Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2024
Những mảnh nhớ cũ
Xuyên suốt là nỗi buồn không
thể gọi tên, nỗi buồn ẩn sâu từ trong những dung từ mới mẻ. Tác giả thốt lên rằng:
“Tôi luôn thấy mình đắm chìm trong những hình ảnh mang tính liên tưởng. Tận sâu
cội hồn, tôi viết như phủ dụ bản ngã khuất sâu lòng thành. Tựa hồ một loài chim
báo bão, tôi muốn bay qua những mùa biển động để tìm đến những hòn đảo vắng, rồi
khóc cười vấn vương…”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ viết cho ai
Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét