Tôi nhìn thấy ông bước vào từ cánh cửa lớn của nhà hàng, bởi
tôi chọn chỗ ngồi từ một góc nhìn ra phía trước không bị che khuất. Tôi biết
hôm nay thế nào ông cũng tới tham dự như đã gần 20 năm qua, buổi họp mặt của những
người đồng hương với nhau, ông vẫn phong độ như ngày nào, mặc dù năm nay tóc
ông hoàn toàn là một màu trắng toát, không lợn cợn muối tiêu gì nữa. Ông ngồi
cách tôi hai bàn ăn trong thế ngồi quay lưng, cho nên ông chưa nhìn thấy
tôi.
Tôi nói với cô bạn bên cạnh "làm sao để cho ông
thấy tau hở". Cô bạn cười nói "thấy bên cạnh cái cô xinh xinh đang
ngồi kìa", rồi cười lớn, "ờ mà đâu có sao bạn bè chào hỏi thôi mà". Chỉ muốn chào ông thôi mà tôi cũng bấn loạn, hôm nay tôi diện chiếc áo
dài có vẽ một cành hoa sen mầu hồng thẩm trên mình hàng voan mỏng mầu đen, tóc
nhuộm lại cũng mầu đen không như thuở đó khi gặp ông với mái tóc vàng hoe ngổ
ngáo quăn tít.
Chuyện đã 20 năm qua, ông ngày đó hơn tôi 10 tuổi,
nhưng còn rất trẻ, lịch thiệp, chúng tôi đã có với nhau một thời yêu thương gắn
bó. Tôi đã trãi qua trong cuộc sống những tình cảm nông nỗi, khi gặp được ông,
được tình yêu thì tình yêu đó lại qua đi một cách chóng vánh, sự kết thúc tình
cảm từ phía ông, khi người vợ đã chia tay muốn quay về chiếm đoạt lại những gì
không muốn mất, kể cả trái tim của ông.
Tôi rất kiên cường để làm một người tốt, không hề khóc còn
nói dối rất tài tình là tôi chưa kịp yêu ông. Vậy mà ông cũng tin, khi ông quay
lưng, bóng dáng đổ xuống ở con dốc mòn, nơi chúng tôi thường đến cùng nhau chạy
bộ vào những ngày cuối tuần, tôi ngồi rũ xuống, tựa vào gốc cây, bàn tay thừa
thải nắm chặt một bông hoa dại đến nát tan. Hạnh phúc vuột khỏi tầm tay, không
còn miền lưng rộng thênh thang để ông cỏng tôi chạy băng băng qua những cánh rừng
nhỏ, không còn tiếng cười tôi khúc khích vang dội trong không gian yên lặng,
không còn tiếng đàn thùng với những bản tình ca và không còn ông để gắt lên nhè
nhẹ khi tôi cứ hát sai nhịp hoài.
Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn luôn ở một khuất nhỏ nhìn ông
rồi lặng lẽ bỏ đi. Ngày tháng đi đi, về về buồn bã phả xuống đời tôi, chúng tôi
ở cùng chung một thành phố, tuyệt nhiên chưa hề gặp nhau ở nơi đâu, ngoại trừ mỗi
năm có buổi họp mặt của người cùng quê hương với nhau.
Khi mọi ước mơ đã tàn lụn, tôi chỉ còn nhìn thấy ông trong giấc
mộng, không biết ông có lúc nào mơ thấy tôi không? tóc tôi cũng đã lấm tấm những
sợi bạc, thời gian cũng quá già để tôi chửng chạc hơn, thì tại sao tôi lại cứ
ngăn cản bước chân tìm đến hỏi thăm ông?.
Ngoài khung cửa kính nhà hàng mưa bắt đầu nhỏ hạt, trời
bỗng dưng lạnh hơn mọi năm.Tôi đứng lên, nhất định phải cho ông thấy tôi hôm
nay, tôi đi ra lại hướng cửa chính, làm bộ như đang ngóng ai tới, rồi quay hẳn
người đi vào lại bên trong, bàn ngồi của ông ngay lối vào, nhất định ông phải
ngước mắt lên nhìn theo linh cảm của tôi. Ông đã thấy tôi, 20 năm chỉ là một con
số, không hề làm mất đi dáng vẽ của một cô bé năm xưa, ông vội vàng đứng
lên bước ra chắn lại bước chân tôi, cũng vừa lúc chương trình bắt đầu với lễ
chào cờ, chúng tôi được đứng gần bên nhau rất tự nhiên. Ông nói nhỏ vào tai tôi
"QH vẫn như ngày nào" tôi mỉm cười nghe ấm cả trái tim, tôi hỏi ông
"ông có hạnh phúc không?, cô xinh xinh đó là ai thế?", ông trả lời
thật nhẹ "bạn thôi". Tôi được biết ông đã hoàn toàn dứt khoát
với vợ ông sau khi họ trở lại với nhau vài năm sau đó. Tôi không tìm ông, bởi
tôi không thể đau thêm một lần thứ hai khi ông phụ rẫy tôi, tôi biết ông là một
người rất mềm yếu trong tình cảm, hơn nữa lại quá yêu thương con cái. Ông đưa
tay nắm thật chặt tay tôi "đừng trốn nữa nhé".
Chỉ còn chăng trong giấc mơ mới tìm thấy!?...



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét