Biển cạn Đã có lúc anh làm con thuyền rạn Chở mùa trăng trên biển tím là em Mải say trăng gặp sóng bị đánh chìm Anh sống sót nhờ bất ngờ biển cạn. Biển đắng Ngày không em ngỡ dài vô tận Anh vật vờ cháy ruột chờ mong Em trốn đâu ảo mờ nhân ảnh Nơi anh dâng biển đắng khôn cùng. Biển dâng Bên nhau xanh mấy mùa thơ Người đi bỏ lại những ngơ ngác buồn Nước thôi về biển từ nguồn Biển dâng bởi nước mắt tuôn của trời. Sóng ngầm Biển đẹp nhường này, em trốn đâu? Gọi em đến khản tiếng còi tàu Phải em hóa sóng ngầm đáy biển Bất chợt xô anh đến bạc đầu? THƠ VIẾT BÊN BAN CÔNG Hoàng hôn Trông về miền nhớ mênh mang Hoàng hôn rút ruột nhuốm vàng chân mây; Lung linh đại lộ Đông Tây Đèn giăng vớt vát ánh ngày đã xa. Cầu chữ Y Bên này họ vẫn sóng đôi Qua sông thì đã mỗi người một phương Cầu chia hai ngả Yêu – Thương Phút giây u tối lạc đường mất nhau. Lơ đãng Trăng len lỏi giữa những tòa cao ốc Ghé trách ai sao hờ hững dáng rằm Mê mải phố, thả vầng trăng đi lạc Đến bạc đầu còn tiếc nuối ăn năn. Sau mưa Mưa đã tạnh mà trời chưa hửng nắng Áng mây chiều còn phủ xám âm u Đường tan tầm vẫn chìm trong hoang vắng Người đợi người trĩu nặng ưu tư. Miền Trung ơi, bao giờ? Lũ về làng xóm thành sông
Nhà thành ốc đảo giữa không bến bờ
Mái tranh sóng đánh vật vờ
Dầm mình trong nước trẻ thơ đến trường Ơi miền Trung đất quê hương
Bao giờ nghèo khó mới buông lưng còng?
Ngàn đời chung kiếp long đong
Oằn vai gánh chịu bất công của trời Bao giờ được nở nụ cười
Biển vơi nước mắt, đồng vơi nhọc nhằn?. 29/72019 Nguyên Hùng
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét