Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Dương Đức Khánh: Hỏa xa viên
Truyện ngắn Dương
Cả làng gọi anh Năm bằng cái biệt danh Năm Tàu Hỏa. Hồi còn
thanh niên trốn quân dịch, từ miền Tây anh chạy ra xứ bên ngoại tuốt ngoài miền
Đông đất đỏ. Trốn chui nhủi miết cũng chán, thấy anh em bà con bên ngoại đều
dân mang AK dép lốp nên anh cũng nhảy vô du kích cho qua nạn bắt lính. Anh rặt
nòi dân khăn rằn bà ba đen, từ thời nóp với giáo chân đi không quen rồi
nên ngày đầu luồng rừng miền Đông đá sỏi gai góc, giò cẳng anh te tua bầm giập
không chịu thấu. Thấy anh em trong tiểu đội mang đôi dép ngồ ngộ, đạp đá giẫm
chông ào ào lẹ như chồn như sóc mà chân cẳng chẳng ăn thua gì, hỏi ra mới biết,
đôi dép các đồng chí tự làm bằng lốp xe.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét