Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2023
Mẹ tôi đi về phía mặt trời lên
Mẹ tôi sinh ra trên vùng đất bên cạnh dòng sông Lam.
Con sông hiền hòa, bao dung, nối đôi bờ Hà Tĩnh và Nghệ An. Con sông dài dằng dặc
trong ký ức mỗi con người ở vùng quê này. Con sông một thời trầm tư lặng lẽ
trôi, con sông ám ảnh, thu về bao cảnh đời cơ cực của miền quê dưới thời thực
dân Pháp nô lệ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cái bóng đen bên dòng sông Như Nguyệt
Cái bóng đen bên dòng sông Như Nguyệt PHẦN I 1. Vùng biên cương phía Bắc, trời đã vào tiết thu, sương đêm phủ kín núi rừng. Sông Như Nguyệ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét