Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Bên kia đỉnh dốc
Có thể Đông sẽ không gặp anh nếu không đi ngang qua
đây. Vừa đúng lúc chiều xõa xuống vùng sơn cước những chùm nắng hình rẽ quạt chạm
mặt nước sông lại hắt lên trùng trùng những đóa sáng óng ánh. Ở đây đã là thượng
nguồn. Đông nín thở vượt con dốc dựng đứng. Vắng hoe. Có lẽ mùa lũ nước
thường tràn ngang đây nên thấy đầy những mỏm đá sắc lẻm. Đến gần sông bỗng gặp
những căn nhà núp sau mấy lùm cây ùm xòa. Nhà trên cao và đường ở dưới thật thấp
một khoảng chênh lệch đủ để người nhìn phải choáng ngợp. Đông đi qua con ngõ có
bờ rào đá xếp cao nghều nghệu vòng ôm mé sông. Con ngõ là lạ Đông chưa gặp
bao giờ. Cô đi một cách vô thức trong buổi chiều đã sắp tàn chẳng khác một cánh
chim lẻ loi. Như đã chạm đến được nơi sơn cùng thủy tận. Mà thiệt con đường dẫn
men theo sông loanh quanh rồi chấm dứt một cách vô cớ bởi những bụi rậm. Bụng
đói cồn cào mà chân vẫn cứ phải lê đi. Đến nơi sơn cùng thủy tận thiệt rồi Đông
vừa đi vừa nghĩ thầm. Lòng cô rộn lên một cảm giác lạ khó tả.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét