Người phụ nữ giàu năng lượng yêu
Viết về Đào Phong Lan hóa ra thật không dễ, bởi tôi dẫu lớn hơn em hơn một thế hệ mà có cảm giác em già dặn hơn mình. Những năm 1990, em đã có những thành tựu nhất định và ghi dấu trên văn đàn bằng những giài thưởng thơ ca. Em sớm đến với văn chương và giành được những giải thưởng văn học từ lúc còn rất trẻ, mới ngoài 20 tuổi. Điều đó cũng dễ hiểu vì tố chất được phát triển trong môi trường gia đình thấm đẫm âm nhạc và thơ ca.
Rồi Đào Phong Lan dấn
thân vào cuộc sống, kiến tạo gia đình và sự nghiệp, trong đó sáng tác văn học
là một phần đời. Trong vai người mẹ, người vợ, một doanh nhân; phần cho
"người tình" thơ ca vẫn thủy chung, lúc dịu dàng chìm lắng, lúc sôi nổi.
Gần đây em trở lại với nhiều truyện ngắn. Và cuộc thi truyện ngắn hay do Tạp
chí văn nghệ TP.HCM đã trao giải thưởng cho "Bảy ngả yêu thương" của
Phong Lan. Tôi có cảm giác em trở lại với văn chương với tình yêu nồng nàn hơn
xưa bởi sự khích lệ của độc giả, bè bạn...
Lần nay, cầm trên tay tập thơ "Em không thể nói lời từ biệt" của Đào
Phong Lan, tôi cảm nhận năng lượng sáng tạo của người đàn bà đẹp truyền dẫn đến
tôi. Trang sách mở ra những câu thơ nống nàn, đau và sâu thẳm. Tôi thích chất
"ớt cay" của em:
"Em phân thân giữa
những gì được mất
Chẳng hay hạnh phúc có
còn
Sợ anh đứng trên triền
non cao ngất
Vẫn mơ về một bóng thùy dương
Anh thân yêu!
Cơn mưa mọc hoang trên đất
Nảy lên bong bóng bảy
màu
Những đám mây chân
trời rơi nước mắt
Anh ở đâu??? (Đông - Viết giữa cơn mưa)
Cây cố quên mùa khô
Bằng chồi hoa tím
ngát
Người tìm cách quên ta
Bằng người con gái khác (Hạ, mưa tháng năm)
Em chỉ có một bờ tóc ngắn
Không đủ dài để buộc
lời anh
Những ngọn tóc buồn hơn
rêu cũ
Và hắt hiu gấp mấy lá cành " (Đông - Cho ngày hôm qua)
Và cũng trong
"Đông" buốt lạnh, tôi chầm chậm ngấm vị đắng xót của Lan:
"Anh đã có bao nhiêu
tình yêu thứ nhất
Sao không cho em
làm kẻ cuối cùng?
Cứ để em chạy chân trần
trên đất
Mãi vẫn chẳng thể dừng?
Ngày hôm qua xa lắm,
Ngày hôm nay anh nhắc làm
gì?
Em chỉ có đôi bàn chân lấm
Đôi bàn tay chưa biết
ôm ghì
Những ngón tay xanh mềm
trong nắng
Che mặt khóc vụng về
Những ngón tay nằm hoang
vắng
Run run chiều như cỏ ven đê..." (Đông - Cho ngày hôm qua)
Tôi đồng cảm, ngấm vào
lòng vị mặn những giọt nước mắt của Lan. Lan khóc cho mình:
"Buổi chiều 30 tuổi
Ngồi khóc trước
hiên nhà
Ngoài sân con bướm rụng
Rơi đầy trời lá đa (Hạ - không đề)
"Anh lấp trong em một
đáy vực sâu
Lại chất lên trùng
trùng đá núi
Nỗi buồn dâng thành sông
Nước mắt tràn thành
suối
Mà vì sao em vẫn lại yêu anh?" (Thu - vì anh)
Lan khóc cho nhân gian:
"Bắt gặp một dòng nước
mắt
Xưa bỏ trốn lên đồi
Thấy không đâu trên trái
đất
Hoang vu
Như
Chỗ ta ngồi" (Hạ-
chiều)
Nhưng đau và sâu hơn khi
Lan khóc không thành tiếng, là những giọt nước mắt giấu vào trong:
"Lời đá cuột rơi
trong lòng suối cạn
Vang lên trong vòm lá một
thanh âm
Tiếng đá vỡ
Trong veo
Đau đớn
Lời yêu chỉ nói một lần..." (Xuân
- Lời đá cuội)
Cay nồng, đắng, mặn nhưng
người đàn bà mang tên Đào Phong Lan, thơ Lan quá đỗi quyến rũ, ngọt ngào, :
"Em nằm yên trong
tay anh, trong hơi thở...
Trong nắng trời,
Gió biển,
Cát bờ xa,
Những con ong rừng lấy mật
về qua
Ngọt như môi anh hôn em mỗi sáng..." (Hạ - Viết cho anh những ngày xa)
Một người đàn bà giàu
năng lượng như Lan khi yêu bung hết sức thanh xuân, là muốn đi đến tận cùng:
"Hãy để em yêu anh
không do dự
Và hãy yêu em như giây
phút cuối cùng
Như ngày mai sẽ xa nhau
vĩnh viễn, lối đi chung
Của hai đứa đã có người
chắn mất...
Như đã đến giờ tận thế
trên trái đất
Như dòng sông sẽ cạn muôn
đời
Hãy siết em vào lòng
Hãy hôn mãi không thôi
Hãy yêu em không một lần ngưng nghỉ..." (Hạ - Viết cho anh những ngày xa)
Yêu đắm say đến vậy nhưng
sao Đào Phong Lan quá biện chứng và tỉnh táo. Người đàn bà giàu năng lượng nên
cũng quá đỗi thông minh, chợt nhận ra bản chất cuộc đời ẩn trong những sắc màu,
hình tướng. Sự tỉnh thức khiến Lan đau khổ, khắc khoải và khao khát. Sau những
phơi trải lòng mình, những hoài nghi, dằn vặt; chốt hạ những lời này, chắc hẳn
là Lan rất đau đớn khi đối diện với chính mình:
"Ngày mai khi chúng
mình gặp lại
Có thể là em đã khác hôm nay..." (Hạ - Viết cho anh những ngày xa)
Làm sao không khác được,
khi người đàn bà nhạy cảm, thông minh như Lan thấu triệt những phép tính:
"... Bóng em khuất
sau cánh cửa
Khép một nôi buồn nhân đôi
Những phép tính không bao
giờ có thực
Đã trừ dần đi tôi" (Xuân - Những phép tính)
Những phép tính không bao
giờ có thực nhưng nỗi đau của Lan là có thật:
"Còn lại một mình em
kiếm tìm, đuổi bắt
Làm ra vẻ đồng vui,
Em la hét cười đùa.
Khi vì sao cuối cùng vừa
tắt
Em ngồi trơ trên đất
Chợt nhận ra
Chỉ một mình
Trò chơi ấy
Vẫn thua" (Xuân - Trò chơi)
Tự nhủ xem như một trò
chơi mà Lan vẫn không thôi đau, thôi khắc khoải về nó:
"Tôi làm sao níu lại
cánh diều
Khi nó đã bứt dây
Theo mây chiều bay mất?
Những tia nắng của một
ngày ắp tắt
Cũng vội vàng về hướng xa tôi" (Hạ - Cho Nguyên)
Đọc thơ Lan rồi thì tôi
hiểu vì sao cô gái mới ngoài hai mươi tuổi đã đưa ra một giả thiết khác, khi đặt
mình vào Mỵ Nương:
"Anh đã chậm
Mà em thì quá vội
Thủy tinh ơi, xe đã thắng
ngựa rồi
Nước mắt em xin hóa thành
con nước
Hòa vào sông anh lấp lánh mặt trời..." (Thu - Lời Mỵ Nương)
Cay, đắng, mặn, ngọt ngào
nếm đủ, Lan thanh lọc mình, quay vào bên trong, hướng đến sự nguyên sơ, tinh
khiết, vượt qua bản ngã mình để bao dung:
"Nếu tình yêu có bảy
sắc màu
Em xin nhận về mình hai
màu xanh - trắng
Để nở hoa lối anh về phẳng
lặng
Nhuộm sắc trời xanh mát buổi sau mưa..." (Thu - Vì anh)
Cầm trong tay tập thơ mỏng
nhưng sao tay tôi thấy trĩu nặng khi chạm vào tài hoa thơ của người phụ nữ giàu
năng lượng yêu. Chỉ việc tự thể hiện mình trong 15 bài thơ gởi tặng độc giả,
Đào Phong Lan phải mất nhiều năng lượng, công sức. Nếu chỉ riêng đọc từng câu
thơ lẻ, bất chợt như:
"Lũ kiến đen vội
vàng về phía sáng/ Như sợ mình không đến kịp ban mai"
"Còn em xin được làm
chiếc cúc/ Nép khiêm nhường trên ngực áo anh"
'Thót nghe lá gãy trên
cành/ Chỉ mong ngày tháng không đành lập đông"'
"Kỷ niệm mềm như lụa
/ Choàng lên thời gian qua"...
... thì ta cũng nhận được năng lượng thơ ca của Lan truyền dẫn vào từ mắt vào tim rồi...
Tôi đặc biệt thích những
bài thơ của Lan viết về Tây Nguyên, phố núi vừa hồn cốt vừa khoáng đạt. Bàng bạc
trong thơ Lan là nắng, là những hạt mưa, là lá rơi, rêu cỏ, bời bời những cơn
gió, bời bời tiếng lòng... Thấm văn hóa Tây Nguyên vào hồn, nơi Lan đã sống một
tuổi thơ đầy dấu ấn về đất và người nên mới có thể nắm bắt đặc thù âm thanh tiếng
đàn trong một nốt nhạc thơ thần kỳ đến vậy:
"T'rưng
Em địu mặt trời trên
lưng" (Hạ - T'rưng)
Bài thơ đã được Bùi Khánh Nguyên, người cùng nhận giải thưởng cuộc thi truyện ngắn hay của Tạp chí Văn nghệ TP.HCM phổ nhạc thành bài hát T'rưng được nhiều người yêu thích Sự đồng cảm của hai người bạn viết cùng lứa cũng dễ hiểu...
Tập thơ Lan chứa một dung
lượng không nhỏ thơ lục bát. Tôi rất nể phục những người làm được thơ lục bát
hay bởi đó là một thách thức. Nhiều người tự biện (trong số đó có tôi) rằng tư
chất con người mình không thích ràng buộc, khát khao bứt phá không phù hợp với
thể thơ này. Nhưng Đào Phong Lan vẫn rất phóng khoáng, bứt phá, trẻ trung, mới
mẻ đó thôi sao nhuần nhuyễn lục bát đến thế. Lan không đi vào lối mòn vần vè,
khuôn mẫu mà có những biến tấu, cách ngắt câu, ngắt nhịp rất táo bạo, biến ảo
khiến lục bát trong thơ Đào Phong Lan mang một dáng nét rất riêng. Hãy xem cách
Lan "chặt" một câu lục bát để cảm xúc găm vào lòng người đọc, không
trôi theo vần vèo:
"Con thuyền xưa đã bỏ
hoang
Bao nhiêu con nước
Vội
Vàng
Đổ
Đi" (Đông-
Đổ vỡ)
Khép lại tập thơ, trong
tôi tràn ngập cảm giác biết ơn. Cảm ơn tạo hóa không chỉ sinh ra người đàn bà đẹp
mà còn giàu năng lượng để yêu thương, khao khát và sáng tạo. Một người phụ nữ
giàu trải nghiệm như Lan chắc hẳn nhận ra đâu là giới hạn của chính mình. Những
nhà phê bình sẽ làm công việc đặc thù của họ. Còn tôi, một phụ nữ cầm bút chỉ
mong Lan cứ hồn nhiên yêu, hồn nhiên sống, kích hoạt mọi tiềm lực mà em có được
để kiến tạo, sáng tạo, yêu hương và dâng hiến.
30/10/2023
Trầm Hương
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét