"Em không thể nói lời từ biệt"
Sau khi rời Pleiku, cũng
lâu lâu rồi, hễ có dịp là Đào Phong Lan lại
tìm cách trở về. Tôi vài lần làm tài xế cho Đào Phong Lan lang thang Gia Lai,
lên cả Kon Tum, vài lần làm hướng dẫn viên online khi chị muốn đưa bạn bè về
Pleiku ngắm dã quỳ. Và mới đây, chị về lại Gia Lai trong tư cách thi sĩ khi
trình làng tập thơ “Em không thể nói lời từ biệt” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn).
Thực ra, tên chị, thơ chị
vẫn thường được mọi người nhắc đến, nhất là trong những cuộc vui, liên hoan tập
thể, khi một ai đó cất lên tiếng hát “Đêm trong veo/nhà rông bập bùng ánh lửa/cô
gái Jrai hát câu gì/mà trăng nhô lên”. Mọi người không ai bảo ai đều tay
trong tay cùng hòa vào vòng xoang tập thể, có thể ở làng, có khi trên phố, giữa
bãi cỏ rộng hay trong phòng nhỏ, có thể ở Gia Lai hoặc một tỉnh, thành nào đấy...
Rồi thế nào cũng có người nhắc đến chị, bởi Đào Phong Lan chính là tác giả lời
của bài hát “Đêm xoang Tây Nguyên” mà mọi người đang hát.
Tôi từng là người được theo dõi Đào Phong Lan từ những bước chập chững đầu tiên của nghiệp viết. Hồi ấy, chúng tôi thường tổ chức các chuyến đi thực tế, những trại mini cho thiếu nhi, Đào Phong Lan luôn là cái tên đứng thứ tự đầu tiên trong danh sách được mời.
Thuộc típ người hiện đại
và cũng còn trẻ, nhưng thơ chị lại rất truyền thống. Sự dịu dàng, mịn màng, sự
chuẩn mực câu chữ, sự tuân thủ luật lệ, sự sử dụng hình ảnh, liên tưởng đậm đặc
chất Việt truyền thống, đặc biệt là chị viết rất nhiều lục bát và rất nhuyễn: “Bây
giờ còn trẻ với ai/Xác xơ xơ xác những nhài cùng ngâu/Trăng tàn một nửa ngõ
sau/Dâu non ở cuối vườn dâu đã già/... Ba chiều ngồi dõi trăng lên/Bốn bên thì
cả bốn bên gió lùa”.
“Ly khúc Pleiku” là một
bài được nhiều người thích ngay từ khi nó vừa được tác giả viết xong, năm 1995,
chị cũng thể hiện bằng lục bát, một lục bát biến thể để nói được nhiều hơn, thể
hiện tâm trạng rõ hơn: “Trăng ơi/Trăng hãy về đi!/Khuya rồi/Nấn ná làm gì
nơi đây!/Đêm xa/ Mái phố vơi đầy/Ừ thì vẫn biết chia tay là buồn/Trăng xa/Sắc
phố trầm hơn/Thác không ghềnh nữa/Sóng buồn không reo/Gió thổi hun hút lưng
đèo/Ly cà phê uống cả chiều chưa vơi/Tạ từ nhau nhé/Trăng ơi!/Sông còn bên lở
bên bồi phù sa/Nắng còn tím nhạt tím nhòa/Đêm còn chống chếnh nữa là cô đơn”...
Hôm nay, tôi đọc lại với
một tâm thế khác, nhận ra rằng, bản thân Pleiku ở đây vừa là khách thể vừa là
chủ thể, vừa trực tiếp vừa gián tiếp, tác giả giãi bày, tác giả xa xót, tác giả
chia sẻ, day dứt để nói về một cuộc chia tay. Chia tay trong day dứt, trong tiếc
nuối, trong cả hy vọng. Nó có thể là cuộc chia tay cá nhân và cũng có thể chia
tay vùng đất. Đọc xong cứ khắc khoải như mình vừa mất cái gì!
Tập thơ được xuất bản khá
công phu, từ cái cách chia 56 bài thơ thành 4 “khúc” cũng là 4 mùa: thu, đông,
xuân, hạ, tới các tranh minh họa đen trắng rất ấn tượng. Và độc lạ nữa là, có
QR Code để người đọc scan nghe chính tác giả đọc 15 bài thơ của mình. Sực nhớ,
Đào Phong Lan là người tài hoa, có thể sáng tác nhạc, ôm đàn hát (chị đã tốt
nghiệp Trung cấp Âm nhạc Trường Văn hóa Nghệ thuật Gia Lai), đọc thơ rất truyền
cảm.
Đọc hết tập thơ, tôi nhận
ra một Đào Phong Lan đa cảm và tinh tế. Thì tinh tế nên phát hiện ra trưng nó
như thế này: “Anh bước đi không đành/Vấp vào tiếng đàn/Ngẩn ngơ đứng lại/Nắng
óng vàng hoa dại/Cánh ong bỗng ngập ngừng”... Đa cảm nên: “Ta đi cuối đất
cùng trời/Chỉ mong gặp gỡ được người tri âm/Lòng xanh biếc một giọt mầm/Tim rền
như tiếng phím cầm chiều rung.../Trời chung chiêng/Đất chung chiêng/Ta đi trên
đất đổ nghiêng mà về”. Tôi rất thích cái hình ảnh đi trên đất đổ nghiêng mà
về ấy. Không nhiều người phát hiện ra điều ấy. Chữ “mà” rất đắt.
Thơ Đào Phong Lan nhiều
vu vơ. Nhưng thì ra lại hoàn toàn không vu vơ, nhưng nó cứ nhẹ tênh như vu vơ,
kiểu như “Chỉ còn là viên đất/Buồn tênh trên luống cày”. Đất thì có vẻ
buồn tênh thế, nhưng người thì trĩu nặng. Nhân tình thế thái gói vào những câu
nhẹ tênh “Định mua vé vào nỗi nhớ/Mà thu thì xa rồi”, “Hồn ta mềm như cỏ/chưa
gió về đã lay”.
Đào Phong Lan, Nguyễn Thị
Hường Lý và một vài bạn nữa là lứa hội viên đầu tiên của Hội Văn học Nghệ thuật
Gia Lai-Kon Tum. Ngày ấy vẫn là thiếu niên, các bạn này đã được kết nạp vào hội,
cũng đi họp, cũng phát biểu, cũng bỏ phiếu bình đẳng như... người lớn. Và ngày ấy,
công tác phát hiện và bồi dưỡng các cây bút trẻ khá chỉn chu, bài bản. Mới đây,
tôi ngồi cà phê với nhà thơ Hương Đình, anh nhắc việc tôi từng đặt anh viết bài
về tập thơ “Một thời trăng” cho Tạp chí Văn nghệ và giờ anh vẫn còn khen tập ấy.
Đó là tập thơ thiếu nhi đầu tiên, và cho tới giờ, hình như cũng là duy nhất của
Gia Lai. Hồi ấy, những trại sáng tác văn học riêng cho thiếu nhi thường xuyên
được tổ chức, tạo điều kiện cho các bạn trẻ làm quen với văn chương, thỏa mãn với
văn chương.
Lứa đầu tiên ấy, giờ Đào
Phong Lan và Nguyễn Thị Hường Lý vẫn tiếp tục với văn chương. Nguyễn Thị Hường
Lý là biên tập viên phòng sách văn học Nhà xuất bản Kim Đồng, Đào Phong Lan là
giám đốc doanh nghiệp ở TP. Hồ Chí Minh. Và, lần ra sách này là cách Đào Phong
Lan chứng minh, văn chương vẫn ám ảnh chị, vẫn khiến chị “không thể nói lời từ
biệt”.
“Người xa lạ đi trên phố/Chớp
ngang một ánh mắt nhàu/Ta cỏ hoang trên đám cỏ/Rối bời khi gió qua nhau”,
tôi rất thích những câu thơ như thế của Đào Phong Lan, nó nhẹ tênh đấy, nhưng
trĩu nặng, nhưng níu kéo, nhưng ám ảnh, nó khiến ta cũng phải “khác trước” cả
cái nỗi buồn. Với Pleiku, chị ám ảnh thế này khi “Từ biệt”: “Chiều phố núi những
hàng cây lặng lẽ/Gió ngừng bay mà mây cũng ngừng trôi”.
Lại nhớ câu thơ nổi tiếng của Chế Lan Viên: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở/Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Với Đào Phong Lan, “Em không thể nói lời từ biệt” như là lời nhắn cho một vùng đất, ở đó, chị đã có những ngày đắm say và chập chững và tất nhiên nữa, rất đẹp.
27/10/2023
Văn Công Hùng
Nguồn: Gia Lai Online
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét