Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Lê Mỹ Thạnh: Biển đợi
Truyện ngắn Lê
Bà ba Dung năm nay gần tròn sáu mươi nhưng đẹp mặn mà, vui
tính, cho nên những chủ quán dọc đường bên cạnh dù mười tám đôi mươi cũng không
níu chân khách đông như quán mái tranh của bà. Với lại cà phê bà pha thì khỏi
chê, làm như bà bỏ bùa hay sao ấy: uống là mê ngay! Thêm nữa, tên quán nghe rất
kêu: “Tiếu Ngạo Giang Hồ” – lấy ý tưởng từ tuồng cải lương bà yêu thích.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét