Thứ Ba, 26 tháng 11, 2024
Hương hoa thanh long
Hoàng hôn dần buông, đổ dài phía chân trời một
màu đỏ ối, Thảo nhìn lần cuối cùng ráng chiều nơi miệt cằn khô,
ngày mai cô sẽ theo mẹ đến miền đất mới. Khi Thảo dợm bước ra về
chợt nghe văng vẳng bên tai tiếng hát: “Thế gian có một chữ tình, giơ
tay nắm lại cho mình quen nhau… í là quen nhau..u..u…”…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm
Tô Hoài - Vẽ lên hoài niệm Những chuyện đời tư sôi nổi, cảm động, thiết tha và gần gũi phần nào cho thấy sự chuyển đổi theo chiều hướng nh...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét