Chân dung người nổi tiếng được chấm phá bằng vần điệu
Chân dung người nổi tiếng khi khắc họa qua thi ca cũng có những
thú vị riêng, vì công chúng vừa thấy tài năng nhân vật vừa thấy tài năng tác giả.
Sau trường hợp “Chân dung nhà văn” của nhà thơ Xuân Sách, nhiều tác giả khác
cũng tỏ ra hào hứng với thể loại này.
Chân dung người nổi tiếng là một đề tài được nhiều nhà thơ
yêu thích. Trong tập di cảo của nhà thơ Lê Đạt (1929-2008) có tên gọi “Album trắng”
do NXB Hội Nhà văn ấn hành, cũng có khá nhiều bài thơ chân dung người nổi tiếng.
Ví dụ, nhà thơ Lê Đạt viết về nhạc sĩ Tử Phác “Người đáy mộ tâm còn luyến láy/
Đèn vàng nhấp nháy ngã tơ quay” hoặc viết về triết gia Trần Đức Thảo “Lặng lẽ
bước đường trường độc thoại/ Nghĩa trang lành cỏ dại bình xanh”.
Dùng vần điệu để chấm phá chân dung người nổi tiếng không hề
đơn giản. Bởi lẽ, ngoài thủ pháp đơn giản là sử dụng những tư liệu, những sự kiện
liên quan đến nhân vật, thì không dễ tạo điểm nhấn riêng biệt để công chúng mường
tượng đầy đủ chân dung người nổi tiếng. Phổ biến nhất trong dòng thơ về chân
dung người nổi tiếng là vần điệu các nhà thơ ký họa đồng nghiệp. Lý do, các tác
giả vốn có sẵn tên gọi tác phẩm của họ để lắp ghép lại thành những câu mang giá
trị thẩm mỹ nhất định.
Ví dụ, trong tập “Ký họa thơ”, nhà thơ Nguyên Hùng viết về bậc
tài danh Văn Cao: “Một đêm đàn lạnh trên sông Huế/ Càng ngẫm càng yêu
khuôn mặt em/ Càng thương những người trên cửa biển/ Bạc đầu chờ mùa xuân đầu
tiên/ Anh có nghe không những bài ca sống lại/ Về bến xuân hát mãi không thôi/
Tự lúc nào trong âm thầm gác tối/ Buồn tàn thu ám vận suốt một đời?”.
Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh có ý thức làm thơ chân dung từ lâu. Rải
rác suốt hành trình sáng tạo của chị, những chân dung của tiền nhân và những
chân dung của bè bạn cứ hiện ra nhẹ nhàng và ấm áp. Bây giờ, gom các bài thơ
chân dung ấy vào một tập “Thơ chân dung” do NXB Hội Nhà văn ấn hành, bỗng nhận
ra thơ chân dung cũng là kết quả “trời đất chẳng phụ người nhân hậu” như một
câu thơ của chị.
Thơ chân dung thường được viết bằng thái độ thù tạc hoặc bằng
tư duy đáo để. Thái độ thù tạc thì chủ yếu câu chữ vuốt ve để giao lưu và bông
đùa. Còn tư duy đáo để, đôi khi lại nhấn nhá vài góc khuất có ý mỉa mai và cười
cợt. Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh không đi theo lối mòn ấy. Hay nói cách khác, nhà
thơ Đặng Nguyệt Anh có một nguồn năng lượng yêu thương và trân trọng để tìm thấy
chân dung thơ theo cách riêng mình.
Nguyễn Bính và Trần Dần là hai trường hợp có tài năng khác
nhau và cũng nếm trải bi kịch dương gian khác nhau. Không thể viết về Nguyễn
Bính và Trần Dần bằng những lời vu vơ giống hệt nhau. Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh
phát hiện nét độc đáo của mỗi người, để giúp Nguyễn Bính thổ lộ: “Tương tư chưa
hết một đời/ Duyên thơ thắt buộc cho người dở dang” và khẳng định giá trị của
Trần Dần: “Ông mang một tia hy vọng/ Tặng cho người tuyệt vọng”.
Mỗi tác giả viết thơ chân dung luôn đặt ra hai mục tiêu, viết
vì nhân vật và viết cho chính mình. Cho nên, bên cạnh việc gửi gắm sự tin yêu đến
nhân vật, thì thơ chân dung phải có được những câu thơ mang dấu ấn đích thực của
tác giả.
Loại thơ chân dung gây xôn xao nhất phải nhắc đến tập “Chân
dung nhà văn” xuất bản năm 1992 của nhà thơ Xuân Sách (1932-2008). Lúc sinh thời,
chứng kiến tập “Chân dung nhà văn” được đón nhận với những ý kiến trái chiều,
nhà thơ Xuân Sách đã hé lộ loại thơ chân dung của ông đã nhen nhóm từ cuối thập
niên 1960 ở tòa soạn Văn nghệ Quân đội:
“Cơ quan chúng tôi có tục lệ sau các cuộc họp sơ kết tổng kết
thường có mục vui cười. Lần này cũng vậy, Nguyễn Khải khởi xướng: “Tôi đề nghị
anh Xuân Sách đọc những bài thơ chân dung mới ra lò. Thời phong kiến vua uy quyền
đến thế mà vẫn để một khe hở, tha chết cho quan ngự sử khi có lời trái ý hoàng
thượng, anh Sách cũng được hưởng cái quyền miễn trảm ấy nên cứ đọc thoải mái.
Xin đọc về tôi trước”.
Thực ra lúc đó tôi chưa chính thức viết chân dung Nguyễn Khải,
chỉ có mấy câu đùa tếu, Nguyễn Khải vẫn cứ đọc làm mồi. Rằng trước khi tôi đi
ra đảo Cồn Cỏ, vợ tôi lo lắng, tôi có an ủi: “Em đừng tính quẩn lo quanh, họ
chiến đấu chứ có phải anh đâu”, rồi khi tôi gặp đồng chí Bí thư huyện ủy Hòa
Vang được triệu tập ra Bắc để báo cáo thành tích chiến đấu, vợ tôi lại tưởng
tôi đi B nên tôi phải nói: “Anh đi một lát về ngay. Hòa Vang chính ở ngoài này
đó em”.
Chờ mọi người cười xong, Nguyễn Khải tiếp: “Tôi chỉ nhớ có vậy, vả lại tôi vốn nhạt nên ông Xuân Sách khó viết hay, bây giờ đề nghị anh đọc bài mới, những bài về anh em ngồi đây càng tốt”.
Sau khoảng ba mươi năm miệt mài, nhà thơ Xuân Sách sàng lọc
được 100 bài thơ để đưa vào tập “Chân dung nhà văn”, trong đó 99 bài xưng tụng
các đồng nghiệp và một bài ông tự vẽ mặt mình: “Cô giáo làng tôi đã chết rồi/ Một
đêm ra trận đất bom vùi/ Xót xa Đình Bảng người du kích/ Đau đớn Bạch Đằng lũ
trẻ côi/ Đường tới chiến công gân cốt mỏi/ Lối vào lửa sởn tóc da mồi/ Mặt trời
ảm đạm quê hương cũ/ Ở một cung đường rách tả tơi”.
Khi cấp giấy phép xuất bản tập “Chân dung nhà văn”, nhà thơ Lữ
Huy Nguyên (1939-1998) với tư cách Giám đốc NXB Văn học đã viết: “Đây là những
ký họa có tính đặc tả của Xuân Sách, những chân dung vốn đã khá phổ biến trong
và ngoài giới văn học suốt vài chục năm qua. Tác giả không nêu đích danh một
ai, nhưng dưới nét bút phác thảo, những độc giả và người làm văn học vẫn có thể
nhận ra từng đối tượng.
Dĩ nhiên thể loại này thường cố ý phóng to những đặc điểm và
khi nhìn vào những nét đặc tả ấy, tuy mất cân đối và đôi khi phiến diện, vẫn dễ
dàng nhận ra diện mạo, cốt cách từng nhân vật. Chất vui hóm và nhất là khả năng
chơi chữ có thể khiến người ta ngạc nhiên một cách thú vị, nhưng cũng có thể
gây nên những sự không hài lòng đây đó.
Chúng tôi chỉ coi đây là nét tự trào của giới cầm bút, cười đấy
nhưng cũng tự nhận ra những xót xa hạn hẹp của chính mình, những gì chưa vượt
qua được trên các chặng đường quanh co của lịch sử và thời đại. Tự soi mình, học
hiểu mình thêm qua cách nhìn của người cùng hội cùng thuyền lắm khi cũng hữu
ích. Rất mong độc giả và các nhà văn nhận xét ra mối chân tình trong cuộc vui của
làng văn, và lượng thứ cho những khiếm khuyết”.
Dẫu tập “Chân dung nhà văn” rất lừng lẫy, nhưng nhà thơ Xuân
Sách không phải người đầu tiên làm thơ chân dung trong văn học chữ quốc ngữ Việt
Nam. Nhà thơ Thế Lữ (1907-1989) và nhà thơ Tú Mỡ (1906-1976) trên mục “Minh
niên giáng bút” của Báo Ngày nay xuân 1940, đã cùng nhau viết thơ chân dung các
đồng nghiệp. Chẳng hạn, chân dung Nguyễn Tuân được Thế Lữ và Tú Mỡ chấm phá: “Nghe
vang theo bóng một thời/ Tên này thực biết vâng lời người trên/ Bây giờ gần gụi
ả phiền/ Hỏi han câu chuyện ngọn đèn dầu ta”.
Khi làm thơ chân dung, mỗi nhà thơ có một góc nhìn nhân vật
và một thái độ thẩm mỹ khác nhau. Cùng bái vọng tiền bối Nguyễn Bính, nhà thơ
Nguyễn Vũ Tiềm và nhà thơ Trần Mạnh Hảo đều dùng thể loại lục bát, nhưng lại
mang hai phong cách dị biệt.
Nhà thơ Nguyễn Vũ Tiềm viết: “Hai lần lỡ bước sang
ngang/ Thương con bướm đậu trên giàn mồng tơi/ Trăm hoa thân rã cành rời/ Thôi
đành lấy đáy giếng thơi làm mồ/ Kìa ai đường nắng mịt mù/ Giắt đầu nắm lá hương
nhu gánh gồng/ Kìa con bướm trắng vẽ vòng/ Và hồn trinh nữ ngồi hong tơ buồn/
Hình như phía cuối hoàng hôn/ Hao hao anh lái vào thôn bán thuyền/ Đường xa thi
khách không tiền/ Bước vô quán trọ đến thềm lại thôi/ Sững sờ trước giậu mùng
tơi/ Hỏi người, người đã mấy hồi sang ngang”.
Còn nhà thơ Trần Mạnh Hảo viết: “Trăm hoa dễ được hoa nào/ Về
xem bướm hóa thi hào vườn dâu/ Về xem cái kén mọc đầu/ Ruột gan rút hết từng
câu nhân tình/ Tài cao đẩy thấp phận mình/ Vỉa nồi niêu vẫn còn kinh hề mồi/
Thơ không thể đổ vào nồi/ Ngắm mình trong nước giếng thơi hết hồn/ Đêm sao sáng
cạn hoàng hôn/ Bút đào huyệt giấy mà chôn mình dần/ Một đoàn bươm bướm đưa
chân/ Hai hàng lục bát khiêng phần mộ thơ”.
Trở lại với tập “Album trắng” của nhà thơ Lê Đạt. Thơ chân dung cũng được nhà thơ Lê Đạt thể hiện tối giản, độc giả phải đoán “bóng” qua “chữ”. Chẳng hạn, viết về nhà thơ Quang Dũng “Tây tiến Mai Châu còn mộng biếc/ Trọn đời nhất bận việc rong chơi”, viết về nhà thơ Hoàng Cầm “Hồn cò trắng khất tình trăng sông Đuống/ Mộng vàng cầm giải chấp cuống diêu bông”, viết về nhà thơ Hữu Loan “Mấy chữ sim đồi hoa tím mãi/ Tóc dài râu bạc đãi sông mưa” hoặc viết về nhà văn Trương Tửu “Rời bục giảng đường về ở ẩn/ Ông lang Hàng Gà cứu hận Bách Khoa”.
7/11/2025
Tuy Hòa
Nguồn: Văn Nghệ
Theo https://vanchuongthanhphohochiminh.vn/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét