Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Trần Quỳnh Nga: Chốn quê
Truyện ngắn Trần
Chiếc xe khách chồm lên một lúc rồi khựng lại ở đầu làng. Trời
trưa oi ả quá. Con đường đất đỏ phủ một lớp bụi mù trông như bột phấn hồng nằm
là là mặt đất. Rặng tre đứng yên quây tròn thành một cụm bóng đổ xuống mặt đất
chỗ Nhiên vừa xuống. Thế là sau bao nhiêu năm nghe tiếng quê nhà bây giờ Nhiên
mới được về quê mình một cách đường đường chính chính là máu mủ của ba, là con
cháu của họ Trần Văn ở cái làng Yên Phú này. Trước đây, một phần vì thất lạc
tin tức của mẹ, một phần vì khi hi sinh ba chưa có gia đình nên họ hàng không hề
biết đến sự có mặt của Nhiên. Chỉ khi đồng đội cũ của ba tìm đến, chú Hai mới vội
vội vàng vàng quay quả đi tìm mẹ con Nhiên. Chuyện cũng chỉ mới mấy năm trở lại
đây thôi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo
Trương Thị Thương Huyền và Kết tinh từ tình yêu biển đảo Những năm gần đây, đề tài biển đảo trong VHNT nở rộ. Tình yêu biển đảo được các v...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét