Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Phan Thế Hữu Toàn: Bông so đũa
Truyện ngắn Phan Thế
Đoàn tàu khách trườn mình bò qua đường đèo vắt ngang
lưng núi. Trong toa tàu, khách còn ngon giấc, chỉ có Thuấn ngồi nghe
gió gào rít, xô đập ô cửa. Phía vịnh biển, những chấm sáng ngư đăng
trông như hạt tấm vung vãi trên dãi lụa đen. Vẫn âm thanh xình xịch quen
thuộc, nhưng nhịp gõ bánh sắt chậm lại khi đoàn tàu uốn lượn vòng
cua. Lòng Thuấn nôn nao khi sắp tới quê nhà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trần Bảo Định, cây bút đặc sắc trong dòng văn học sinh thái Không tính 6 tập thơ “thù tạc” bày tỏ ân nghĩa với quê hương, ba...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét