Thứ Tư, 27 tháng 11, 2024
Nhớ tết - Tản văn của Cao Xuân Thái
Nhớ tết - Tản văn
Mưa giăng như rây bột trắng trời, trắng đất, gió bấc lạnh lẽo thổi về từng đợt. Tôi nhớ nhất hình ảnh bố đứng trước bàn thờ Tổ tiên, cẩn thận lau từng đồ thờ, chuẩn bị vàng hương, bày mâm ngũ quả. Còn mẹ ngả cái nia giữa nhà, phía trên đặt chiếc mâm đồng, lau chùi cẩn thận từng chiếc lá dong, xếp ra để gói bánh chưng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét