Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023
Tình quê nghĩa đất
1. Chiều cuối năm, Tư Trào nằm đò (1) về quê tảo mộ và
ăn Tết. Gió chướng lướt thướt trên mặt nước sông Tiền mênh mông và se sắt lạnh.
Ông lão ngồi cạnh Tư Trào, râu tóc bạc màu sương sữa, khuôn mặt hằn những
nét phong trần với vết cắt xổ dọc gò má trái thành sẹo; thỉnh thoảng, đôi vai
lão rung lên theo con sóng táp mạn đò. Nhìn lão, Tư Trào ái ngại, lòng dâng niềm
thương cảm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét