Truyện ngắn Vũ Đảm:
Người tử tế
“Ngô Khởi thở dài, Lễ chia sẻ, lấy phải vợ già, vợ xấu chưa hẳn
đã không hạnh phúc, vì vợ già thường tâm lý, chiều chồng, thủy chung; còn vợ trẻ
đẹp thì mình lại phải hầu hạ, hay bị kẻ khác cuỗm mất. Thử hỏi vợ mình mà lại
lên giường với thằng khác thì có bằng vợ già mà chỉ biết lên giường với chồng
không?”.Nhà văn Vũ Đảm– Ông là một người thông minh, có tài!
– Ông là một người đức độ!
– Tiếc thay chỉ vì thời buổi bây giờ có nhiều kẻ đố kỵ nên
ông không được trọng dụng!
Nghe những lời ca tụng của Lễ, Nguyễn cảm thấy nỗi buồn
như được trút hết xuống hồ Tây. Chả cứ gì việc cơ quan, xã hội mà ngay cả những
chuyện buồn trong gia đình như cãi nhau với vợ hay giận dỗi với cô tình nhân
xinh đẹp, Nguyễn đều gọi điện cho Lễ đến cái nhà hàng bên hồ Tây thơ mộng
vừa nhâm nhi loại rượu vang Pháp mà cả hai cùng ưa thích, vừa thổ lộ nỗi buồn của
mình.
Thời buổi bây giờ toàn những kẻ sống đểu giả, lừa đảo, đến
ngay cả cái thằng tiến sĩ Tôn, người bạn thân nhất, có học hành đến nơi đến
chốn mà cũng vừa mới lừa Nguyễn chín trăm triệu. Tôn bảo đang dồn tiền đầu tư một
dự án khoa học với bọn Mỹ trị giá năm triệu đô, trừ mọi chi phí đi cũng bỏ túi
10%, yên tâm chỉ trong vòng ba tháng, Tôn sẽ trả đủ vốn và trả lãi cho Nguyễn
năm mươi ngàn đô. Bỏ ra chưa đầy một tỷ, thu lãi hơn một tỷ chỉ trong ba tháng,
hỏi còn gì lãi hơn? Thế là Nguyễn mang sổ tiết kiệm ra ngân hàng rút trước thời
hạn số tiền chín trăm triệu có được do bán đất thừa kế ở quê và hai vợ chồng ky
cóp được để chuẩn bị phá ngôi nhà cấp bốn đi, xây ngôi nhà bốn tầng, một tum
đem cho Tôn vay. Nhưng ba tháng không thấy Tôn nói gì, Nguyễn ngại không muốn hỏi,
sợ Tôn chửi mình là chỗ bạn bè thân thiết mà không tin nhau. Rồi năm, sáu, bảy
tháng vẫn không thấy Tôn trả vốn lẫn lãi, Nguyễn đành gọi điện hỏi thì Tôn nói
tháng sau sẽ trả. Tháng sau lại hẹn tháng sau nữa. Tháng sau nữa gọi điện thì bị
chặn. Nguyễn đến tận nhà đòi, nhà Tôn cũng đã bán, chuyển đi đâu không rõ. Nguyễn
đến cơ quan tìm Tôn, mới hay là bị lừa, nào có dự án khoa học gì mà là “dự án”
đánh bạc qua mạng bị thua mấy chục tỷ. Tôn van xin Nguyễn, hứa sẽ tìm cách trả
nhưng Nguyễn đã sụp đổ niềm tin, nhổ vào mặt tôn một bãi nước bọt rồi ra về.
Bài học về lòng tham và sự cả tin đã được Nguyễn trả với cái giá chím trăm triệu
cùng với những lời đay nghiến chì chiết của vợ. Đàn bà là thế, tiếc tiền nhiều
khi hơn cả tiếc chồng, đến nỗi Nguyễn hét lên, rằng nếu cô coi tiền hơn tôi,
tôi sẽ đi vay đủ chín trăm triệu rồi xin cô ký vào đơn ly hôn; đến nước ấy, vợ
Nguyễn mới không dám đả động đến tiền nữa, tiền đằng nào cũng đã mất, lại mất thêm
chồng nữa thì cay đắng chồng cay đắng.
Thế nên kiếm được một người tử tế như Lễ, biết lắng nghe, biết
thấu hiểu, biết chia sẻ thật là hiếm. Đấy người ta gọi là tri kỷ. Tri kỷ hơn cả
vợ. Tri kỷ hơn cả anh em ruột thịt và dĩ nhiên hơn đứt cả bạn bè. Không chỉ biết
chia sẻ, bênh vực mà Lễ còn là một người cương trực, đấy là nhân cách của một
bậc quân tử! Người đời cứ hay nói tìm được người vợ, người chồng làm bạn đời
tri kỷ thì thật hạnh phúc. Làm quái gì có chuyện đó, vợ chồng là duyên nợ từ kiếp
nọ kiếp kia, nợ nần nhau tình cảm, tiền bạc hay cái gì đó rồi kiếp này gặp
lại nhau mà đòi nợ nhau; mà đã đòi nợ nhau là hành hạ nhau thì tri kỷ cái nỗi
gì? Vợ Nguyễn mà chả thế à. Hễ Nguyễn đưa tiền cho mà mặt mũi tươi tỉnh, còn lấy
tiền đi thì mặt nặng mày nhẹ. Có lần tâm sự về vợ, Lễ giảng giải cho Nguyễn
hay, kiếp trước Nguyễn nợ tiền bạc một người nào đó rồi trả thiếu hoặc quỵt
không trả nên kiếp này họ làm vợ Nguyễn để đòi tiền. Thôi đòi kiếp này là
quá đủ, kiếp sau lại thành vợ đòi nữa thì Nguyễn chỉ có nước không treo cổ cũng
bỏ nhà ra đi!
– Nào uống đi! Cái thằng Phó giáo sư Ngô Khởi ngu như bò ấy
không đáng để ông phải bận tâm!
Lễ chạm ly, rót tiếp rượu vào cốc cho Nguyễn rồi tiếp tục
nguyền rủa Ngô Khởi:
– Thằng ấy mua bằng tiến sĩ, chạy danh phó giáo sư!
– Nó là thằng miệng nam mô, bụng một bồ dao găm!
– Nó ghen ăn tức uống nên không muốn cho ông lên vụ phó!
Hồ Tây mênh mông, sáng nay gió mạnh, sóng to nhưng vẫn không
át được giọng nói khí khái của Lễ. Tâm lý con người là thế, được nghe người
khác nói xấu, nhục mạ tình địch của mình, dù là đó không phải là sự thật thì vẫn
cảm thấy hả lòng hả dạ lắm. Nguyễn là trưởng phòng, Ngô Khởi cũng là trưởng
phòng, cả hai đều là tiến sĩ nhưng Ngô Khởi hơn cái chức danh Phó giáo sư, cả
hai đều lăm le cái ghế vụ phó thế nên ngoài thì bắt tay mà trong thì tìm mọi
cách hạ bệ nhau. Lễ là đồng nghiệp của cả hai, trong cơ quan Lễ được lòng tất cả
mọi người. Và nếu cơ quan tiến hành bầu chức danh vụ trưởng bằng bỏ phiếu kín
thì chắc chắn Lễ sẽ trúng cử một trăm phần trăm.
Mười hai rưỡi, Lễ rút ví, vẫy tay cho tiếp viên kêu tính tiền
nhưng đời nào Nguyễn cho Lễ trả, đây là Nguyễn mời Lễ cơ mà, hơn nữa lại là được
nghe những lời ngợi ca dành cho mình và những lời xỉ vả dành cho địch thủ. Trước
khi ra về, Nguyễn nắm chặt tay Lễ tỏ vẻ xúc động:” Ông là một người tử tế!”.
Lễ ra về đánh một giấc đến bốn giờ chiều thì lại có điện thoại
mời đi nhậu. Lễ tắm xong, mặc quần áo lái xe đến một nhà hàng ở phố cổ. Vừa thấy
Lễ bước vào, Ngô Khởi đã vồn vã chạy ra bắt tay:
– Chào người tử tế!
Lễ đáp lại bằng một câu cửa miệng:
– Chào nhà khoa học tài ba, đức độ!
Bữa tiệc chỉ có hai người, mà Ngô Khởi cũng chiêm nghiệm từ
hiện thực cuộc sống ra một điều chân lý, tri kỷ chỉ có một chứ không có hai
trong cuộc đời; cũng như tình yêu đích thực chỉ có một chứ không có hai. Bạn bè
thì có nhiều nhưng tìm được biết lắng nghe, chia sẻ và đồng cảm thì Ngô Khởi chỉ
tìm được duy nhất có mình Lễ. Thế nên hễ có việc gì vui buồn, nhất là việc buồn
là Ngô Khởi lại tìm đến Lễ để trút bầu tâm sự. Hôm nay thì Ngô Khởi đang buồn nếu
như không nói là rất buồn vì cái nghế vụ phó đã sắp được ngồi vào thì bị Nguyễn
lăm le, phá thối.
– Cái thằng Nguyễn là một kẻ đểu giả!- Ngô Khởi nói.
– Không phải là đểu giả mà là đểu thật- Lễ đáp lời.
– Nếu không có nó phá, tôi đã được lên vụ phó!
– Ở cơ quan mình, không ai xứng đáng bằng ông, thông minh có
sẵn, tài năng có thừa. Tiếc thay cái thằng vụ trưởng cơ quan mình ngu dốt, ham
gái ham tiền nên cũng không biết trọng dụng nhân tài.
Ngô Khởi bảo thôi quên cái thằng đểu giả ấy đi kẻo rượu ngon,
bạn hiền thành ra rượu nhạt. Lễ mím môi, quên là quên thế nào được, cái thằng
Nguyễn chó má, bất tài ấy, chỉ nhìn mặt đã thấy buồn nôn.
Chỉ nhìn thấy mặt đã thấy buồn nôn! Câu nói của Lễ sao mà hay
mà sâu sắc đến thế, rất nhiều lần nhìn thấy cái bộ mặt xám xịt của Nguyễn, Ngô
Khởi đã thấy lợm giọng, không phải là mặt Nguyễn bẩn vì không rửa mà ở đấy nó cứ
toát lên cái gì đó của sự bẩn thỉu, đểu giả. Chả như khuôn mặt của Lễ, vuông chữ
điền, nhân hậu và cả nụ cười luôn thường trực trên môi.Thật là một người tử tế
đích thực, tử tế từ hình thức bên ngoài đến nhân cách bên trong!
Chiều phố cổ vắng xe qua lại. Từ căn phòng trên tầng hai, Lễ
dõi mắt nhìn những chiếc lá vàng rơi, bảo rằng đời người cũng như chiếc lá, thời
trẻ thì xanh tốt, về già thì úa vàng và đến lúc nào đó , lá sẽ lìa cành còn người
sẽ lìa đời vậy nên sống cần tử tế với nhau chứ hại người thì người hại lại, người
không hại lại được thì trời sẽ hại, đó là luật nhân quả. Một nhà khoa học vừa
có tài vừa có tâm như Ngô Khởi thì dẫu có bị những kẻ như Nguyễn hãm hại,
bị cái thằng vụ trưởng đầu óc bã đậu vòi ăn tiền, vòi gái đẹp cũng sẽ được trời
cứu và trời thế nào cũng sẽ trừng phạt bọn chúng.
Càng nghe những lời Lễ khen ngợi mình, Ngô Khởi cảm thấy
lâng lâng, đúng là chỉ có Lễ mới hiểu được tài năng của mình. Rồi lại nghe những
lời Lễ nguyền rủa Nguyễn, Ngô Khởi hả lòng hả dạ.
Chuông điện thoại di động của Lễ vang lên, Lễ thò tay
vào túi lấy điện thoại ra, nhìn thấy số máy của ông vụ trưởng, liền đứng dậy đi
ngoài:
– A lô, em chào anh!
– Nghe nói thằng Nguyễn và thằng Ngô Khởi nó không được lên vụ
phó, đi nói xấu anh đủ điều à?
– Anh là người có tài có đức, cả cơ quan ai chả kính trọng,
chấp làm gì hai cái thằng vô học này!
– Nghe chú nói, anh cũng mát lòng. Sáng mai đến cơ quan chú
lên phòng anh, có người chai Mao đài thứ thiệt, làm vài ly nhé?
– Vâng, vâng, cảm ơn anh, sáng mai em sẽ lên phòng anh; người
mà em ngưỡng mộ nhất từ trước đến nay!
Lẽ tắt máy đi vào, nói với Ngô Khởi, có một em xinh đẹp cứ
đeo bám, đòi làm tình nhân tri kỷ. Ngô Khởi bảo, người như Lễ thì nhiều gái
theo là phải, nếu như Ngô Khởi mà là con gái thì cũng chết mê chết Lễ; ở đời được
phụ nữ xinh đẹp yêu đó là một diễm phúc. Lễ cười:
– Vua còn chết vì mỹ nữ huống chi chúng ta!
– Nhưng phải có số đào hoa như ông mới có gái đẹp theo chứ
như tôi, vợ già, gái theo cũng chỉ gái già!
Ngô Khởi thở dài, Lễ chia sẻ, lấy phải vợ già, vợ xấu chưa hẳn
đã không hạnh phúc, vì vợ già thường tâm lý, chiều chồng, thủy chung; còn vợ trẻ
đẹp thì mình lại phải hầu hạ, hay bị kẻ khác cuỗm mất. Thử hỏi vợ mình mà lại
lên giường với thằng khác thì có bằng vợ già mà chỉ biết lên giường với chồng
không?
Phố cổ đã lên đèn cũng là lúc cuộc rượu giữa hai người tri kỷ
tàn cuộc. Lễ rút ví, vẫy tay cho nhân viên phục vụ tính tiền. Ngô Khởi gạt đi,
tiền nong có đáng là gì, tình cảm mới là quý, được Lễ ra đây ngồi tâm sự là diễm
phúc lắm rồi.
Ngô Khởi tiễn Lễ ra tận xe, xúc động bảo rằng ở đời kiếm được
người tử tế như Lễ thật khó như mò kim đáy biển!.
8/4/2020 Vũ Đảm
8/4/2020


.png)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét