi. Cô ơi, đã có người con trai nào như thế với cô chưa? Cảm giác lúc ấy của cô thế nào, có giống như em bây giờ không? Em yêu và sợ anh ấy.
Giấc ngủ đến chập chờn. Trong mơ, hiện lên gương mặt anh với nụ cười rạng rỡ. Mỗi khi cười, cả khuôn mặt, ánh mắt anh bừng sáng. Và cái khoảnh khắc đó khiến em không còn ấm ức hờn giận nữa. Cô ơi, sao chưa bao giờ cô kể cho em nghe về người ấy của cô. Hẳn là tuyệt vời lắm, như thế mới được cô giáo của em yêu chứ...”
Chao ơi, cái con bé này, có người yêu rồi mới đi hỏi người ấy của Miên. Mỉm cười, Miên tưởng tượng ra cảnh Mây đang lâng lâng vì hạnh phúc, đang bơi trong nụ cười lung linh của người yêu. Ngày ấy, Miên cũng đã từng như thế. Phong của Miên ít cười nhưng khi anh cười thì rất tuyệt, gương mặt anh bừng sáng lan toả những niềm hạnh phúc rất đỗi dịu dàng. Có lần, Miên đã nghĩ rằng dù sau này cuộc sống vất vả đến đâu, phải làm gì đi chăng nữa thì Miên cũng cố để được nhìn thấy nụ cười của anh hiện hữu. Bên anh, Miên có cảm giác được yên ổn. Nhưng rồi sau một vài lần Miên đưa Phong về ra mắt mẹ, mẹ lặng buồn dõi mắt xa xăm: “Con nhất quyết gắn bó với Phong ư?” “Dạ, sao hả mẹ?” “Cũng không có gì, nhưng mẹ linh cảm hình như ở Phong có điều gì đó... Cậu ấy khéo quá, tròn quá... Mà thôi, chắc tại mẹ già rồi...” Miên không để ý lắm đến lời mẹ. Cứ mặc kệ. Nếu đem hai con người so sánh với nhau thì Miên nhạy cảm và nội tâm, còn Phong, phóng khoáng và mạnh mẽ. Miên tin như thế sẽ tạo được một vòng tròn hạnh phúc. Mềm và ấm như một cái tổ.
Thư Mây đến khi năm học sắp kết thúc, Miên đang chuẩn bị cho những ngày hè xả hơi và thoải mái. Bọn bạn bảo: “Này, mày có tình cảm đồng tính với con bé hoang dã ấy à? Chứ mật độ thư từ thế này bọn tao nghi lắm!”. “Bọn bây lộn xộn quá!”. Miên cười chống chế. Thư Mây nói như khẩn khoản: “Trên ấy chắc nghỉ hè rồi, em không được nghỉ vì phải học thêm một lớp ngoại khoá. Anh ấy bảo: học chẳng bao giờ thừa mà cô. Bao giờ thì cô về, em mong được gặp cô lắm. Khi đó em sẽ giới thiệu anh ấy với cô, em tin cô sẽ có cảm tình và không phản đối em...”
“Cô Miên có điện tín này!”. Miên cầm bức điện lướt nhanh: “Chiều mai, 3 giờ, cô đón em ở bến xe nhé. Mây” Lạ thật. Sao lại là điện của Mây nhỉ? Miên cầm lá thư lật lại, rõ ràng là Mây bảo mình về mau kia mà! Con bé này, muốn làm mình bất ngờ đây. Miên tặc lưỡi.
Bến xe chiều thưa thớt người. Một bãi cỏ vàng xác xơ và cằn cỗi vì bị bánh xe lăn nát. Quang cảnh buồn khiến người chờ đợi càng thêm sốt ruột. Miên hết đứng lại ngồi, bụng nôn nao cảm giác khó tả. Cuối cùng thì chiếc xe cũng chầm chậm quành vào bến. Miên nhớn nhác tìm. Kia rồi. Mây ơi! Mây bước xuống xe đi về phía Miên. Trông em có vẻ gầy và xanh, mỏng manh như một áng mây chiều. Gương mặt lộ vẻ ưu tư, đôi mắt như lo âu hốt hoảng. Mây đi về một phía, chân bước nhẹ như sợ làm đau ngọn cỏ. Lâu mới cất tiếng hỏi Miên: “Cô đợi em lâu chưa?”. Hai người im lặng đi bên nhau. Miên linh cảm có điều gì đang xảy ra. Đến con suối nhỏ Miên bảo Mây ngồi lại nghỉ: “Em rửa mặt đi cho tỉnh, ngồi trên xe cả ngày chắc mệt lắm!” Mây xắn quần lội xuống suối, dòng nước mát làm Mây có vẻ tươi tỉnh hơn. Làn nước trong vắt soi rõ những hòn cuội xếp chồng lên nhau, óng ánh như những viên ngọc trai mẹ Phong thường đeo một chuỗi ở cổ. Mây với tay ngắt một nhánh hoa màu vàng cháy, những cánh hoa mềm rũ trong lòng bàn tay Mây.
“Hoa gì mà thơm thế?”. “Cô không biết à? Hoa giành giành đó!” . “Giành giành... hình như cô đã nghe ở đâu rồi nhỉ? Nhưng sao lại mọc bên suối?” “Mệ em kể, “ngày xưa, có hai người yêu nhau say đắm, nhưng cô gái không được nhà trai chấp nhận vì là người miền ngược, còn người con trai ở miền xuôi. Họ bảo hai phong tục tập quán khác nhau sẽ rất khó hoà hợp. Cô gái buồn phiền không biết tâm sự cùng ai, ngày mô cũng ra suối soi mình trong làn nước trong vắt kể lể sự tình. Lâu, cô gái kiệt sức rồi chết, hoá thành cây hoa giành giành này cô ạ. Người ta nói hoa giành giành có ma. Nhưng suy cho cùng, có cây hoa mô mọc bên suối mà không có ma, cô nhỉ!” “Ừ, Mây kể làm cô thấy rờn rợn. Thôi , ta về đi em, chiều rồi!” “Nước mát ri mà... còn sớm mà cô...” Mây nói và ngước mắt nhìn về phía mặt trời đang khuất dần sau mỏm núi. Trong khoảnh khắc, Miên nhìn thấy đường gân xanh ở cổ Mây đập phập phồng gấp gáp. Đường gân ấy, Miên nhìn thấy ở đâu rồi nhỉ? Miên cố lục lọi trong ký ức... À, đó là ngày thím Miên có thai bé Nhím... Hèn gì... Miên hoảng hốt cầm lấy cổ tay Mây: “Mây, em có thai phải không?” Không kịp phản ứng, Mây cúi đầu ánh mắt lảng tránh: “Răng cô biết?” Từ đôi mắt mệt mỏi của Mây ứa ra, ngân ngấn hai giọt nước: “Làm răng chừ hở cô?” Trân trối nhìn, Miên từ từ buông lỏng tay Mây bao giờ chẳng biết.
Hai người ngồi xuống một tảng đá, Miên vòng tay qua ôm ngang người Mây: “Lâu chưa em, nói cô nghe đi?” “Cũng mấy tháng rồi!” Cứ thế, im lặng. Những giọt nước mắt nóng hổi cùng lăn trên hai gương mặt thiếu nữ còn rất trẻ. Mây lấy ra một chồng thư, những lá thư của Miên mà suốt thời gian qua Miên đã gửi cho Mây với tất cả niềm yêu thương và tin tưởng. Một tấm ảnh bung ra, rơi xuống, lập lờ trôi theo dòng nước trong vắt. Miên nhặt lên. “Anh nớ đó! Bọn em chụp chung với nhau hôm đi tắm biển...” Như có một tiếng nổ khô khốc bật ra từ đâu đó. Vầng mây đen kéo đến che khuất ánh tà dương. Đồi núi chao đảo. Dòng suối ngừng trôi. Miên không nhìn thấy gì nữa... Miên không nhìn thấy nụ cười rạng rỡ vì hạnh phúc của người con gái, không còn nhìn thấy những ngọn sóng tung trắng xoá lên hai người, không còn nhìn thấy khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông Miên từng ngả đầu vào đó... “Cô ơi, răng mặt cô lại tái xanh rứa? Chết, cô bị trúng gió rồi...” Miên lịm dần trong ánh mắt hoảng hốt, đổ ập vào đôi tay vừa kịp đưa ra của Mây như một thân cây bị đốn ngã.
Miên tỉnh dậy, không gian im ắng quá. Qua ô cửa sổ, bóng đêm bao trùm tất cả, cô vặn to ngọn đèn dầu, lờ mờ nhớ lại những gì xảy ra lúc chiều. Miên quờ tay chạm phải một vật âm ấm. Mây đang ngủ gục bên cạnh. Cô kéo chăn ủ ấm cho Mây, gương mặt trẻ thơ và trong trẻo. Miên có cảm giác đau thắt ở ngực. Lẽ nào tất cả đang là sự thật. Miên không thể tin. Nhưng mà, đã quá rõ ràng trong bức ảnh kia. Mây đang cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh màu sáng nắng. Phong đứng quàng tay ôm lấy vòng eo Mây đưa khuôn ngực vạm vỡ cho Mây làm điểm tựa... Từ trong sâu thẳm, Miên chỉ bật ra được hai tiếng “Phong ơi” rồi cứ thế mặc cho hai hàng nước mắt rơi lã chã. Tất cả ngoài sức tưởng tượng của Miên. Đồi hoa sim vẫn nở, tím bảng lảng trong chiều, những hạt cát rồi cũng có thể trở thành kim cương, nhưng ký ức của Miên về Phong đã tan như sóng biển, vụn ra như kính vỡ. Miên ngồi thu lu một góc, đầu như muốn vỡ tung ra bởi ngàn vạn nhát búa va đập. Đờ đẫn cả người. Xa xa vẳng lại tiếng gà eo óc gáy. Bình minh đang dần phủ lên nền đêm đen màu vàng nắng.
Miên nhận thư mẹ, toàn những lời như van lơn: “Miên ơi, sao chưa về hở con, hè rồi, mọi người ai cũng mong con từng ngày... Mẹ sợ chốn ấy rừng thiêng nước độc, mà con gái có thì, cơ hội không phải lúc nào cũng có....” Miên khóc. Mẹ bao giờ cũng thế. Miên nhớ lại những lời mẹ nói về Phong. Mùa hè ấy, Miên ở lại bên Mây chờ ngày đứa bé ra đời.
Mây giờ chậm chạp với cái bụng cao vượt mặt. Miên cố tìm mãi, đâu rồi những bước chân sáo, đâu rồi khoé miệng rất tươi, đâu rồi ánh mắt lấp lánh? Có còn chăng chỉ là trong ký ức. Ai đó nói rằng, kỳ lạ thay đàn bà, họ có thể quên ngay công việc được giao, quên ngay cả những điều được học suốt từ thời tấm bé để nhớ đến mòn mỏi xác xơ một câu lừa dối ngọt ngào. Thế là hết. Mây ơi, em đã ném trọn mình vào cuộc chơi mà chỉ nhận lại nỗi đau không ai chia sớt được.
Miên đến, chững lại khi mắt chạm vào cái lều ở góc vườn, trông chẳng khác mấy cái chuồng trâu ở quê ngoại Miên. Nó được lợp bằng một lớp cỏ tranh, xung quanh bao bọc bằng lá chuối khô, chỉ chừa một cửa đủ cho một người chui vào. Phía trong tranh tối tranh sáng kê một cái chõng, những thanh nứa đan cài vào nhau phủ lên một lớp lá. Mây se sẽ nằm lên đó. Miên xót xa như cái ngày nhìn thấy tận mắt thằng cu Đất gần nhà ngoại ném con mèo hen đang còn sống xuống ao làng. Cảm giác sống mũi cay cay. Hoá ra ở đâu và có vẻ như lúc nào phong tục tập quán cũng khắt khe với người đàn bà. Họ luôn là người đầu tiên phải chịu những thiệt thòi mất mát, lại là người cuối cùng được chia phần hạnh phúc. Mây ơi, giá mà cô có thể làm được điều gì? Hình ảnh Mây cúi đầu chui vào cái lều lá tranh tối tranh sáng cứ hiển hiện, ám ảnh Miên trên suốt đường về. Miên thấy mình như bị hụt hơi.
“Cô Miên có điện tín này, sướng nhé!” Anh bưu tá nháy mắt tinh nghịch. “Anh được nghỉ 4 ngày. Đón anh ở bến xe lúc 3 giờ chiều nay. Phong”. Mọi vật quay cuồng dưới chân, Miên chóng mặt đưa tay ôm lấy ngực. Miên phải vui hay buồn? Giờ đây, Phong đâu còn là của Miên nữa. Miên đã cố lãng quên. Tình yêu ấy như một vầng trăng xưa cũ, lửng lơ chao đảo trong tâm hồn nhức nhối của Miên. Ngồi vào bàn, Miên hý hoáy viết: “Em bận, không thể ra đón anh được. Anh xuống xe hỏi đường vào bản Sách, đến con suối nhỏ, lùi lại 100m hỏi nhà pọ Minh, mệ Ché...”. Miên gấp tờ giấy làm tư quày quả chạy sang chỗ Hoa cầu khẩn: “Mày đưa cho Phong cái này, giúp tao với!...”, rồi tất tưởi chạy về gói ghém đồ dùng vào chiếc va ly nhỏ, chuẩn bị kịp chuyến xe khách về thành phố sớm nhất.
Nguyễn Thị Lê Na
Theo http://vanchuongviet.org/





Trong khoang tàu chật

Trong khoang tàu chật
Truyện ngắn Trong Khoang Tàu Chật gói gọn trong không gian của khoang tàu, trong thời gian  các hành khách đồng hành. Họ tâm sự, đối thoại, chia sẻ và dần bộc rõ tính cách của mình. Đó là thế giới của cuộc sống thực. Nó không còn là khoảng không của khoang tàu nữa, mà là khoảng không của… hạnh phúc, nỗi đau của từng số phận.
Văn Chương Việt rất hân hạnh  giới thiệu với bạn đọc.
Khoang tàu hẹp càng chật chội hơn bởi ngổn ngang hành lý của khách đường dài. Mải, họ mới thu xếp tạm ổn cho đống hành lý. Phần lớn được đẩy vào gầm giường, số còn lại xếp dưới cái bàn ăn nhỏ. Chỉ một số thứ dễ vỡ, được để trên gác cao ở tầng hai. Thoáng qua, có thể thấy đây là khoang của mấy gia đình: gồm gia đình người đàn ông tuổi trung niên và cô vợ trẻ ít nói, nằm ở tầng hai và tầng ba bên phải. Một đôi vợ chồng trẻ, cùng bé trai chừng 8 tháng tuổi; họ nằm ở giường tầng một và tầng hai bên trái. Rồi hai vợ chồng người đàn ông mang kính cận và thiếu phụ mang bầu, cùng cô con gái chừng 5 tuổi dễ thương, nằm ở tầng một bên phải và tầng ba bên trái.
Người đàn ông trung niên sau khi loay hoay với đống đồ đạc lỉnh kỉnh, mồ hôi nhễ nhại, đã ngước lên mỉm cười với người vợ trẻ ở giường tầng ba. Họ khẽ gật đầu cho nhau, trong một cái nhìn ý tứ, như muốn nói: Xong xuôi rồi, giờ chỉ còn nhìn về phía trước. Cô vợ trẻ trạc ngoài hai mươi tuổi, ăn mặc đúng điệu, tóc xù mì vàng sậm, khẩu trang vẫn bịt kín. Cô rất kiệm lời, chỉ lẳng lặng làm theo chỉ dẫn của chồng, vẻ mặt cam chịu và thuần phác, đưa mắt nhìn người chồng thô tháp vạm vỡ một cách âu yếm và biết ơn.
Đôi vợ chồng trẻ bấn bíu với chuyến đi. Có lẽ lần đầu tiên họ đối mặt với cuộc sống gia đình không suôn sẻ. Họ như mang theo mọi thứ mà mình có, từ giường xếp, chăn gối, cho đến cái nôi trẻ em... Mọi thứ đều đã cũ.
Người đàn bà mang bầu ngồi nép một góc, dành chỗ cho chồng sắp xếp đồ đạc. Anh chồng đeo kính cận khá dày, động tác có phần chậm chạp. Chị có vẻ tự tin, khi mình lớn tuổi hơn những người đàn bà trong khoang. Hơn thế, chồng chị còn là giáo viên cấp hai, một trí thức hẳn hoi.
Sau khi tạm yên với số hành lý lỉnh kỉnh, người đàn ông trẻ và người đàn ông mang kính cận ra khỏi phòng, hít thở không khí ngoài hành lang. Chỉ còn người đàn ông trung niên nằm nghỉ trên giường. Chợt nhiên ông ta đánh mắt một lượt xung quanh, rồi dừng lại ở hai mẹ con người thiếu phụ mang bầu. Người mẹ có gương mặt phúc hậu, chu toàn. Hầu như chị không rời mắt khỏi con gái. Cô bé chừng 5 tuổi, xinh xắn và hiếu động. Đôi mắt đen láy mở to, muốn khám phá tất cả xung quanh.
Không hiểu sao, người đàn ông chợt nhíu mày, bất ngờ hất hàm hỏi: Mấy tuổi rồi, không ở nhà đi học lại đi đâu đấy? Du lịch hả? Hay thăm ông bà?
Con bé đưa mắt nhìn mẹ, ra chiều muốn hỏi, con có nên trả lời câu hỏi trống không với trẻ em của người đàn ông này không? Người mẹ trẻ lưỡng lự một giây rồi quay người, ngước nhìn người đàn ông trung niên: À, ý bác là hỏi con bé bao nhiêu tuổi phải không? Chip ơi, con tự trả lời bác đi! Cô bé nhanh nhảu, dạ cháu 5 tuổi rồi ạ! Thế có em chưa? Người đàn ông tiếp lời. Cô bé xoa tay vào cái bụng bầu của mẹ: Cháu có em gái. Nhưng em gái cháu chưa có tuổi. Hừm! Lại con gái à? Sao lắm con gái thế, như nhà bác cả 3 đứa đều là con gái. Nói xong, ông ngước lên nhìn người vợ trẻ, nói, con gái như chó cái ỉa vườn,  chán lắm. Bảo mẹ cố đẻ thêm thằng chống gậy vào!  
Vừa lúc đoàn tàu rung giật vì hãm phanh chuẩn bị vào ga mới, người mẹ vội vàng chuyển sự chú ý của cô bé bằng cách chỉ xuống sân ga giới thiệu những gian hàng đặc sản vùng miền. Chưa đầy một phút, cô bé kéo áo mẹ hỏi với vẻ mặt rất băn khoăn: Mẹ ơi, sao bác kia lại bảo là con gái như chó cái ỉa vườn, chán lắm? Con thấy con gái rất là dễ thương, rất là vui, rất là tuyệt vời đấy chứ! Người mẹ kín đáo gật đầu, mẹ cũng nghĩ thế. Tại bác ấy nghĩ là có con trai mới oách. Vì bác ấy thích có con trai hơn. Cô bé phụng phịu, nhưng như thế thì sẽ rất tội nghiệp các con gái của bác ấy, mẹ nhỉ!
Ôi, vẻ như người mẹ cũng không nghĩ được đến đấy. Dù cho âm thanh ồn ào, đoàn tàu lại xình xịch chuyển bánh, người mẹ cúi thấp xuống để có thể nhìn sâu vào mắt con và hỏi nhỏ: Con có muốn nói cho bác ấy suy nghĩ của con không? Và rất nhanh, cô bé ngước mắt lên khoang giường tầng hai: Bác ơi, nhưng con gái cũng rất đáng yêu và không hề chán tí nào ạ! Người đàn ông không nói gì, dường như chưa bắt được vào mạch câu chuyện. Cô bé vẫn chưa buông tha ý nghĩ của mình, nói, bác nên yêu thương các con gái của bác vì trẻ con là để yêu thương, không phải là để chán ạ!
Ôi giời! Thị Nở lắm thì có được cái tích sự gì đâu! Vẫn phải có một thằng chống gậy cháu ơi!!! Lần này thì người đàn ông đã  kịp đáp lại, có phần cáu kỉnh.
Bà mẹ bế thốc con gái lên giường, không phải vì sợ tàu lắc, mà có lẽ vì  chẳng muốn để cho con gái nghe thêm bất kỳ từ gì nữa. Chị hiểu rằng, với lối tư duy cổ lỗ đã ăn sâu bám rễ vào đầu óc người đàn ông ấy, có một em bé như Chip chứ cả trăm em có phân bua chắc cũng chẳng thay đổi được gì. Hoặc giả, chị ta sợ người đàn ông trung niên kia nổi khùng, Chip bị vạ lây. Nhìn kiểu người và cách ăn nói của ông ta, hẳn rất vũ phu.
Người đàn ông kính cận nãy giờ dán mắt vào cái ipad, bỗng đi nhanh vào phòng, nắm tay kéo cô bé rời khoang. Anh ta nói nhỏ với vợ: anh đưa con ra ngoài cho thoáng. Có lẽ nãy giờ, anh ta không bỏ sót từ nào của cuộc đối thoại không cân lứa tuổi và sự hiểu biết.
            Ở giường bên, người đàn bà còn quá trẻ, đang chuẩn bị cho con ăn. Chị ta ốm tong teo, đôi tay gầy trắng xanh lôi trong đống lỉnh kỉnh ra nào bột, nào bát thìa lách cách. Cô gọi ông chồng ngoài hành lang vào, bảo anh đến chỗ bình nước sôi cuối toa lấy ít nước để pha bột. Và đơn giản, ông bố mặt còn non choẹt như trẻ vị thành niên, ngoan ngoãn làm theo như một cái máy. Chỉ một nhoáy anh đã mang bát nước về, mặt tươi hớn, như thể đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vợ giao. Mà không biết có cần phải tráng bát thìa trước không, nước đã sôi hay chưa.
Người mẹ trẻ cầm hộp bột đã cạn gần hết, dốc vào bát nước, khuấy thìa quấy quá rồi đặt đứa bé nằm ngửa lên hai đùi. Dường như bị đói đã lâu, đứa bé há miệng như sáo, hớp theo phản xạ. Người mẹ đút lấy đút để, không ngưng tay. Nhoáng cái bát bột đã xong. Giường bên, bà mẹ bầu sửng sốt với cách chăm con của bà mẹ trẻ, kêu khẽ: Em ơi, em cho bé ăn nhanh thế không tốt đâu, dễ bị sặc, hoặc lồng ruột lắm đó, em ạ!
Người mẹ trẻ chỉ cười khì, coi việc đó như không: Nó quen thế rồi, nhỏ nhưng láu lắm cơ! Rồi chị hạ giọng, tụi em đang trên đường đưa con về gửi ông bà ngoại. Nghe xa xôi mơ hồ như chuyện của ai, như chuyện của trăm ngàn người là một! Tụi em là công nhân khu công nghiệp. Vào Nam khi độc thân, gặp, yêu rồi cưới. Có người khỏi cưới luôn, tốn kém! Đẻ con ra gửi về ông bà nuôi giùm. Chứ tiền trọ, tiền gửi con, tiền sữa, tiền gạo cơm, cá khô, trứng vịt… cộng lại luôn nhiều hơn tiền lương, thì biết làm sao được? Thương con đến mấy, cũng đành chịu…
Đứa bé đang ăn, và chưa nói được, nhưng dự cảm điều gì đó từ giọng kể của mẹ, nó phun phì phì ra ngoài.Bắn hồ trúng vào người đối diện. Nó khóc gắt, tay ôm bấu lấy mẹ, tức tưởi. Bà mẹ bầu tự lấy khăn lau, nói, trẻ con mà, bình thường thôi không sao hết. Nhưng người mẹ trẻ vẫn đánh đen đét vào mông thằng bé như sự trừng phạt. Nó càng khóc dữ dằn hơn. Tiếng khóc ngằn ngặt, như thể biết trước cuộc sống của những đứa trẻ ra đời trong các khu công nghiệp, rồi sẽ rất hẩm hiu. Lúc đó, có cái gì như sự phẫn uất và bất lực, chất chứa trong lòng người đàn bà trẻ. Nước mắt chị trào ra trên gương mặt giận dữ. Người bố trẻ đứng cạnh lúng túng và bối rối, không biết nên làm gì lúc này. An ủi vợ, hay nựng con? Cả hai đều có vẻ quá sức với anh ta. Bởi chính anh cũng đang cần một cái gì để tựa đỡ, trước những vô vọng của cuộc đời.
Những người còn lại trong khoang tàu chật, chứng kiến cảnh đó, muốn can ngăn người mẹ trẻ đang hành hạ thằng bé. Người đàn bà đang mang bầu đứng bật dậy, giằng lấy thằng bé trên tay, dỗ dành mẹ nó: Tội con mà em! Nó đã biết gì đâu!
 Người mẹ trẻ tu tu, khóc còn hơn đứa con trai nhỏ. Chị ơi, em sẽ nhớ con lắm...
Ông bố trẻ bối rối hết lấy khăn lau mặt cho con lại đưa khăn cho vợ, rồi như phân bua: Cực chẳng đã chứ bà ngoại cũng yếu lắm, đau ốm liên miên, không biết có kham nổi không! Tụi em không được bên nội chấp nhận, thành thử, không dám nhờ vả kêu ca gì cả, tự làm tự chịu. Từ ngày sinh con, vợ em khóc suốt, cứ thế này chả biết tương lai ra sao...
Bấy giờ, người đàn ông trung niên từ trên giường tầng hai nhìn xuống, ánh mắt đắm đuối thằng bé, đầy khát khao, đầy ganh tỵ: Ông trời sao lại cho kẻ nghèo rớt kia thằng bé, mà kẻ có tiền như ông, lại chỉ rặt con gái một bề?
 Tiếng tàu vẫn xình xịch, xình xịch lướt qua đồng hoang. Cố át những âm thanh nhiều cung bậc trong khoang tàu chật. Ngoài cửa sổ con tàu, vội vã mùa đi nối tiếp. Mới màu xanh của cây trái đó, giờ là hoang tàn, cỏ cháy. Nắng chói lóa không gian. Hai bên, tràm hoa vàng cằn cỗi nở hoa, đơn lẻ, buồn bã, không ai buồn ngắm.
Tàu đến một ga xép miền Trung. Đám hàng rong bỗng nhộn nhịp ồn ã hẳn lên. “Bắp luộc không, ai bắp luộc không?” “Ai dừa tươi không, 25 ngàn một quả”... Người đàn ông trung niên nãy giờ trùm mền, nằm ấm ức bởi sự ăn ở không cân của ông trời, giờ nhỏm dậy. Ê, dừa! Hai mươi ngàn quả, bán không? Ông nói, có phần kẻ cả. Dạ không có lời mô chú! Chú lấy, con hớt vỏ chích ống hút luôn nha? Ôi dào, chả biết ống hút ấy lấy đồ cũ rửa lại bán không chừng... Không đâu chú, con mua mới cả, chú uống giùm con trái đi chú! Thôi hớt vỏ đại đi, hai trái. Thèm vào cái ống hút ấy, đủ thứ vi khuẩn không chừng!
Thằng bé nhanh miệng nhanh tay, dạ, tùy chú ạ. Thoắt cái đưa trái dừa lên khoảng hở cửa sổ toa tàu. Người đàn ông thò hai tay rắn chắc qua cửa sổ, cầm lấy hai trái dừa, thả lại tờ năm mươi ngàn. Tàu chuyển bánh, ga lẻ mà. Ông loay hoay đưa trái dừa vào trong, nhưng không thể, khoảng hở cửa sổ quá hẹp. Mọi người xúm lại cố giúp nhưng đành chịu. Có ai đó nói, giá như có ống hút thì vẫn uống được, nhưng giờ kiếm đâu ra...
Gương mặt người đàn ông từ trắng bợt chuyển sang đỏ gay, ông mím miệng liệng hai trái dừa ra, hất hất đứng dậy phủi tay, bỏ ra khỏi khoang tàu. Mặt hằm hằm bực bội, lôi từ túi xách chai rượu, lầm bầm chưa gì đã gặp xui xẻo!.. Thôi bỏ đi anh à, có bao nhiêu đâu. Người vợ trẻ ở giường tầng ba, nhoài người ra thỏ thẻ. Đoạn cô nàng thả người, leo xuống tầng một.
Mọi người như bừng tỉnh. Giờ mới nghe cô gái trẻ đi cùng khoang dè dặt lên tiếng. Nếu mái tóc không uốn xoăn quá mức (chắc do thợ hơi quá tay) và vàng rộm, thì hẳn là một cô gái khả ái. Cô cởi bỏ khẩu trang, đường nét trên gương mặt thanh tú nhẹ nhàng, trắng trẻo. Một thân hình cân đối, gợi cảm. Mọi cái trên con người cô nàng đều được chú ý chăm tỉa cẩn thận.
Hình như cảm nhận được điều gì đó từ bà mẹ bầu, lại không có người đàn ông trung niên bên cạnh, nên cô có vẻ tự tin hơn. Vả chăng, cùng phụ nữ với nhau, họ dễ thổ lộ tâm tình.
Với giọng nói nhẹ nhàng êm tai, cô kể người đàn ông đó là chồng, ảnh làm nghề thầu khoán. Cả hai mới bí mật về quê ra mắt bố mẹ anh ấy và bố mẹ nhà em. Còn vợ con ảnh ở thành phố, không biết đâu. Em gặp ảnh cũng trong hoàn cảnh mà mọi người thường lên án. Cái nghề mua vui cho đàn ông, vừa bon chen kiếm đồng tiền vừa chịu sự quản lý của bảo kê, nhục lắm chị. Em đang chán, gặp ảnh đi thư giãn sau chầu nhậu bị bạn bè khích bác nhà chỉ rặt vịt giời. Vài lần tâm sự riết cũng thành thân. Em  thì muốn ra khỏi nơi đó, mà ra rồi thì biết đi đâu làm gì mà sống, ảnh thì muốn có con trai nối dõi. Chai rượu ảnh lấy trong túi xách là rượu ngâm mười sáu cặp cá ngựa đó chị... Thôi thì, cái số em nó thế. Ba má em rầu lắm chị ơi, ai đời đi bí mật làm lẽ cái người tuổi bằng cha chú?
Thấy những người phụ nữ xung quanh há miệng ngồi nghe, cô nàng dốc tiếp bầu tâm sự. Mà ảnh rứa chơ cũng chiều em lắm... Giờ lần đầu em thấy ảnh xử cộc vậy đó... Sau này lỡ em không đẻ được con trai cho ảnh, thì không biết sao nữa chị ơi, tuổi trẻ chưa là gì, giờ xế chiều dễ đâu mà có..? Nghe giọng con gái miền Tây kể chuyện, thấy ai cũng mủi lòng, cũng muốn sẻ chia nỗi niềm sâu kín. Nhưng không biết nói sao, ai cũng có hoàn cảnh éo le riêng. Không khí như chùng lắng xuống. Khoang tàu như đưa võng...
Chợt mắt cô nàng rơm rớm, chỉ người mẹ trẻ, nói, chị đây còn có bà ngoại để đưa con về, chứ em chắc không dám. Mà cũng biết đâu, lỡ vợ ảnh mà biết ảnh lo lắng nuôi em, thì em cũng chẳng còn chỗ dung thân...
Cô nàng lại nhìn sang chị mang bầu mà xuýt xoa sự ngưỡng mộ. Nhìn chị thật hạnh phúc. Chị sung sướng thật. Như em, không gặp ảnh thì cũng nằm mơ mới có người đàn ông tử tế riêng của mình. Em toàn vuốt ve yêu chiều không biết bao nhiêu đàn ông, nhưng ngược lại thì...
Người chồng mang kính cận của chị có bầu, từ hành lang dẫn cô con gái vào, bảo nhỏ với vợ, em trông con, anh đi vệ sinh chút. Anh ta bước nhanh về cuối toa, mở cửa buồng vệ sinh, và cài cửa thật chặt. Nhưng thay vì đi vệ sinh, anh ta móc máy điện thoại ra. Trên màn hình, một dòng tin nhắn hiện lên, chấp chới: "Em trễ kinh rồi anh ạ!". Người đàn ông suýt nữa sụp xuống, mắt kính mờ đi. Không biết vì vui sướng, hay sợ hãi. Anh ta định gọi cho người phụ nữ bên kia, nhưng tiếng ầm ào nghiêng ngửa của con tàu, khiến anh thôi ý định đó. Một dòng tin được chuyển đi: "Em đã thử que chắc chắn chưa?" "Rồi, hai vạch rất đậm!" Một lúc, người đàn ông lại nhắn: "Em đoán... con trai hay con gái?" "Nỡm ạ, mới có mươi ngày, siêu âm đâu đã biết giới tính?"
Người đàn ông tâm trạng rối bời, chưa biết nên nói sao, màn hình điện thoại lại rung lên tin nhắn: "Giờ mình tính sao anh?" Người đàn ông bối rối, đành đưa quả bóng về phía người đàn bà. "Theo em thì nên thế nào?" "Anh chuyển cho em mấy triệu, em bay vào Sài Gòn gặp chồng  một hôm, là xong!" Người đàn ông rụt rè, gửi tiếp tin nhắn: "Nhưng... lỡ em vào mà chồng ốm đau, hoặc đi công tác vắng?" "Thì em đi hút! Chỉ sợ... cái thai là đứa con trai..." Người đàn ông chợt sực tỉnh, nhắn vội cái tin: "Không có cách nào khác, hả em?" "Cùng đường, mình bỏ hết, rồi cưới nhau, anh dám không?"
Người đàn ông kính cận thất thần ra khỏi buồng vệ sinh, ngơ ngác như người mất hồn. Đôi chân như bước không vững. Anh ta lấy lại tư thế, đi vào khoang, miệng khẽ nở nụ cười khô héo, nắm tay cô con gái dẫn ra hành lang.
Trong khoang, người mẹ trẻ ốm tong teo đã qua cơn sụt sùi, cũng lấy lại trạng thái sau phút mủi lòng, đánh mắt một lượt từ đầu đến chân cô gái tóc vàng, tưng tửng: Cam có giá của cam, ổi có giá của ổi, gì đâu mà than! Rồi nháy đôi lông nheo sang bà mẹ bầu, như kiểu đừng nghe cave kể chuyện... Cô gái tóc vàng im bặt, sượng sùng đưa mắt nhìn ra cửa sổ toa tàu. Ngoài kia, một màu xanh trùng điệp trải ra ngút ngát tầm mắt. Nhìn xa không biết lúa hay cỏ.
Tàu dừng ở một ga (cũng nhỏ) của miền Trung. Bố con Chip quay lại khoang, lục túi xách muốn lấy tiền xuống ga mua cái gì đó. Mặt ông bố tươi tỉnh, như chưa có chuyện gì xảy ra. Hẳn anh ta đã qua cú sốc kín đáo, hay đã cao tay giấu đi cảm xúc của mình! Hai cha con họ dắt díu nhau xuống ga.
Bà mẹ trẻ chưa hết chua ngoa, đánh mắt nhanh sang bà mẹ mang bầu: “Chuyện mình chắc gì đã tốt, lại thương vay khóc mướn người khác!”. May, tiếng huyên náo của những người rao bán hàng vặt giúp chị không nghe được lời dễ tổn thương!.
Con tàu lại chuyển bánh, sầm sập lao về phía trước. Mang theo những tổ ấm gia đình nhỏ nhoi, như những tổ chim mong manh trong gió bão...
Đồng Hới, tháng giêng 2017
Nguyễn Thị Lê Na
Theo http://vanchuongviet.org/



Những đôi cánh và những cái miệng

Những đôi cánh và những cái miệng
H chết. Mùa đông lá xác xơ thành phố. Chiều buồn rưng rức. tôi đi trong dòng người ồn ã, nhưng lòng vắng lặng. tôi nghĩ về H. về dự báo của hắn gần một năm trước “tôi sẽ chết vào mùa đông bạn ạ, một đêm mùa đông đói rã tình nhân loại, đêm noel. Đêm chúa giáng sinh, cũng chính là đêm tôi rời bỏ trần thế“. Tôi cười “chắc là mày làm thơ viết văn điên loạn nhiều quá nên đâm ra hoang tưởng rồi đấy”? H uống cạn chén rượu cười nắc nẻ “thì cứ cho như vậy đi”.
H chết, chả để lại gì ngoài đám giấy tờ lộn xộn trên căn gác xép tồi tàn, nơi mà hắn thường nói đùa với bạn bè “gác xép của Banzac”. Hôm đám ma hắn, mẹ hắn cho người mang ra đốt sạch, những day dứt trăn trở về nhân thế của hắn.
H chết, một cái chết đột ngột và tàn nhẫn, hắn ngã từ lan can xuống đường, rượu làm hắn nhầm tưởng khoảng không trước mặt là mảnh sân, khi hắn ngã xuống thành phố đang ngủ say, âm thanh va đập của thân xác hắn với mặt đất khiến con chó nhà hắn giật mình sủa ông ổng, không có sự phản hồi, con chó im lặng, và linh hồn H cũng lặng lẽ nhập vào đêm mùa đông hun hút. Không biết trước khi ra đi H có nhìn thấy những thiên thần đang bay trên nền trời đêm noel rạc rượi mưa phùn? H từng nói với tôi vào một chiều cuối thu, khi hai đứa ngồi trong công viên “tao không phải là kẻ mê tín nhưng tao tin vào những thiên thần mày ạ, còn chúa trời thì, tao chả tin”.
Tôi cười “Vậy là mày chỉ tin vào một nửa truyền thuyết của nhân loại?”
H ngửa mặt ngó trời, mây lớt phớt, những cọng nắng nhờn nhợt rọi xuống tàng cây đang mòn dần diệp tố. “Mọi tôn giáo và chân lý trên đời không sai nhưng cũng chẳng đúng, vì thế con người mới mải miết đi tìm, chứ nếu chúng là sự thật hiển nhiên thì chả ai thèm bấu víu vào chúng, với tao hiện thực là cái quần xịp và ước mơ là chiếc quần dài, chúng ta đang sống dưới hình dạng chiếc xịp nhỏ nhoi và đang khát khao được bao bọc bởi chiếc quần dài”.
Những định nghĩa về đời của H luôn ấm ớ vậy, nhưng tôi thích.
Năm đó H mười ba tuổi, mùa đông, sáng, nắng êm và dịu, có gió nhưng không lạnh, H chạy nhảy trên con đường nhỏ ngoài khu vườn, những loài hoa mùa thu đã rã cánh, chỉ còn những bông cúc họa mi kiên trì kéo dài sự hiến dâng.
Trên trời lác đác dăm cụm mây, chốc chốc lại biến đổi hình thù. Con chó nhỏ lăng xăng đuổi theo những giọt nắng loang dần dưới tàng cây.
H đùa giỡn với con chó, mải mê H chạy về phía bức tường chắn sau căn phòng ngủ cũng là nơi làm việc của bố cậu.
Bên trong, bản Giao hưởng Định mệnh của Beethoven dìu dặt vọng ra. Lẫn trong tiếng nhạc, H nghe thấy hình như có tiếng cười nói của ai đó, tiếng một người đàn bà, không phải tiếng của mẹ cậu, mẹ cậu đã đưa em gái đến trường. Mẹ H sinh được một trai một gái, em gái H không có khả năng nghe nói, khi mang bầu nó mẹ H bị một căn bệnh lạ, bác sĩ khuyên mẹ H bỏ đứa bé nhưng bố H nhất quyết giữ lại. Em gái H chào đời vào mùa xuân, nhưng ngay khi sinh ra mắt nó đã mang một nỗi buồn khó hiểu. Khi ấy H năm tuổi, cậu đứng nép ngoài cửa phòng bệnh viện, cậu nghe bà nội nói “con nhỏ này có gì đó lạ lắm?”. Bố H nói: “Lạ gì mà lạ, mẹ cứ hay mê tín”. Bà H thở dài: “Sao mẹ cứ có cảm giác chúa lòng lành không che chở cho nó”. Mẹ H vỗ về em gái H nằm im lặng, H thấy từ khóe mi của mẹ hai giọt nước ứa ra, chảy xuống gối, rồi biến mất. Bên ngoài sương bắt đầu tan.
Tuổi thơ của H là chuỗi ngày tràn trề hạnh phúc, bố mẹ H rất yêu thương nhau, sau khi mẹ H sinh em gái, bố H càng tỏ ra quan tâm săn sóc mẹ H hết mực, có lần năm H mười tuổi, bố H xoa đầu cậu nở nụ cười trìu mến “Sau này lớn lên phải làm một người đàn ông quan tâm gia đình nghe con?”. H chả hiểu mấy lời của bố nhưng trong tâm trí non nớt cậu lờ mờ hiểu rằng bố cậu đang nhắc nhở cậu một cái gì đó thiêng liêng. Cậu sà vào ngực bố và nghe trái tim bố đang đập từng hồi, ấm áp, hôm đó trời se sắt mưa.
- Sao anh không quyết định luôn đi, hay là anh đang nuối tiếc con đàn bà lăng loàn ấy hả?
- Không phải, thật tình em phải hiểu cho anh chứ, anh không thể bỏ lại hai đứa con của anh được, chúng là máu mủ của anh.
- Em sẽ sinh cho anh những đứa bé đáng yêu và lành lặn gấp ngàn lần bọn chúng, anh không nghĩ rằng nếu anh đem theo chúng thì chúng sẽ thành gánh nặng của chúng ta hay sao? Một thằng nhóc ngơ ngáo, một con bé câm điếc. Em thật không hiểu nổi anh, chả nhẽ chỉ vì anh là bố của chúng nên anh phải hứng chịu món nợ tồi tệ ấy sao?
Những lời lẽ ấy dội vào tai H như những vết dao găm đâm thẳng vào trái tim cậu. Tai cậu ù đi, trước mắt cậu tất cả quay cuồng. Bố cậu sẽ bỏ rơi mẹ con cậu sao? Rồi em gái H sẽ ra sao?
Cơn động kinh đột ngột tái phát, H gục xuống, cậu quằn quại trong cơn đau dữ dội.
Con chó nhỏ liếm mặt H kêu lên í ẳng, H chìm dần, rồi lịm đi. Trước khi hôn mê, H còn kịp nhìn thấy những đám mây trên bầu trời tứa máu.
- Tao nằm ngoài vườn cho đến tận trưa. Khi không thấy tao, bố mẹ tao mới hốt hoảng đi tìm, nghe thấy tiếng con chó nhỏ đang rên ư ử, họ mới phát hiện ra tao đang nằm úp mặt trên đám cỏ, hơi thở yếu ớt. Lúc đó tao mơ hồ nghĩ mình đã chết, tao thấy mình đang được những thiên thần đem về với Chúa.
H chống cằm lên tay, nhìn ra ngoài quán. Những hạt mưa vẫn đều đặn rơi, tiếng nhạc Trịnh qua giọng ca “sầu” của Khánh Ly chảy tràn mọi ngóc ngách, giọng H như vẳng về từ cõi hư vô, tôi lặng im lắng nghe, cũng chả biết mình đang nghe những lời tâm sự của H hay đang thưởng thức những ca từ đầy triết lý của Trịnh.
- Những ngày sau đó với tao thật sự là vô cùng tồi tệ, bố tao có vẻ không hay biết tao đã nghe được cuộc đối thoại kia, nên ông vẫn tỏ ra yêu thương và niềm nở với tao, trong khi tao luôn phải cố oằn mình diễn kịch. Trong thâm tâm tao lúc ấy vừa oán hận vừa ghê tởm bố. Trước mặt bố mẹ, tao vẫn cười nói như thường, nhưng khi đêm xuống nằm trong phòng riêng, tao ấm ức khóc, tao lo sợ bố sẽ bỏ rơi mẹ con tao và gia đình tao sẽ tan nát, tao nghĩ đến đứa em gái câm điếc của tao, một tiểu thiên thần gãy cánh.
Ít lâu sau xảy ra thêm một việc, khiến chút hy vọng về sự tốt đẹp còn lại trong tao hoàn toàn bị vùi lấp.
Chiều ấy, tan trường, tao bắt xe bus về nhà, hôm ấy tao được điểm cao, trong đầu đang vẽ ra viễn ảnh mẹ sẽ ôm chầm lấy khi nghe tao khoe thành tích của mình và mẹ sẽ ban cho tao phần thưởng là đưa tao và em gái đi siêu thị mua sắm. Thế nhưng  khi vừa bước chân vào cổng, tao đã nghe thấy tiếng cười đùa vọng ra từ phía dãy hành lang cuối vườn, tao chạy về phía đó, tao sững lại, toàn thân run lên vì căm phẫn. Mẹ tao, người đàn bà mà tao tôn sùng như thánh nữ, đang nằm trong vòng tay của một người đàn ông, dĩ nhiên đó không phải là bố tao, họ đang hôn nhau thắm thiết, những lời của gã đó như mật rót vào tai mẹ tao nhưng chúng chả khác gì a xít đang thiêu đốt tâm hồn tao.
“Em yêu, chúng ta đã để mất nhau một lần, lần này bằng mọi giá anh phải giành lại em, cuộc sống của anh không còn ý nghĩa gì từ khi em bỏ anh đi theo gã đàn ông ấy”.
“Hãy tha lỗi cho em anh yêu, thằng H nó không phải là con của Đ. Nó là con anh”.
“Thật sao?”
“Thật, em không dám dối gạt anh”.
“Đ có biết điều này không?”.
“Em nghĩ là không! Nhưng anh yêu à, Đ biết hay không có gì quan trọng nữa đâu, nhất định em sẽ đưa con chúng ta về cho anh, em thật sự đã ngấy Đ tới tận cổ rồi”.
Chiều hôm ấy, nắng rất đẹp, nền trời không một gợn mây nhưng trong cõi lòng tao chỉ có duy nhất một màu, bóng đêm vô tận, tao hoang mang như kẻ vừa trải qua một vụ cưỡng hiếp tinh thần, tao vùng chạy đi, tao chỉ muốn chạy khỏi căn nhà ấy, căn nhà chứa đầy sự giả dối và lường gạt, tao không thể hiểu nổi vì sao bố mẹ tao lại làm thế, tại sao họ lại đến với nhau để rồi sống với nhau bằng những chiếc mặt nạ, tao hận mẹ tao vì sao sinh ra tao trên cõi thế gian này, để rồi tao phải sống trong sự lòe bịp của những người thân yêu.
Tao chạy mãi, chạy mãi, cuối cùng tao ra đến một bờ sông, tao đứng nhìn dòng nước trôi cuốn theo đám hoa vô danh dập dềnh về nơi vô định, trong đầu tao hiện lên những ý nghĩ kết thúc, tao chỉ muốn đâm đầu xuống dòng sông chết cho rảnh, chết nghĩa là mọi sự sẽ chấm hết, không còn đau khổ không còn bị sự dày vò.
H nhìn tôi cười: “Mọi lời ngọt ngào người ta hứa hẹn thề thốt với nhau thực chất chỉ là bức màn che đậy sự dơ bẩn của lòng dạ mà thôi, nếu mày trải qua những ngày sống như tao mày sẽ hiểu tại sao tao lại trở nên lập dị như thế này. Những kẻ bên cạnh chúng ta hằng ngày đều luôn diễn kịch, và họ diễn rất tròn vai, họ chính là những diễn viên gạo cội mà không có bất cứ nghệ sĩ nào sánh bằng. Mồm họ ra rả nói về đạo đức và nhân cách làm người, họ nhồi nhét vào trái tim những đứa con biết bao là hoa ngôn mỹ từ về cuộc sống và hành vi ứng xử. Thế nhưng chính họ lại là những kẻ sẵn sàng chà đạp lên những chân lý óng ả ấy”.
H châm thuốc, rít một hơi dài, xả khói, ánh mắt H mơ màng nhìn đám khói loãng tan dần. Trên thái dương H, những mạch máu đang thi nhau nổi loạn. Sâu thẳm đáy lòng hắn những mắt bão đang hoành hành dữ dội.
“Năm tao bước sang tuổi mười bốn, cuộc sống gia đình tao vẫn diễn ra tốt đẹp như thế, bố mẹ tao dưới con mắt người ngoài nhìn vào là một đôi vợ chồng vô cùng hạnh phúc, dù họ có hai đứa con chẳng ra ma cũng chẳng phải người.”
“Thế mày bắt đầu làm thơ viết văn từ khi nào?”
“Khi tao mười lăm tuổi, sau khi bà tao chết. Vốn bố mẹ tao đưa bà vào viện dưỡng lão khi tao tròn mười tuổi, hàng tuần gia đình tao lại vào đó thăm bà, nhưng chỉ được một hai năm đầu, sau đó bà như một kẻ bị bỏ quên, cho đến một hôm người ta gọi điện báo tin bà lên cơn co giật, bố mẹ tao mới hoảng hốt đưa anh em tao tới chỗ bà, gia đình tao đến nơi xác bà đã được đưa xuống hầm lạnh.
Thật ra thì mỗi chiều đi học, tao đều trốn ra ngoài bắt xe đến thăm bà, những câu chuyện của bà đã nuôi lớn tâm hồn tao, nếu không có bà có lẽ tao đã trở thành một đứa bé trầm cảm. Bố mẹ tao chỉ cho tao sự đầy đủ về vật chất, nhưng họ đã không cho tao sự trọn vẹn về tinh thần, trong mắt họ tao chỉ là một thắng nhóc ngây thơ, nhưng họ đâu biết tao cũng cần một người bạn để có thể thổ lộ những tâm tư. Đến khi vô tình biết được những hành vi mờ ám của họ thì khoảng cách giữa họ và tao càng lớn”.
“Vậy mày có kể cho bà mày nghe những chuyện của bố mẹ mày không?”
“Không, tao không muốn bà biết, tao sợ bà sẽ bị sốc và xảy ra chuyện. Nhưng hình như bà tao đã biết mọi việc từ lâu, chỉ có điều bà là người kín đáo, đúng hơn bà là người giỏi nín nhịn, bà im lặng chỉ vì muốn gia đình tao yên ổn”.
Từ đôi mắt mệt mỏi của H những giọt lệ lặng lẽ ứa ra lăn dài. H uống một ngụm nước, như cố che giấu nỗi đau.
“Không còn bà, tao chẳng còn biết chia sẻ vui buồn cùng ai. Một đêm nọ, tao ngồi học bài, chán nản tao ném sách vở vào xó phòng, ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài trời, những làn gió lướt qua những tàng cây thoang thoảng mùi hoa tử đinh hương, khiến tao nhớ đến mùi thơm trên tóc của bà, rồi tao cầm bút và viết, bài thơ đầu tiên về nỗi nhớ người bà vĩ đại của tao. Lần đó bố tao vào phòng tao và phát hiện ra bài thơ, tao vừa đi học về đã bắt gặp bố tao đứng chờ trước cửa, ông ấy trừng mắt nhìn tao quát, mày viết cái gì đây hả đồ mất dạy? Ai bày cho mày viết cái này, nói mau? Tao ngẩng mặt nhìn ông ấy, không một chút run sợ, không hiểu lúc ấy tao lấy đâu ra can đảm thế”.
H búng đầu lọc thuốc lá ra cửa quán.
“Bố tao điên tiết nắm lấy đầu tao ghì xuống, và tát vào mặt tao những cú tận lực, đó là lần đầu tiên ông ấy đánh tao, bài thơ tao viết về bà đã tố cáo sự bất hiếu của bố mẹ tao, tao nói họ là những đứa con không có lương tâm. Mẹ tao về, biết sự việc, thay vì bênh vực tao như mọi lần, thì hôm đó mẹ tao lại đồng tình với bố, mẹ bảo tao là đứa hư đốn, nuôi cho tốn cơm, mẹ nói tao không phải là con của mẹ tao là nỗi ô nhục của gia đình.
Từ đó, họ chẳng còn quan tâm đến tao như trước, nói đúng hơn thì tao bị bỏ rơi như một sản phẩm hết thời.
Suốt mấy năm dài, H luôn sống trong tâm trạng hỗn loạn. Hắn khắc khoải chờ cái ngày bố mẹ hắn chia tay nhau, trong tiềm thức hắn luôn mang nặng nỗi đau, cái nỗi đau vô hình mà như ngàn vạn chiếc gai nhọn, làm hắn buốt nhói tâm hồn, mỗi ngày sau giờ học, H giam mình trên căn gác xép, thế giới riêng của hắn, ở đó hắn mặc sức khóc cười, chẳng ai thèm quan tâm đến hắn, hắn cũng chẳng thèm đếm xỉa đến cuộc sống đang đục ngầu hay điên loạn bên ngoài. Với hắn chỉ có những vần thơ làm bạn, những vần thơ như được rút ra từ huyết tương của H.
Hắn viết về bầu trời, bầu trời đỏ bầm như máu lợn dịch. Hắn viết về đêm, đêm như gã đàn ông bị căn bệnh nan y nằm khò khè nơi xó chợ tồi tàn chờ ngày thần chết đến rước đi. Rồi là bình minh ngập tràn sương mù và những xác chết dật dờ lê đi trên những con ngõ nghẹn ngụa sự hôi thối.
Viết rồi xé, lại viết, có lần hắn ngồi suốt đêm trong góc giường, bệt dưới đất, hắn ôm xác con gián chết vào lòng, khóc rưng rức như chó tru, bên ngoài thành phố lác đác những tiếng rao đêm của những người bán dạo, chen lẫn tiếng la mắng bọn gái điếm của những tay tuần đêm. H nghĩ về số phận nhỏ nhoi của mình, giá như hắn cũng như họ, những kẻ không chốn đi về ấy, có khi lại hay, chẳng cần phải đau khổ chả cần dằn vặt lương tâm, chết đi tầm thường như cỏ dại người ta vứt bỏ ra lề nhân thế, rồi khô héo theo dòng thời gian vô cảm.
Bố mẹ H đều là dân thiên chúa giáo, nghiêm luật không cho phép họ ly hôn, vì thế họ đành sống với nhau theo kiểu bám víu tạm bợ. Bố H thả sức đi theo người đàn bà của ông ấy, còn mẹ H vẫn cứ đến với người đàn ông của bà ta khi cần, ban đầu họ còn che giấu anh em H, dần dà họ trực tiếp công khai.
Em gái H bước vào thời kỳ dậy thì, nó bắt đầu biết suy nghĩ và ý thức về bản thân cũng như cuộc sống gia đình, cái gia đình lay lắt sau cái vỏ bọc vờ vĩnh. Con bé không nghe được nhưng nó nhìn thấy. Những hình ảnh “mèo mả gà đồng” của bố mẹ H gieo vào tâm hồn mới lớn của con bé sự ức chế chán chường lẫn tủi nhục. Bằng ngôn ngữ của người câm điếc, nó cầu xin bố mẹ H cho nó được đến nhà dòng và sống trong vòng tay của những ma sơ, nếu là trước đây hẳn bố mẹ H sẽ giữ nó nhưng bấy giờ với họ thứ tình cảm ma quỷ đã chiếm mất nhân tâm của họ, bố H đưa em gái H vào tu viện, hôm ra đi con bé ôm H và khóc, H như nghe từ trái tim thổn thức của nó muốn nói: “Anh ở lại giữ gìn sức khỏe nhé, em đi đây, hãy luôn nhớ về em nhé người anh trai tội nghiệp”. H hôn nhẹ lên vầng trán của em gái. Nó bước ra khỏi phòng H, tiếng cửa đóng lại, H ngồi im lặng. Lòng hắn ráo hoảnh, hắn chẳng thiết nghĩ gì nữa, với hắn cuộc sống từ lúc ấy ánh sáng cuối cùng của vầng dương đã tắt.
Trong những ngày sa xuống tột cùng vực thẳm của đớn đau, H vô tình sáng tạo ra thứ thơ lập thể. Mỗi bài thơ của H như bức tranh của những họa sĩ vẽ siêu tưởng, mỗi ý thơ không theo một nguyên tắc nhất định nào, chúng như bức tranh với những gam màu hỗn độn, mỗi chữ như đang nhảy múa và điên rồ, H đưa cho tôi đọc, tôi cảm nhận thấy một con người dường như đang bị nhấn chìm xuống đầm lầy, trên bờ những con cá sấu gớm ghiếc đang há mõm cười chực chờ mùi máu thịt thơm ngon, còn trên đầu gã thần chết đang giơ lưỡi hái.
“Người ta sống trên đời chẳng khác nào những con cá sặc bùn, càng cố ngoi lên càng ngộp thở, thế nhưng người ta vẫn luôn ra vẻ ta đây đạo mạo- H nói- Từ lâu tao đã ghê tởm lối sống của những con người xứ sở này, cái xứ sở mồm lúc nào cũng ra rả tuyên truyền về sự tốt đẹp vĩnh hằng nhưng thực chất là xứ sở mèo giấu cứt, mọi hành động luôn đi ngược với những mỹ ngôn, họ vẽ ra những cảnh sắc huy hoàng dụ dỗ những kẻ ngu đần bước vào để rồi lạc loài trong nhan nhản sự bội ước, bố mẹ tao cũng như lũ người ấy mà thôi, họ đã lừa anh em tao suốt chiều dài tuổi thơ, như những kẻ có quyền có thế đem bánh vẽ lừa phỉnh những con chiên dốt nát. Chúa trời ở đâu? Nếu thật sự như kinh thánh nói, ngài ở khắp mọi nơi, thế vì sao ngài không chịu nhìn thấu những khốn nạn của cõi trần hôi hám này. Mày thấy đó, những kẻ bạc ác mỗi ngày mỗi giàu lên còn những kẻ nghèo hèn càng khốn cùng đi theo thời đại, như tao và em gái tao vậy, tình thương của bố mẹ ngày càng trở nên khan hiếm đối với chúng tao, còn với nhân tình, họ sẵn sàng dâng hiến, thậm chí họ nguyện chết vì thứ ái tình phù phiếm trâng tráo ấy.”
“Những suy nghĩ của mày liệu có quá tiêu cực không? Với tao thì xã hội này vẫn còn nhiều thứ tốt đẹp và hay ho đó chứ?”
“Có lẽ mày cho tao là kẻ hay liên tưởng, từ nỗi đau cá nhân tao đã đánh đồng với dòng chảy xã hội? Không  phải thế đâu, chỉ có những kẻ quái thai như tao, những kẻ dưới tầng sâu rêu mốc của phận người mới hiểu thế nào là mặt trái của xã hội”.
H rít thuốc thật sâu, đến mức tôi có cảm giác hắn đang nhét luôn điếu thuốc vào mồm mà nhai ngấu nghiến…
Em gái H chết. Những người bên nhà dòng kể lại, đêm ấy mưa rất lớn, từng tia sấm sét như móng vuốt quỷ dữ cào cấu tháp chuông nhà thờ, lúc bấy giờ cha sứ đang mệt, những người phụng sự đã về hết, các ma sơ tuổi cao không thể ra ngoài trong cơn cuồng nộ của chúa, cánh cửa sổ trên tháp chuông không được đóng lại, gió dữ thổi vào làm chiếc chuông vang lên. Em gái H đành trèo lên đóng cửa, khi nó đưa tay ra khép cửa, thình lình một chuỗi tiếng sét gầm thét như đội quân của sa tan tấn công  thiên đàng khiến em gái H hoảng sợ, nước mưa làm sàn tháp trơn, em gái H đã bị ngã từ trên cao xuống đập đầu vào vòng hào quang trên đầu bức tượng chúa đặt dưới sân trước nhà thờ.
Hôm làm lễ nhập liệm và đọc kinh cầu hồn cho em gái, H như một gã điên lao đến ôm chầm lấy xác em khóc lên tức tưởi, vị linh mục đặt tay lên đầu H an ủi: “Đừng đau khổ quá như vậy con trai, em con đã rũ bỏ thân xác phàm tục để về cõi thiên đàng với chúa, từ nay cô bé sẽ là thiên thần phụng sự bên chúa đời đời, con nên vui mừng mới phải”.
H nín khóc, vùng đứng dậy, hắn nhìn thẳng vào mặt vị linh mục, mắt long lên sòng sọc.
Bố H bước đến, cúi rạp mình trước vị linh mục. “Xin cha hãy tha thứ cho đứa con điên dại này của con, lâu nay nó đã mất hết ý thức làm người”.
Vị linh mục nói: “Ta biết, cầu nguyện đấng quyền năng ban chúa thánh thần xuống cứu chuộc cho gia đình con”.
Vị linh mục khẽ cười, nụ cười đầy thánh tuệ, nói với H “Con hãy cầu xin Thiên chúa lòng lành ban phước cho linh hồn em gái con”.
“Không, tôi không cầu nguyện gì hết, tất cả các người chỉ là lũ khốn nạn, tôi ghê tởm các người”. H thét lên đầy đau đớn, chạy ra ngoài.
Tôi chạy theo H, hắn cứ chạy mãi, dường như hắn muốn chạy đến tận cùng dòng sông của khốn khổ, bi hờn.
H chạy ra sông, dòng sông năm mười ba tuổi H đã từng lạc đến sau khi chứng kiến sự âu yếm của mẹ và gã đàn ông ấy. H gục xuống cỏ, nước mắt hắn như những tia máu, xuyên vào lòng đất.
Tôi bước đến ngồi xuống cạnh H: “Đừng làm thế chứ bạn của tôi, sao mày lại cư xử như thế với linh mục, dù gì người cũng là đấng đại diện của chúa, mày là con chiên phải ngoan ngoãn nghe lời kẻ chăn chiên chứ?”
H cười khằng khặc “Cái gì mà đấng đại diện? Mày nhầm rồi, hắn là ma, là quỷ dữ, là sa tan, mày có hiểu không? Mà có lẽ vĩnh viễn mày không thể nào hiểu được đâu- Toàn thân H run lên- Chỉ có tao, chính tao là kẻ duy nhất còn lại trên đời này biết được bí mật dơ bẩn ấy”.
Hôm đó tôi và H ở ngoài bờ sông cho đến tận tối mịt, tôi khuyên mãi H mới chịu để tôi dìu về. Những ngày tiếp theo, H giam mình trên gác xép, hắn không cho bất kỳ ai bước vào kể cả bố mẹ hắn, chỉ có tôi là trường hợp đặc biệt. Khi tôi đến, H đang ngồi bên cửa sổ, ngón tay trỏ của H đang chan hòa máu, hốt hoảng tôi kiếm giẻ băng cho, hắn gạt đi “đừng băng, hãy để máu của tao chảy cho tác phẩm lật trần sự thánh thiện của sự lường gạt”. Trên bàn, một tờ giấy với những nét chữ đỏ bầm, H đã dùng máu của chính mình viết nên bài thơ “Những đôi cánh biết nói và những cái miệng không hình thù”.
Tôi cầm lên đọc, bài thơ như một bức tranh vẽ hình ảnh một tảng băng đang trôi giữa đêm đại dương, trên ấy có một con cừu và một người đàn ông, con cừu đang quỳ, nét mặt vô cùng hoảng sợ, nó cầu xin người đàn ông đừng giết nó, nhưng người đàn ông bất chấp, hắn ta nhe hàm răng nhọn hoắt như răng cá mập, đôi mắt hiện rõ sự thèm khát và tàn nhẫn, con cừu nhắm mắt cầu nguyện đấng quyền năng cứu mạng nó, những tia sét loằng ngoằng như tấm lưới phủ trùm mặt biển ầm ào sóng, người đàn ông giơ cao chiếc giáo giáng xuống con cừu, một dòng máu phọt ra, trước khi chết con cừu thốt lên: lạy đấng đã sống và mãi sống đời đời, con nguyện dâng thân xác băng khiết của con cho kẻ đại diện người…”
“Mày viết cái gì vậy?” Tôi hỏi H.
H nghiến răng trèo trẹo như con chó sắp bị đưa vào lò mổ “Mày đừng hỏi, vĩnh viễn mày không hiểu được đâu, cũng như loài người chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được sự nham hiểm của bọn thú đội lốt kẻ lương thiện, chúng ta mãi còn u mê hồn nhiên bước đến trước miệng của loài hổ dữ mà xem chúng là kẻ tái sinh “.
H đã ra đi, linh hồn hắn sẽ về đâu tôi cũng chẳng biết. Buổi chiều hôm đọc bài thơ của H, tôi đã hỏi hắn “Nếu một ngày mày chết, mày có mong hồn mày sẽ lên thiên đàng như mọi người công giáo  hay không?” H đáp: “Tao hả, tao chỉ mong hồn tao sa vào địa ngục đời đời, ở đó có lẽ còn trong sạch hơn cõi thiên đàng, vì nó thật”.
Tôi cúi mình trước linh cữu của H, bài kinh cầu hồn của vị linh mục trầm trầm vang lên dưới buổi chiều hiu hắt nắng. Bố mẹ H đứng im lặng, không một tiếng khóc xót thương tiễn đưa. Từng đợt gió tấp vào hàng dương trong nghĩa trang, những ngôi mộ trải dài dường như không có điểm cuối, những cây thập ác nhiều màu như những mũi giáo đâm thẳng lên nền trời. Những lời của H như vẳng về từ cõi xa thẳm âm âm trong trí não tôi “Thế gian này mãi còn đó những đôi cánh biết nói và vĩnh viễn những khoang miệng của người đời không có hình thù, cái chết của kẻ này sẽ là niềm vui của kẻ khác…”
Tôi ngước nhìn lên, hình như trên bờ môi của bố mẹ H và vị linh mục vừa thoáng một nụ cười…
Trương Đình Phượng
Theo http://vanchuongviet.org/




Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của Anatole France, "Tôi đi học" của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đinh Hùng

Chút tản mạn về các đoản văn "Tựu trường" của  Anatole France, "Tôi đi học"  của Thanh Tịnh và "Cảm thu" của Đ...