Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Nguyễn Thị Lê Na: Lụa
Truyện ngắn Nguyễn
“Lụa! Lụa ơi! Em đó phải không?” Tôi cuống quýt cả chân tay.
Lắp bắp mồm miệng. Không tin vào mắt mình. Căn phòng không đủ rộng, để có thể
nhìn nhầm. Căn phòng không đủ bé, để tôi kịp chộp lấy tay em. Giây khắc thần
tiên, hay địa ngục? Hiện thực, hay giấc mơ? Tháng năm dằng dặc, dồn lại trong
tích tắc? Thượng đế lỡ tay, hay số phận chơi trò ú tim? Ánh sáng căn phòng rất
thật. Rất thật cả sự lặng phắc. Thật cả tiếng máy điều hòa ro ro êm ái. Cả tiếng
chiếc kim đồng hồ treo tường gõ đều như nhịp tim. Trên mặt tôi biểu lộ thế nào,
tôi không biết. Nhưng mặt em tôi rõ như ngày ngỏ lời yêu. Đôi mắt đẹp mở to,
kinh ngạc. Thốt nhìn tôi sững sờ. Bất giác lảo đảo. Căn phòng hóa đá giây lát…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét