Thứ Năm, 2 tháng 2, 2023
Truyện ngắn Bảo Thương: Người trở về
Truyện ngắn
Thằng Tráng hỏi: chú nhớ gì thêm không. Cũng chẳng nhớ gì, chỉ
là một bãi đá. Nó to không. Bằng cả cái làng. Như thế đích thị gần biển, có cây
gì không. Một cây to bằng con tàu, như thế đích thị cũng gần rừng. Thằng Tráng
cứ lim dim mắt mà luận, nó lấy hết kiến thức sách vở, cùng những trải nghiệm nhỏ
nhoi trong chặng hành trình ba mươi năm cuộc đời trong đó có mười lăm năm đi
làm thuê ra mà luận. Nó luận thế nhưng sáng hôm sau ông lại bảo, không phải rồi
Tráng, cây đó không phải là cây đa, mà giống cây lim. Trời ơi, chú làm cháu vẽ
ra một đáp án y hền hệt rồi lại thay đổi giấc mơ là sao. Nhưng giấc mơ chứ có
phải là gì đâu mà không thay đổi được. Nó lẩm bẩm, rồi đi xuống nấu cơm cho bố.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét