“Hình tượng Godot trong vở kịch Trong khi chờ đợi Godot
của Samuel Beckett từ góc nhìn văn hóa - tôn giáo” Trong vở kịch Trong khi chờ đợi Godot của S. Beckett, cái tên
Godot được nhà viết kịch nhắc đến rất nhiều lần qua những cuộc đối thoại của
hai nhân vật Estragon và Vladimir. Tuy nhiên cuối cùng Godot lại không xuất hiện
như sự mong chờ của Estragon và Vladimir trong tác phẩm cũng như trong sự mong
chờ của độc giả. Toàn bộ tác phẩm ngoài việc đợi chờ, không có một điều gì khác
phát sinh, vì thế vở kịch khiến cho độc giả liên tưởng đến sự vắng mặt của một
Đức Chúa trời trong niềm tin tôn giáo của con người. Cái tên Godot trong tác phẩm
mang tính đa nghĩa và tạo cho tác phẩm nhiều nghĩa biểu tượng. Để hiểu tác phẩm có thể căn cứ vào tên của nhân vật: Godot là
biến âm của từ God có nghĩa là Chúa trời, Thượng đế. Điều đó mang lại cách lý giải mới mẻ cho vở kịch. Vở kịch chính là sự phác họa khôi hài về sự chờ đợi vô
vọng của con người đối với một Đấng tối cao, một vị Chúa trời. Tác phẩm
thể hiện khát vọng tìm kiếm chân lý, đức tin của con người. Trong vở kịch, hình tượng Godot được hai nhân vật nhắc đến
như một vị Cứu tinh mà khi Godot xuất hiện thì tình trạng của họ sẽ được cải
thiện. Theo lời của nhân vật thì lúc Godot đến cũng là lúc họ sẽ được “no bụng”
và ngủ trên “đống rơm ấm áp” trong nhà của ông ta. Có nghĩa là Đấng cứu tinh ấy
xuất hiện thì họ sẽ rũ bỏ được kiếp sống rách rưới thảm thương của hiện tại và
sẽ đi đến một cuộc sống sung sướng, hạnh phúc. Tình thương của Godot sẽ cứu vớt
cuộc đời họ. Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng của nhân vật Estragon và Vladimir mà
thôi. Sở dĩ Godot không đến là vì Đức Chúa ấy cần kéo dài thời gian để thử
thách niềm tin của con người. Niềm tin và sự hi vọng là cần thiết để con người
tìm đến cái đẹp tuyệt đối mà ở đây Đấng Cứu tinh Godot là biểu tượng của cái đẹp
đó. Có thể nói hình ảnh nhân vật văn học xuất hiện như một Đấng cứu
tinh không phải xa lạ với độc giả, Jean Van Jean cũng từng đựơc V. Huygo miêu tả
trong tiểu thuyết “Những người khốn khổ” như một Đấng Cứu tinh - một con người
mang tấm lòng nhân hậu như Chúa trời, đối lập với tên ác thú Giave - một kẻ tàn
ác hơn ma quỷ. Và khoảng cách xa hơn nữa đối với văn chương hiện đại thì hình
tượng Đấng cứu tinh chính là các vị thần tiên, các ông bụt trong văn học dân
gian đã đem lại hạnh phúc cho những người bất hạnh. Đến thế kỷ XX, chúng ta tưởng
rằng: “Thượng đế đã chết” như Nitzcher đã tuyên bố, hay như lời Fitzgerald đã
nói: thế kỷ XX là thế kỷ mà “vị Chúa toàn năng đã chết, chiến tranh đều đã kết
thúc, tất cả những hy vọng của con người đều bị lừa đảo”. Nhưng không, thượng đế
vẫn tồn tại, con người vẫn còn hi vọng vào một Đấng Cứu tinh xuất hiện - đó là
Godot trong kịch của S. Beckett. Điều đặt ra ở đây là tại sao con người lại mong chờ Đấng Cứu
tinh mãnh liệt đến vậy. Sở dĩ lòng tin đó không thể dập tắt vì nó thuộc về tâm
linh con người. Từ lâu con người đã sống với một đức tin thiêng liêng.Dù có phải
đánh đổi cả cuộc đời để chờ đợi thì con người vẫn không nguôi đi sự chờ đợi, dù
mòn mỏi ê chề nhưng họ vẫn chờ đợi. Các nhân vật Estragon và Vladimir trong vở
kịch là đại diện cho nhân loại với niềm tin thiêng liêng. Từ đó tác phẩm này đã
khích lệ niềm tin và hi vọng của con người. Tác phẩm nhờ đó mà vẫn mang ý nghĩa
tích cực. Trong lịch sử tôn giáo, con người (ở đây cụ thể là dân tộc Do
thái - dân của Chúa lựa chọn) phải chờ đợi cả một thời gian kéo dài suốt thời Cựu
ước cho đến thời Tân ước mới được đón nhận sự giáng sinh của Đức Chúa để cứu độ
họ. Và để đón nhận hồng phúc Chúa giáng trần thì con người phải trải qua một thời
gian thanh luyện tâm hồn lâu dài. Thiên Chúa đòi hỏi con người phải có một tấm
áo tinh tuyền của trái tim trong sạch thì mới đón nhận được sự viếng thăm Đức
Chúa như lời Kinh thánh đã ghi chép: “Phúc thay ai có lòng trong sạch, vì họ sẽ
được thấy mặt Đức Chúa trời” (Tám mối phúc thật - Tân ước) Trong
vở kịch này, mỗi nhân vật đều có cử động, nhưng không hành động thực sự theo ý
nghĩa của hành động kịch, (do tính chất phá huỷ hành động của Kịch phi lý). Như
vậy con người ở đây đã không có một hành động nào để có thể được Đức Chúa công
nhận và ghé thăm họ. Trong Kinh thánh, thánh Phaolo đã từng nói: “Đức tin không
việc làm là đức tin chết”, đức tin phải đi kèm với hành động. Trong vở kịch,
nhân vật chỉ có đức tin (tin là có Godot và Godot sẽ đến) nhưng họ lại thiếu việc
làm - thiếu một hành động bày tỏ đức tin. Hành động nói lên niềm tin - tuyên
xưng đức tin về sự tồn tại của Godot mà nhân vật phát ngôn cũng phi lý, không
rõ ràng (do tính chất phá hủy ngôn ngữ của Kịch phi lý), vì thế họ thiếu một
trong hai điều kiện (đức tin và việc làm) mà Đức Chúa yêu cầu, điều tất yếu là
họ chưa xứng đáng được Godot ghé thăm. Có phải vì lý do này mà Godot không đến? Lý giải việc Godot vắng mặt còn phức tạp hơn nhiều nếu soi
chiếu vào Kinh thánh. Tại sao Godot không đến? phải chăng vì tội lỗi của con
người quá nhiều. Vết nhơ tội lỗi của con người được cảm nhận qua hình ảnh
Estragon và Vladimir với bộ đồ rách rưới, hôi thối và bẩn thỉu trong tác phẩm.
Và tội lỗi khủng khiếp nhất là con người phản lại lời Chúa dạy. Đức Chúa dạy
con người phải yêu thương nhau nhưng con người lại áp bức bóc lột lẫn nhau.
Trong vở kịch này, S. Beckett đã thể hiện tội lỗi đó qua sự nhục mạ của Pozzo đối
với Lucky, sự tàn ác của ông chủ đối với đầy tớ, sự vô tình của con người thời
đại hàng hóa. Như vậy, Đức Chúa không còn tồn tại được trong xã hội thiếu tình
yêu thương như xã hội hiện đại, xã hội đầy những con người tha hoá đạo đức. Lý do mà lòng từ tâm của Godot không thể tồn tại cũng như việc
Godot không đến bắt nguồn từ thực trạng xã hội hiện đại. Trong xã hội khánh kiệt
về đạo đức và tình thương thì lòng từ tâm của Godot đem lại hạnh phúc sung sướng
với chăn ấm nệm êm cho con người mà Estragon và Vladimir đã tưởng tượng ra sẽ
không thể xuất hiện. Con người trở nên xa lạ và không thể hiểu được nhau. Bởi lẽ
đối thoại rời rạc trong vở kịch hết sức rối về cấu trúc và không thể hiện tính
logic về mặt ý nghĩa nên dù có trò truyện cùng nhau nhưng con người vẫn không
thể hiểu được nhau, đó là bi kịch của ngôn ngữ thời hiện đại, khi con người trở
nên xa lạ trong mối quan hệ với cộng đồng, mỗi cá nhân không còn thời gian để bồi
đắp, chia sẻ tình cảm với cộng đồng mà nếu có thì cũng đã biến thành một quan hệ
giao tiếp mang tính hình thức. Trong vở Trong khi chờ Godot, sự chờ đợi Godot giống như chờ
đợi một nhân vật vô hình. Tác phẩm dùng cốt truyện và nhân vật phi lí như vậy
đã thể hiện bi kịch của nhân loại. Con người ngoài việc đợi chờ vô vọng thì
không còn con đường nào khác; con người đã không thể biết được về vận mệnh của
mình, không thể suy tư về tất cả những thứ quanh mình, cho nên, ngoài việc đợi
chờ và hành động vô nghĩa như vậy thì không biết làm gì khác. Tác phẩm không có
nội dung cụ thể nhưng lại gợi mở nhiều tầng ý nghĩa. Phải chăng sự đợi chờ mù
quáng và vô vọng chính là nội dung vởb kịch và ý nghĩa sâu xa của nó chính là sự
vô nghĩa của bao nhiêu lần đợi chờ của con người trong cuộc sống. Nhan đề của
tác phẩm đã thể hiện một triết lý chua chát: Cuộc sống của con người chỉ là một
chuỗi chờ đợi vô vọng, mọi công phu chỉ là dã tràng xe cát mà thôi. Thân phận
con người thật bi thảm. Tác phẩm vẽ nên sự chờ đợi thảm hại và vô vọng của con
người về một Đấng cứu thế. Godot không chỉ là biểu tượng cho niềm tin tôn giáo
mà còn là biểu tượng cho mọi thứ tín ngưỡng, mọi lý thuyết huyễn hoặc con người.
Những lý thuyết mà con người đã, đang và sẽ tự huyễn hoặc chính mình. Nếu hiểu
vở kịch theo ý nghĩa này thì vở kịch trở thành vở kịch tượng trưng cho triết học
Hiện sinh phi lý. Con người dù biết sự chờ đợi phi lý và vô vọng nhưng vẫn chờ
đợi và nếu thiếu niềm tin thì cuộc sống con người sẽ trở nên vô nghĩa. Niềm tin
và hi vọng sẽ giúp cho cuộc sống của con người trở nên tốt đẹp hơn, cho dù nó
chỉ đóng vai trò là điểm tựa tinh thần để tồn tại. 25/5/2014 Nguyễn Thị Kim Hồng Theo http://vanchuong.com.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét