Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2023
Trên một chuyến tàu
1. Mùa hè năm ấy, trên chuyến tàu chợ đến ga Huế có hai cô
giáo trạc tuổi khoảng ngoài hai mươi, hai lăm đi cùng nhau. Vẻ mặt lo âu và đượm
nét u buồn. Họ chăm sóc nhau và hỏi han nhau những lời rất nhỏ vừa đủ hai người
nghe. Tàu chợ vào những năm của thập kỷ 80-90 không khác gì tên gọi của nó.
Không có trật tự gì hết, người và hàng hóa, kể cả gà vịt heo chen chúc nhau, mạnh
ai nấy lấn. Những người đi buôn chuyến mệt mỏi nằm dưới sàn tàu hoặc nằm vật vờ
trên những bao hàng xếp chồng lên nhau không lấy gì làm chắc chắn. Nhưng có hề
gì, cứ kiếm một chỗ ngã lưng để lấy sức là ok rồi! Có người còn mắc võng từ cửa
sổ này sang của sổ khác chiếm một cõi không gian hiếm hoi, ngay trên đầu, trước
mặt khách nhưng ai cũng phải chấp nhận vì trong hoàn cảnh ấy, ai ngồi được đâu
cứ ngồi, ai nằm được đâu cứ nằm. Ai bước lên tàu chợ cũng bầm dập, tả tơi như vậy
cả. Cứ phải ý từ leo qua người này, người khác để đi. Nhỡ đạp trúng chân ai hoặc
đụng xách vào hông ai đó phải nhanh chóng xin lỗi trước khi họ nổi cộc. Còn những
học sinh, sinh viên, công nhân và những người bán hàng rong thường đi tàu chui.
Nghĩa là cứ leo lên, có khi chỉ đứng được một chân vì hết chỗ, đu bám ở chỗ cửa
lên xuống, chỗ nối toa, thậm chí leo lên ngồi trên nóc tàu bất chấp nguy hiểm.
Nếu có kiểm soát viên đi soát vé toa này, họ sẽ lẻn qua toa khác. Chẳng may bắt
được thì sẽ bị đuổi xuống khỏi tàu khi tàu dừng. Có lúc là giữa đồng không mông
quạnh hay ở một ga xép nào đó. Hoặc may mắn thì cho dừng ở ga gần nhất tính từ
khi bị phát hiện không có vé. Âu cũng vì cái nghèo mà ra cả.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Mai Liễu và Đêm nay con rửa mặt cho cha
Mai Liễu và Đêm nay con rửa mặt cho cha Cha sống một đời với đồng đất vườn nhà, vườn rừng. Cha về với cõi vĩnh hằng cũng từ những thứ cây ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét