Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Tiếng kèn lá nối dài mùa trăng
Tôi chặt xong vạt lanh tốt bời ven suối Nặm Khao thì ngọn
núi Phja Ruốn đã nuốt nửa mặt trời. Gió từ lũng núi ào ra mang theo hơi sương
lành lạnh. Thời tiết ở đây là thế. Trời vừa nóng đấy đã lạnh ngay. Trên sườn
núi nắng chùng chình, vương vấn mà dưới thung đã nhuốm màu tím sẫm. Bóng tối đến
nhanh như người ta chớp mắt, mở mắt. Phải nhanh tay bó lanh lại rồi gùi về
thôi, từ đây đến nhà còn phải đi qua khu rừng dẻ, lội qua khúc quanh của suối Nặm
Khao. Giờ này bếp nhà ai lửa đỏ cũng liếm chân kiềng rồi. Vợ chồng, con cái tíu
tít xúm quanh chờ hơi cơm chín. Chỉ có bếp nhà tôi là nguội lạnh thôi. Giá như
tôi có thể đổi cho người ta được thì tốt biết mấy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét