Đào Phong Lan "không
thể
nói lời từ biệt" với thơ!
Sáng 01/11/2023, Hội Nhà văn TPHCM phối hợp cùng nhà thơ Đào Phong Lan tổ chức ra mắt tập thơ tình “Em không thể nói lời từ biệt” (Nxb Hội Nhà văn, 2023). Đây là tập thơ đánh dấu sự trở lại sau 17 năm Đào Phong Lan không in ấn, không công bố thơ. Văn chương TP. Hồ Chí Minh trân trọng giới thiệu sau đây bài viết của Bảo Gia vừa đăng trên tạp chí Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh số 98, ngày 02/11/2023.
Sau khi “Giêng Hai”
(tập thơ, năm 1995) và “Ma Trận” (tập truyện, năm 2001) gây ấn tượng mạnh
với sự sôi nổi, cuồng nhiệt của tuổi trẻ, “nàng thơ” của Trường Viết văn Nguyễn
Du (khóa 5) Đào Phong Lan đã im lặng suốt 20 năm, bước vào một cuộc sống khác.
Người ta chỉ biết chị vẫn là hội viên Hội nhà văn TP. HCM, người ta vẫn chia sẻ
những vần thơ tình cháy bỏng cảm xúc yêu thương của chị trên các trang thơ,
nhưng cuộc sống của chị thì là một ẩn số. Nhưng rồi bất ngờ như một cơn dông,
“người đàn bà thơ” ấy đã trở lại với một thông điệp không thể dịu dàng hơn,
không thể mãnh liệt hơn: “Em không thể nói lời từ biệt!”. Có thể hiểu rằng
Đào Phong Lan không thể dễ dàng nói lời từ biệt với thơ, cũng như dễ dàng từ biệt
những độc giả vẫn còn nhớ như in những câu thơ tài hoa của chị, cũng như gương
mặt khả ái của chị trên văn đàn.
Tập thơ “Em không thể
nói lời từ biệt” của Đào Phong Lan vừa ra mắt vào mùa thu năm 2023, với các
bài thơ tình vừa quen thuộc, vừa mới lạ được chị sắp xếp thành bốn mùa tình
yêu: Thu - Đông - Xuân - Hạ với tổng cộng 56 bài thơ. Đặc biệt hơn nữa, có cả
đường link dẫn tới 15 bài thơ được chị thể hiện bằng giọng đọc của chính mình,
một chất giọng miền Nam ngọt ngào mà ít người biết đã từng đọc tác phẩm “Đất
rừng phương Nam” cho độc giả thiếu nhi toàn quốc trên sóng của Đài Tiếng
nói Việt Nam (VOV) khi chị mới 15 tuổi, đang học Nhạc viện Hà Nội (Học viện Âm
nhạc quốc gia ngày nay).
Thơ của Đào Phong Lan
tràn đầy âm nhạc, thật khó có thể tách bạch phần nào là nhạc, phần nào là thơ.
Có lẽ vì thế mà trong tập thơ, độc giả sẽ gặp lại tới ba bài thơ của chị từng
được phổ nhạc và trở thành những bài hát nổi tiếng, như “Đêm xoang Tây
Nguyên” (Nhạc sĩ Văn Chừng), “T’rưng” (tác giả Bùi Khánh Nguyên), và
“Bóng lá” (Nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện).
Đào Phong Lan trở lại giữa
lúc thơ ca đang dùng dằng giữa truyền thống và hiện đại: là thơ có tiếp tục có
vần, hay thơ là chỉ là những dòng chữ xếp hàng như thơ dịch, thơ tiếng Anh?
Nhưng “người đàn bà thơ” ấy có cách khẳng định của riêng mình rằng thơ vẫn cần
vần điệu, vẫn cần sự bác học trong nghệ thuật ngôn từ, vẫn cần có triết lý dù
thơ cũng phản ánh những thế giới cảm xúc rất đời thường. Có lẽ vì thế mà thơ của
Đào Phong Lan bật ra một cách cổ điển, mẫu mực nhưng vẫn hiện đại, đầy chất Việt
trong câu, từ, ý, tứ:
Em không thể nói lời từ
biệt
Như vung tay ném đá qua
trời (Em không thể nói lời từ biệt)
Câu thơ rơi như lá vàng
trên đất
Khẽ cuốn theo gót gió la
đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh
phúc
Như đón em vào lại đuổi
em ra (Em không thể nói lời từ biệt)
Em sẽ khổ đau nếu một
ngày không còn yêu anh nữa
Nếu một ngày như thế đến
trong đời
Những hạt mưa chỉ còn một
nửa
Rưng rưng rơi vỡ bên trời
Nắng không vàng màu nắng
Mây không xanh màu mây
Nước trong bình không bao
giờ lắng
Trời không bao giờ đêm
Đất mãi mãi không
ngày (Cho một ngày không bao giờ đến)
Anh quá chậm mà em thì
đang vội
Em đã chờ anh đến phút cuối
cùng
Anh cứ giấu những điều định
nói
Lại xây quanh mình thành
quách thủy cung (Lời Mỵ Nương)
Tình yêu em như khu vườn
xanh
Lá níu lá, cành ôm cành
tha thiết (Vì anh)
“Em không thể nói lời
từ biệt” không chỉ cho thấy sự lợi hại của ngòi bút Đào Phong Lan với thơ lục
bát, thể thơ đã làm xiêu lòng biết bao độc giả yêu thơ của cô gái tuổi 20 từ những
năm 1995, mà còn chứng tỏ bút lực của chị với thể thơ tự do và thơ 5 chữ.
Hãy cảm nhận cơn mưa
trong thơ của chị:
Tháng Năm về vội vã
Mưa giọt giọt đầu cành
Phượng trùng trùng sóng
lá
Rối bời bời ngón xanh (Mưa tháng Năm)
Mưa đã rơi ắp đầy nỗi nhớ
Tràn sang cả nửa đêm dài
Lũ kiến đen miệt mài về
phía sáng
Như sợ mình không đến kịp
ban mai (Nửa đêm)
Cơn mưa mọc hoang trên đất
Nảy lên bong bóng bảy màu
Những đám mây chân trời
rơi nước mắt
Anh ở đâu?
Gió vẫn cồn cào góc núi
tìm nhau (Viết giữa cơn mưa)
Nhưng nói đến thơ Đào
Phong Lan thì không thể thiếu những bài thơ tình. Trong thơ tình của chị, có thể
tìm thấy cái sắc ngọt lục bát của Nguyễn Bính, và cả sự đắm đuối rất nữ tính của
Xuân Quỳnh, nhưng trong một sắc thái riêng của Đào Phong Lan.
Thôi hãy yêu như cây lá
trên đồng
Vẫy vào ngày mùa thơm náo
nức
Còn em xin được làm chiếc
cúc
Nép khiêm nhường trên ngực
áo anh (Hoan ca)
Em không biết thật mà em
không biết
Đã yêu anh tự buổi mai
nào (Lời đá cuội)
Em chỉ có một bờ tóc ngắn
Không đủ dài để buộc lời
anh
Những ngọn tóc buồn hơn
rêu cũ
Và hắt hiu gấp mấy lá
cành (Cho ngày hôm qua)
Không có anh sao quá chừng
phẳng lặng
Quá chừng mưa trên những
tán lá bàng
Quá chừng rơi những thảm
hoa vàng
Quá chừng hát những bài
lâu không hát (Viết cho anh những ngày xa)
Hãy yêu nhau như là hai
giọt nước
Lăn vào nhau những khát vọng
nồng nàn
Hãy yêu như hai chiếc lá
vàng
Lìa cành vẫn còn ôm ấp
mãi (Viết
cho anh những ngày xa)
Nhưng cũng giống như con
người của chị, thoắt ẩn, thoắt hiện, gần đấy mà xa đấy, thơ của Đào Phong Lan
trong lần trở lại lần này cũng tiết lộ không ít điều thú vị, mới mẻ. “Thơ
say cho thằng bạn tỉnh” là một ví dụ:
Nhậu đi mày nhậu cho say
trời đất
Cho quên đi cảm giác làm
người
Mai tỉnh lại trên trần
gian yếu đuối
Hai chúng ta hổ thẹn làm
người.
Đào Phong Lan đã trở lại với Thơ, như thể Thơ là định mệnh, là duyên nợ của chị, với tình yêu, với độc giả, như chị nói “Em không thể nói lời từ biệt”. Với Thơ.
4/11/2023
Bảo Gia
Nguồn: Tạp chí Văn nghệ TPHCM số 98 - ngày 02/11/2023
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét